Chapter Text
Cậu không biết tại sao chúng bắt đầu. Những giấc mơ sống động, vô nghĩa, tăm tối.
Cậu gõ cây bút xanh lấp lánh lên mặt giấy, nhàn nhả ngắm nhìn lớp kim tuyến trên vỏ bút nhựa rẻ tiền óng ánh dưới nắng.
Món đồ này là thứ cậu luôn sẵn sàng chi tiền, cho dù có ai cố tình bẻ gãy hay làm chúng biến mất bí ẩn.
Vài giọt kim tuyến rơi vào kẽ sổ. Thay vì phủi đi, cậu để mặc chúng, thoả mãn lạ lùng với viễn cảnh ai đó phe phẩy cuốn sổ vòng quanh chỉ để vô tình giải phóng một trận mưa kim tuyến lên đầu một kẻ xấu số.
Họ nên học được bài học rồi.
Đừng có động vào.
Hầu hết những món đồ yêu thích của cậu đều lấp lánh nhờ mấy thứ đồ thủ công vụn vặt, phiền toái, khó kiểm soát như kim tuyến. Chúng sẽ như cậu, để cho niềm yêu thích loè loẹt của cậu mang ý nghĩa như vậy, những mảnh vụn rơi rớt lại làm nhắc nhở rằng một phần của cậu đã từng ở đó.
Chút hạt lấp lánh từ một món đồ vô giá trị còn vương lại hàng tuần sau khi dọn dẹp mớ hỗn độn chỉ vì họ đã-
Cậu lại suy nghĩ lung tung rồi.
Một cơn gió bất chợt thổi phù vào mặt cậu, khiến cảnh tượng trước mắt chập chờn và mờ nhoẹt. Luồng khí lạnh chọc vào mắt cậu, làm chúng ngấn nước. Cậu nhìn xuống nhằm chắn chúng sau màn tóc.
Phải rồi, cuốn sổ.
Những giấc mơ đó.
Người khác hẳn sẽ gọi chúng là ác mộng, nếu cậu có bao giờ cho ai nghe tóm tắt về nội dung của chúng. Nhưng cậu không định làm vậy. Chỉ là có quá nhiều điều để diễn tả và không có nổi một khản giả tình nguyện lắng nghe. Thật phiền cho cậu khi mà cậu có rất nhiều để nói mà không câu từ nào thích hợp để mở lời. Dù là với anh em, ba mẹ hay những người qua lại trên cây cầu mà những ngày qua cậu ghé thăm ngày càng ít.
Không sao cả, dù cậu không cách nào ứng biến ra một câu chuyện hoành tráng trong lúc này, cậu sẽ bắt đầu tập luyện từ cơ bản rồi gầy dựng từ đó.
Ý nghĩ đó vừa chớm, gió lại thổi, và lần này gió cắt xuyên qua cả người cậu, quở trách cậu, cậu nghĩ. Cái lạnh ngấm vào tay, làm nhức nhối những đốt xương. Cơn tê cóng buộc cậu phải cân nhắc.
Không.
Nói cậu muốn tiết lộ về những giấc mơ này chính là dối trá, một lời nói dối không đáng được kể cho bất kì ai. Trong lúc này, cậu sẽ giữ chúng cho bản thân, cho sự tỉnh táo của cậu.
Cậu gõ bút lên mặt giấy lần nữa.
Sao nhãng và ưu tư đè nặng lên tâm trí, làm sâu thêm nếp nhăn trên trán cậu. Mặt trời đã sắp lặn và cậu vẫn còn ở trên mái nhà, còn chưa bắt đầu quá trình sắp xếp những dòng suy nghĩ lại với nhau thành đủ ý để viết.
Bầu không khí nhuốm lạnh dù không có lấy một ngọn gió, một dấu hiệu chắc chắn rằng thu đã về. Theo một cách nhìn nhận, cũng đồng nghĩa thời gian riêng tư của cậu sắp chấm dứt.
Trí nhớ cho biết đám anh em của cậu hẵn vẫn còn lông bông bên ngoài gây hoạ, có lẽ còn lâu mới về đi. Đôi khi, họ họp mặt trước khi về tới nhà rồi lại kéo nhau đi biệt, bỏ rơi thành viên nào còn sót lại ở nhà trong tối đó. Chẳng lạ gì và, chuẩn xác như bộ máy đồng hồ, tất cả bọn họ luôn về kịp bữa tối.
Nhưng mùa thu tức là thêm thời gian mắc kẹt cùng với nhau dưới một mái nhà và ít đi thời cơ được riêng tư cho cậu. Không bị nhìn thấy, không bị quan sát, không bị dò xét. Ít đi thời gian quý báu để làm quen lại với một niềm đam mê xưa cũ mà không phải chịu sự săm sôi, đâm chọt từ bất kì ai, đó có còn là đùa vui nữa không-
Thôi đi.
Nhưng vẫn còn thời gian mà, mặt trời vẫn còn đang chiếu rọi xuống cậu như quyết tâm động viên cậu bằng hơi ấm và cậu cố tập trung.
Mà sao khó quá.
Những dòng suy nghĩ lạc lõng nối tiếp nhau dẫn dắt cậu. Cậu đã không còn cố viết gì nữa từ sau khi trung học kết thúc, nhẹ nhàng, lặng lẽ, đượm cảm giác ưu tư. Ý nghĩ đó, tình cờ thay, đưa cậu trở lại với lí do cho buổi văn chương trên mái nhà này.
Những giấc mơ đó.
Từ sau trung học, một làn sương chầm chậm len lỏi vào trong cái đầu thường đùa là “rỗng tếch” của cậu. Anh em các cậu chẳng một ai có dự định gì vững chắc cho khi cả bọn được giải phóng khỏi gọng kìm của giáo dục.
Một cách hờ hững, cậu đã dùng chiếc gương, lúc này đã trở thành vật tượng trưng cho cậu, để quan sát các anh em mình. Chẳng ai trong số họ quá để mắt đến một kẻ dường như luôn ngắm mình trong gương cả.
Từ bên kia rìa chiếc gương, cậu chứng kiến lề thói cũ dần tệ hơn giữa họ trong khi bản thân cậu mờ nhạt đi vì thiếu vắng một mục tiêu ngoài loại xa vời, không thể đạt tới. Những thứ tốt nhất nên nằm yên trong mộng tưởng của cậu.
Khi ấy, Choromatsu dường như mang trong đầu một bảng đánh giá và mỗi ngày cậu dành làm chuyện không đâu, quyết định bởi thứ tiêu chuẩn chỉ riêng mình cậu biết, đánh thêm một dấu tick vào ô trống.
Tâm trí cậu rơi vào vòng luẩn quẩn, rồi cậu thực sự bắt đầu đi lòng vòng, qua qua lại lại quanh phòng chúi mũi vào một cuốn sách, làm mọi thứ để cảm thấy có ích mà không thật sự đạt được thành tựu gì. Bất cứ điều gì để giữ cậu được bình tĩnh, một sự thôi thúc mà chính cậu biết quá rõ, nhưng lại không thể buộc bản thân lên tiếng chia sẻ với Choromatsu. Choromatsu xa lạ, không thể tiếp cận này đã trải qua quá trình chuyển hóa thành một con bướm xanh tồi tệ, luôn lơ lửng chầu chực.
Mỗi tiêu chuẩn đạt được càng sâu đậm thêm nỗi ám ảnh của cậu, càng khiến cậu dễ cáu gắt, dễ nảy sinh chỉ trích vô cớ. Dù vậy, cậu có lẽ chỉ trích bản thân nhiều hơn ai hết, nội tâm gào thét những lời khiển trách bản thân.
Đường cong xuống của khoé miệng cậu trở thành dấu hiệu của khi một dấu tick nữa sắp được thêm vào, khi một cuộc tranh luận một chiều vô nghĩa nữa lại sắp bắt đầu.
Một thống nhất thầm lặng được thông qua, và Choromatsu bị lờ đi và tránh né mỗi khi cậu lên giọng dạy đời.
Là một tập thể, họ học cách giữ im lặng vì lo ngại bị trả đũa bởi những lời bị coi là chì chiết, mà rất có thể là một lời kêu cứu méo mó.
Thật nản lòng, khi anh em bọn họ có thể hợp tác cùng nhau dễ dàng như vậy để né tránh vấn đề thay vì khắc phục nó. Nản lòng, nhưng không ngoài mong đợi. Cái thói xấu xa đó đã hình thành và định như vậy từ bao nhiêu năm rồi.
Có lẽ Choromatsu lo sợ, hoặc quá e dè, để tiến lên phía trước mà không có họ, không là một nhóm, nhưng cái nhóm đó lại chẳng chịu nhúc nhích.
Choromatsu càng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc chủ động làm gì đó, bất cứ điều gì cậu coi là hữu ích, thì Ichimatsu càng thu mình lại. Từ căn phòng cậu bước vào, đến bàn ăn vào bữa sáng hoặc tối hoặc cả chính ngôi nhà. Chỉ để trốn tránh lâu hơn một chút.
Ichimatsu nhìn và hành xử như luôn có thứ vô hình nào đó đuổi theo cậu, thứ gì khác hơn là những phán quyết của riêng cậu, khoác lên cậu vẻ nặng nề của một kẻ luôn luôn mỏi mệt. Một cuộc rượt đuổi tốc độ chậm, và để đáp lại, cậu hoặc lặng lẽ biến khỏi tầm nhìn, hoặc điêu luyện nhào ra ngoài cửa sổ. Cậu luôn nhanh lẹ khi thuận lợi cho mình, thằng nhát cáy. Cũng chẳng phải là có ai trong số họ có tư cách phán xét cậu.
Cậu là người đầu tiên đánh hơi ra nỗi lo lắng trỗi dậy trong Choromatsu, người đầu tiên nhận thấy khi cậu ấy sắp trở nên quá sức chịu đựng, và là kẻ đầu tiên bỏ chạy mất tăm.
Có vẻ từ lâu, Ichimatsu đã đi đến một kết luận hoàn toàn trái ngược với những lí tưởng của Choromatsu, một kết luận mà cậu nhất quyết không chia sẻ với đám bọn họ. Một sự thật khắc nghiệt và không thể chối cãi mà cậu cho là ứng với cậu, như ngụ ý từ những bình luận ngày càng mang tính tự thóa mạ. Có lẽ nó quá riêng tư để nói thành lời.
Hoặc quá riêng tư để có bao giờ nói ra.
Cậu có thể liên hệ với tình cảnh có nhiều điều không thể nói đến mức nhức nhối. Như thứ cảm xúc nhầy nhụa hay thay đổi chất đầy trong cậu, nuốt trọng và không được giải bày, tích tụ và mon men theo cuốn họng nhằm dụ dỗ, thôi thúc cậu trút mọi giằng xé, ê chề ra bên ngoài trong một lần.
Lấy tay che chắn miệng để ngăn mọi thứ lại thoát ra ngoài, một cử chỉ lái dòng suy nghĩ của cậu sang cậu em thứ út.
Jyushimatsu noi theo Ichimatsu, dành nhiều thời gian hơn bên ngoài, ít đi thời gian mắc kẹt trong cùng một căn phòng với một người mà cậu không thể trò chuyện vì điều cậu nói không phải là điều mà họ muốn nghe.
Thường xuôi theo xu hướng nhất thời và đâm sầm vào mọi cản trở, Jyushimatsu sẽ đập tan khó khăn thay vì bỏ mặc chúng, cũng vì vậy mà không khắc phục chúng “đàng hoàng”, nhưng làm bất cứ điều gì theo “cách bình thường” chưa bao giờ là phong cách của cậu. Cậu nhanh chóng chấp nhận rằng mọi thứ không hề ổn, nhưng cũng chẳng làm gì để cải thiện tình hình, giống như bản thân cậu vậy.
Jyushimatsu luôn năng nổ hoạt bát, nhưng đôi khi cậu bị bắt gặp ngồi bất động trong góc nhà đối diện tường, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Hay có lẽ thứ gì đó xa xôi tận chân trời mà cậu chưa sẵn sàng bước tới, ít nhất là không phải một mình. Cậu sẽ không bỏ ai lại phía sau.
Cậu không cần chiếc gương nào để đi vào trạng thái đó, nhìn vào nội tâm trong khi đồng thời nhìn ra bên ngoài thực tại, dáng vẻ trầm tư đến bối rối. Dù thế, ánh mắt và điệu bộ của cậu luôn tố giác cậu, và họ, dù là vì tôn trọng hay e sợ điều chưa biết, sẽ để cậu được một mình, nhưng cậu không bao giờ bị cố tình phớt lờ đi như những người khác.
Khi không ở trong nhà thì cậu mất dạng. Nhanh hơn Ichimatsu và ầm ỹ hơn Choromatsu. Huyên náo, tay áo dài và gậy bóng chày, Jyushimatsu có cách riêng để tận hưởng những ngày tự do khỏi một hệ thống chưa bao giờ phù hợp với cậu.
Cậu có trò để chơi trước khi bị níu lại bởi những luật lệ mà cậu chưa biết cách bẻ cong hay thỏa mãn hơn là phá vỡ. Làm ra những chuyện không tưởng khi ở ngoài tầm mắt như đánh một nghìn cú home-run và lôi kéo Ichimatsu ra ngoài tập luyện cùng cậu.
Có lẽ mọi người chỉ cần thời gian để giải quyết những bức bối trong họ như cậu đã làm.
Todomatsu không ngừng trôi dạt và quay về. Cậu đến rồi đi cùng dòng nước, nhưng lại không phải là một gợn sóng của biển khơi yên ả. Ví von cho đúng hơn, cậu đang giong một con thuyền đơn trên đại dương mà cậu tự kiến tạo,một nơi hỗn loạn và không dung thứ như trong nhận thức của cậu.
Giống như Choromatsu, cậu đặt ra những tiêu chuẩn cho bản thân và cho mọi người khác nữa. Thời gian cậu dành cho việc gặp gỡ người khác, bị họ từ chối, hoặc chính cậu sẽ từ chối họ.
Dựa vào tình trạng của cậu mỗi khi trở về, có vẻ như cậu liên tục thất bại trông việc tìm kiếm một miền đất mới để đậu lại. Đôi lúc cậu trông bồn chồn, như thể tuyệt vọng tìm kiếm điều gì đó mới mẻ nhưng lại không muốn bỏ lại thứ đã là của cậu.
Một đại dương vô tận và chỉ có một nơi chốn để về.
Cho tới khi cậu mua mộtcái điện thoại và có thể giong buồm từ bên trong như thể bên ngoài.
Một chuyến hành trình đầy rẫy người, mà vẫn cô độc, một cuộc vật lộn không hồi kết và luôn ngay đầu ngón tay, có lẽ mối liên hệ này là một thứ cậu có thể tâm tình với Todomatsu.
Sao cậu có thể bước vào một căn phòng có tất cả bọn họ bên trong mà vẫn cảm thấy trống trãi.
Nhưng Todomatsu đã chìm vào trong thế giới riêng của cậu. Có lẽ cậu sẽ trở về đón các anh trai mình, nhưng dù vậy đi nữa, cũng chỉ sau khi cậu đã tự thân tìm được một miền đất mới.
Nếu như Todomatsu bị cuốn theo trong dòng chảy của nước, và những người kia đang tự đào bới con đường ngoằn ngoèo, không đích đến của họ trên đất liền, thì bản thân cậu đang ở bên bờ vực, nhìn xuống tất cả bọn họ.
Cậu có thể hình dung cảnh tượng đó, làn sương len lỏi từ bên trong bộ óc cậu, từ từ cuộn đến và bao trùm lên bờ biển như nó đã làm với những suy nghĩ của cậu. Làm cho những dáng hình xa xăm của các anh em cậu càng thêm mơ hồ, khó phân biệt. Cậu đã quá xa khỏi họ, dù không có màn sương đó. Đã như vậy từ lâu rồi.
Cậu như nhớ được tự mình bước đi lên con đường dẫn đến ngọn cao.
Có một thứ luôn hiện diện rõ nét, ở phía xa khỏi vách đá bên biển của cậu.
Osomatsu.
Anh là người duy nhất có vẻ thực sự hài lòng với không làm gì cả, không là gì cả, và hoàn toàn thoải mái với ý nghĩ trạng thái vô định này là thứ để tận hưởng. Vững vàng, một cách trấn an, dù anh là tiếng còi réo gọi về với một cuộc đời vô tư lự, không phải lo nghĩ điều gì ngoài việc tìm trò để làm vui.
Hay trong tình huống này, để hợp với ngữ cảnh mà cậu đã vẽ ra, một ngọn hải đăng. Một ngọn đèn hiệu, kêu gọi mọi người về tổ ấm.
À không, nhầm lẫn.
Chính xác là.
Gọi họ trở về với Anh.
Osomatsu sẽ xoa dịu Choromatsu khỏi những cơn giận thất thường của cậu, hay ít nhất là đánh lạc hướng, dẫn dụ cậu, kéo cậu vào một cuộc tranh cãi vô nghĩa, vớ vẩn. Để họ có thể an tâm ở lại trong cùng một căn phòng với cậu.
Osomatsu sẽ vô cớ tuyên bố với cả bọn, đáng ngờ là luôn khi Ichimatsu đang có mặt trong phòng và trông ủ rũ hơn thường lệ, khi có món đặc biệt ngon trong bữa tối, hăm dọa sẽ ăn hết phần của bất kì ai vắng mặt. Nhử cậu như nhử một con mèo bằng thức ăn để giữ cậu lại bên họ.
Osomatsu ra quyết định cho cả bọn cùng nhau ra ngoài , khả năng là đi chọc phá người quen/bạn của họ mỗi khi Jyushimatsu dành một phút quá lâu không bày ra những trò huyên náo thường ngày. Tập hợp mọi người lại với nhau để cùng hoạt náo như Jyushimatsu dù chỉ một lúc.
Và Osomatsu sẽ mè nheo đứa em út của họ gọi anh thế này hay thế khác, một cái tên thân mật đáng xấu hổ nào đó, chọc tức cậu và loại bỏ đi cái nhìn chăm chú vô hồn về phía điện thoại của cậu. Chen vào khi cậu bị phát hiện đã ngồi quá yên lặng, môi mím lại thành một đường thẳng. Đồi hỏi và đồng thời cho cậu sự chú ý.
Osomatsu giỏi với nảy ra các ý tưởng, làm người khác trệt hướng miễn là ý tưởng anh nung nấu tương đối dễ thực hiện. Khéo léo dẫn họ lên con đường mà anh mong muốn. Nhưng chỉ khi anh thật sự chú ý đến họ.
Cậu không buộc bản thân được khi ấy. Nói lên một điều thật lòng mà, mỉa mai thay, là cảm giác cuộc đời len vào hư ảo. Bước đến cái nơi mà Osomatsu đang hiện diện. Cậu gần như không gom góp nổi những suy nghĩ của mình lại với nhau thành lời lẽ trên trang giấy.
Từ trên vách đá, hay thực tế hơn là mái nhà, cậu ngồi và để cho trí tưởng tượng lang thang. Nghĩ về những bài ca, gảy đàn để tạo nên âm nhạc, hoặc tiếng ồn, sao cũng được. Làm bất cứ điều gì cậu có thể, cố để xua tan đi phần nào làn sương cuồn cuộn trong đầu cậu.
Khi đó cậu cũng giữ một cuốn sổ. Những ngày kéo dài thành tuần kéo dài thành tháng.
Hàng tháng trời ca từ cậu viết, chắp vá lại từ những mẫu suy nghĩ đứt đoạn, những thứ nên thơ cậu nhớ đã đọc được, lời thoại cậu nghe được trên phim.
Cậu bao gồm cả những quan sát về họ, nhưng giữ chúng mơ hồ, không đề tên. Cậu không cần phải làm vậy. Cậu biết từ nguồn cảm hứng nào mà cậu có những hình ảnh đó.
Có lẽ ngày nào đó cậu sẽ hoàn thành một bài hát cho mỗi người bọn họ. Trừ cho cậu.
Cậu chưa bao giờ viết về chính mình. Chỉ những gì bên ngoài bản thân.
Viết lại, gạch, nghệch ngoạc, viết, tẩy xóa, từ, ý tưởng, vô hình và vô nghĩa. Hàng trang giấy chất đầy những nguyên liệu rời rạc mà, nếu chỉ nhìn sơ qua, trông như những lời lan man sáo rỗng. Nhưng cậu đã có những ý tưởng, và cậu đang dần hoàn thiện công cuộc Sáng tạo vẻ vang này. Hay ít ra là như vậy trong nhận định của cậu.
Thứ mang đầy tiềm năng không tưởng đó, một cách khác để nói rằng hiện tại hoàn toàn vô giá trị, một ngày nọ bỗng tan thành mây khói. Công trình bị phá hủy trước khi nó được hoàn thành.
Cậu không phải là người duy nhất trong bọn tìm lên mái nhà.
Jyushimatsu đã phát hiện một món đồ bọc trong túi nilon được nhét dưới mái ngói sau khi phóng một quả bóng chày lên đó và trèo lên để nhặt lại nó.
Todomatsu bị kích thích trí tò mò, chiêm nghiệm ý tưởng rằng có ai đó sử dụng thuốc trái phép trên mái nhà về đêm. Còn lí do nào khác để phải cẩn thận đến mức bọc chống thấm nước và cất giấu trên đó chứ?
Choromatsu cố làm người chính trực biết tôn trọng ranh giới nhưng rồi bị Osomatsu thuyết phục rằng cũng đáng một trận cười để coi thử thứ gì được viết trong một cuốn sổ tay lòe loẹt như vậy. Thực sự đã chẳng cần mấy cố gắng để thuyết phục cậu.
Họ sẽ dùng nó làm chứng cứ nếu có gì đó tội lỗi được ghi lại, và nếu không có gì, họ chỉ đơn giản là trả nó về chỗ cũ.
Họ đã quên đặt nó lại.
Đồ ăn nhẹ mang sức hấp dẫn lớn, và nội dung bên trong thì quá mức chướng mắt để phân tích, bởi nó đã được viết bằng thứ mực lấp lánh chết tiệt.
Ichimatsu đã huấn luyện mèo trong khu phố phá huỷ mọi sở hữu của cậu một cách không thương tiếc.
Khi họ trở về phòng, mọi thứ sót còn lại là một mớ hỗn độn trên sàn, trên ghế salon, trên bệ cửa sổ. Một hiện trường án mạng óng ánh những giọt máu xanh, trong thực tế chỉ là kim sa và kim tuyến, cộng với những mẩu giấy vụn lấm nước bọt và mang đầy vết cào xé.
Thuận tiện làm sao, cậu đã trở về từ một hoạt động nào đó mà cậu chẳng còn nhớ nữa ngay vào lúc năm người bọn họ sắp rời khỏi. Mảnh kí ức đó mơ hồ, như hầu hết mọi thứ khác ngày nay. Điều mà cậu nhớ rõ là cách tất cả bọn đều hơi quá nôn nóng rời khỏi, cách họ lướt qua cậu hơi quá nhanh hơn thường lệ. Cậu chỉ nhận thấy sau đó. Mỗi người bọn họ đều đã mang một vẻ mặt poker khác nhau mà quen thuộc.
Trước khi cậu còn kịp hỏi họ định đi đâu, Osomatsu nghiêm nghị đặt một bàn tay lên vai cậu.
“Karamatsu.” Anh bắt đầu, giọng trầm hơn bình thường. Bốn người kia đã ra khỏi cửa trong quãng thời gian để anh nói lên cái tên đó.
Phải rồi, là tên cậu.
Karamatsu.
Nó vang vọng trong đầu mỗi khi có ai gọi tên cậu.
“Đó chỉ là tai nạn.” Anh tiếp tục và gật gù với bản thân, như thể chơi trò giả vờ đưa một tin hệ trọng. Rồi mặt anh rạng lên và anh bóp vai Karamatsu dỗ dành.
Osomatsu thả tay xuống, rồi xỏ giày vào, và trong khi gấp rút chạy khỏi căn nhà anh gọi với lại, "Anh thực sự xin lỗi, anh đền bù cho em lúc khác, okê? Nếunóanủiemthìbọnanhcònchưađọcnó! Gặp lại sau nha!"
Cánh cửa khép lại và âm thanh ấy là gần đủ để khiến cậu đinh tai nhức óc, lạ lùng như vậy đấy.
Bàng hoàng, cậu nhớ đã tìm lên phòng họ thay vì đuổi theo đám anh em đang tháo chạy. Cậu nhớ tìm thấy thi thể công trình dang dở của cậu, thứ mà cậu đã bận rộn với kể từ khi ngày tốt nghiệp gieo vào tim cậu một nỗi kinh sợ nặng nề và dai dẳng.
Cậu nhớ cảm thấy trống rỗng, thấy xung quanh sờn đi, màu sắc nhạt dần. góc cạnh trở nên mềm oặt.
Sương mù.
Cậu dọn dẹp mớ hỗn độn, nó không đủ để là toàn bộ cuốn sổ, nhưng có vẻ thứ đã xé nó thành vụn cũng đã theo mang những gì còn lại ra ngoài cửa sổ.
Không còn gì để cứu vãn.
Họ thậm chí còn chưa đọc nó.
Dù sao cậu cũng chưa làm được gì đáng xem. Cũng chẳng phải là mất mát gì lớn lao. Osomatsu đã nói chuyện đó chỉ là tai nạn.
Đó chẳng là gì cả.
Đó chẳng có ý gì hết.
Những gì cậu viết về họ chắc cũng sai toẹt mà thôi.
Mọi thứ khác chỉ là những dòng cảm hứng cậu lấy từ nơi khác.
Cậu vẫn chưa làm được gì hết.
(nhưng cậu đã muốn làm được gì đó, đã rất rất muốn, cậu đã rất gần đạt được, mọi mảnh ghép đã ở đó, chúng đã ở đó và bây giờ)
Cậu có thể bắt đầu lại. Có lẽ cậu có thể ráng chép vội bất cứ thứ gì còn đọng lại trong trí nhớ cậu.
Không khả thi, khi mà cậu có những ngày còn không nhớ nổi diện mạo mình, và những ngày đó đang ở mức độ đáng ngại. Nhảm nhí kinh khủng, khi cân nhắc tình trạng cậu là một phần của bộ sáu.
Vẫn còn kim tuyến vương lại trên ghế và cậu quá mệt mỏi để loại bỏ mọi vết tích của chúng nên cậu chẳng buồn. Cậu không đề cập đến cuốn sổ khi họ trở về. Cậu từ chối những món đồ ăn nhanh từ cửa hàng tiện lợi mà họ tặng, nói rằng mọi chuyện đều ổn.
Cậu thấy nôn nao dù bụng trống rỗng.
"Không có gì để tha thứ cả, my brothers." và rất dễ đoán họ lờ cậu đi ngay cái giây cậu chuyển sang dùng tiếng Anh, nhanh chóng tìm đường lảng tránh. Họ còn không than phiền gì về vết kim tuyến rất rõ ràng trên ghế, điều mà họ vẫn thường làm chỉ bởi niềm ưa thích của cậu đối với thứ đồ phiền toán đó. Có lẽ điều này chứng minh họ có quan tâm một chút khi thực sự phạm lỗi. Cậu cất ý nghĩ đó đi cho về sau, còn bây giờ-
Tốt thôi, cậu không muốn nói về nó, cậu không muốn nhớ chuyện đã xảy ra, cậu không muốn tự hỏi liệu đó có thật sự là tai nạn, cậu không muốn nổi giận, cậu không quan tâm nữa.
Cậu được nghe toàn bộ câu chuyện ngày hôm sau đó, nhưng cậu đã bỏ qua giai đoạn thương tiếc, bỏ qua mọi phản ứng trừ cho vô cảm, và cậu thôi để tâm đến vấn đề cá nhân của họ trong một thời gian.
Khi cậu ngồi xuống cùng với chiếc gương, lần này cậu thật sự nhìn vào chính cậu. Nhưng cậu đã quá quen với việc nhìn xuyên qua hình ảnh phản chiếu của bản thân. Kết cục là cậu vẫn không thể nhớ nổi cậu trông như thế nào và được Todomatsu lo lắng cho biết rằng cậu đã mang một vẻ mặt cau có kì lạ, có vẻ vậy.
Lông mày cau xuống thành nét chau.
Cậu tiếp tục làm vậy chỉ để thấy được biểu cảm đó trên mặt cậu, để ghi nhớ hình ảnh đó và có lẽ để gây phiền toán như với mớ kim tuyến, cho tới khi đầu cậu đau nhức. Cho tới khi đầu cậu thôi đau nhức và cậu có thể mang biểu cảm đó trên mặt hằng ngày.
Cậu không viết nữa.
Vài tuần trôi qua và cậu nhận thấy một khuôn mẫu.
Những giấc mơ.
Sống động. Vô nghĩa. Tăm tối.
Tiếng réo gọi kéo cậu ra khỏi hồi tưởng quá khứ, khiến cậu giật nảy, tim trật đi một nhịp. Người cậu cứng lại, nhưng cậu nhắn nhủ bản thân đừng đứng bật dậy, cái phản xạ đã khiến cậu rơi khỏi mái nhà không ít lần. Tay cậu không tình nguyện áp chặt đến khó chịu cuốn sổ trong tay vào ngực, và cây bút đã ở trên tay cậu giờ lăn và bật nảy dọc xuống mái ngói. Cậu lần theo tới máng nước, và đó là lúc mắt cậu lướt qua khỏi cây bút.
Jyushimatsu và những người kia đã trở về và đang trò chuyện vui vẻ với nhau. Mọi người đều có mặt và Jyushimatsu đang hào hứng vẫy vẫy tay áo trong khi Ichimatsu đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ cùng một nụ cười dễ chịu, mơ hồ.
Thứ gì đó trong ngực cậu thắt lại và cậu lập tức quay mặt đi.
Cơ thể cậu đột ngột tử tế mà thông báo rằng ngày đã trở lạnh, và cậu thấy như thể mọi hơi ấm đã tan biến cùng với sự trở về của họ. Vớ vẩn, cậu nghĩ, trông về hướng mặt trời lặn. Cậu lại làm vậy, ngao du xuống hang thỏ và mạo hiểm quá sâu trong kí ức của mình
Là cậu làm vậy với chính mình, siết chặt bản thân đến cậu thấy khó thể động đậy, nhìn hay thở mà không phải chịu đựng bất cứ sự bất tiện nào.
Cậu chỉ nhìn chằm chằm về phía trước một cách đờ đẫn suốt cả buổi chiều hay sao? Từ lúc nào mặt trời đã lặn xa như thế xuống đường chân trời? Ít ra đó là một cảnh tượng cậu không bao giờ chán thấy, và hoàng hôn ngày hôm nay ngả màu rực rỡ.
Nhưng hoàng hôn cũng trải những bóng đen lồm ngồm, áp bức từ dáng hình đang trở về của đám anh em cậu. Và cách sắc cam của trời mây biến đổi khơi dậy một nỗi bất an trong lòng.
Dù vậy, cậu vẫn cố khắc ghi hình ảnh ấy vào tâm trí, muốn nó được in sâu vào mắt cậu.
Cảm giác có phần thất vọng dần trào dâng, cậu thả lỏng tư thế và khép lại cuốn sổ trống. Nó không mang sắc xanh dương hay trang trí bằng nguyên liệu sặc sỡ. Chỉ là một cuốn sổ tay bình dị đến tầm thường. Không có gì chỉ ra rằng nó là của cậu, người khác sẽ phải lật sổ để tìm ra nó thuộc về. Nhưng tiếc là cuốn số vẫn trống trơn. Trắng tinh trừ cho chút hạt kim tuyến, cậu vẩn vơ hồi tưởng.
Cậu nhét cuốn sổ vào trong áo khoác, bảo toàn trong lúc này. Cậu sẽ không giấu cuốn sổ này trên mái nhà. Bìa sổ lạnh ngắt áp vào da thịt trấn an cậu về sự an toàn của nó.
Nghe tiếng anh em của cậu tiến vào nhà và thông báo sự trở về của họ, cậu cẩn trọng ngồi dậy và mon men đến mép ngói.
Trong khi mẹ trả lời và chào đón họ về nhà cậu quyết định mặc kệ rằng cây bút có thể mua lại được, cậu muốn lấy lại cái đã rơi mất.
Mái ngói bây giờ lạnh buốt, và lòng bàn tay đẫm mồ hôi chỉ khiến cho những ngón tay cứng đờ và càng khó uốn cong, nhưng cậu cẩn thận giương tay ra và với lấy được cây bút rồi nhanh gọn nhét nó vào túi áo trước.
Cánh cửa khép lại và tiếng động đó dường như ầm ĩ hơn có thể, như não cậu đã chợp lấy thứ âm thanh ấy, khuyếch đại, rồi gấp đôi nó. Cậu đâu muốn phải nhớ lấy mọi khoảnh khắc của cái âm thanh quen thuộc đó, từng tầng lặp đi và lại và đi và lại.
Nó gợi nên bất an vô cớ trong lồng ngực, khiến miệng cậu khô ran. Cậu nuốt khan và suýt chút mắc nghẹn không khí, quá đủ xấu hổ đi.
Cậu cần phải đẩy bản thân ra khỏi đầu cậu ngay. Cậu đã mang tiếng là ám ảnh với bản thân và cậu chỉ muốn duy trì hình tượng đó khi nó vẫn có lợi cho cậu, và sẽ nó chẳng ích gì nếu cậu không thể thật sự để tâm vào những diễn biến ở Thực Tại.
Sẽ có thời gian để sắp xếp lại những suy nghĩ của cậu sau vào giữa đêm, bởi cậu dường như còn không thể bắt đầu viết cho tới khi cậu xong với chúng. Những suy nghĩ về cách mọi thứ dần cảm thấy hư ảo và hư ảo hơn quanh cậu trong khi những giấc mơ càng lúc càng kì quái.
Đáng nhớ hơn cuộc sống thật của cậu.
Ai đó gọi cho cậu từ bên trong nhà và cơ thể cậu bất giác cứng đờ lại. Cậu còn chẳng nghe thấy tiếng họ trở về phòng ngủ. Có lẽ cậu đã để cửa mở.
“Nàyyyyyy, Karamatsu.”
Là giọng của Osomatsu và anh nghe giống chính mình, có lẽ xen lẫn chút nóng vội khi anh nói cái tên đó.
Karamatsu, phải rồi.
Cậu là Karamatsu.
Giọng nói giật cậu trở về thực tại lần này tăng lên âm độ, Osomatsu chắc đã thò đầu ra ngoài cửa sổ để réo gọi cậu đi. Karamatsu hẳn đã mất quá lâu để đáp lời.
“Em có trên đó không vậy? Thôi, đừng đông cứng ở trên đó. Em không thấy lạnh sao?”
Karamatsu suýt chút tách khỏi thực tại lần nữa trước giọng càm ràm của Osomatsu. Xoa dịu theo cách khiến cậu thả lỏng người và cảm thấy buồn ngủ, bất an trước đó rời đi cũng nhanh như khi đến.
Cậu không cách nào cảm thấy bất an trước ma lực từ giọng nói của Osomatsu khi mà nó mang lại kết quả như vậy.
“-đến chỗ Chibita vì hôm nay mẹ không nấu bữa tối. Bọn anh bỏ em lại đấy. Sửa soạn nhanh rồi đi này!
Cậu khởi động trí óc vào hành động, hiệu lệnh đáp lại đã sẵn có, ngốc thật.
“Em sẽ gặp anh ở cửa, brother.”
Giọng cậu đều, nếu không phải có hơi chút khàn sau cả ngày trời không sử dụng. Cậu ít nhất nhấn mạnh được lên từ "brother" như thường lệ.
Cậu nghe Osomatsu bắt đầu nói gì khác nữa nhưng lờ đi để tập trung vào cú đáp hạ từ trên mái nóc. Cậu đã rơi khỏi đó quá nhiều lần đến nỗi có lẽ đã hình thành một sự thiếu tôn trọng và cẩn trọng trước độ cao khi cậu tự nguyện thả mình xuống từ trên đó.
Một cách dễ dàng, cậu đáp lên cái ban công nhỏ mà trước đó nằm khuất khỏi tầm nhìn. Dù cậu đã ghi nhớ vị trí của nó từ lâu, vẫn không khỏi giật thót mỗi lần thả chân qua bờ rìa ra ngoài khoảng không chỉ để chạm vào mái hiên chắc chắn. Cậu tận hưởng sự kích thích nhẹ và cách nó gửi một luồng điện chạy dọc từ chân lên xương sống.
Cậu leo qua rào chắn gỗ của cái ban công bé tẹo và đáp xuống mái hiên tầng trệt. Từ đây, cậu dễ dàng lần ra trước nhà rồi thả mình xuống mặt đất, ngay trước của chính. Hai chân chỉ hơi run rẩy một tẹo.
Karamatsu tạo dáng, theo thói quen và trí nhớ cơ bắp, giật kính ra và đeo lên mặt trong khi nhìn nghiêng sang một bên, bàn tay che khuất một phần tầm nhìn, biết rằng một khi cửa mở, ánh đèn bên trong sẽ phủ bóng tối lên cậu. Cậu đã sẵn sàng biểu diễn.
Cánh cửa mở ngay lúc ấy, nhưng ai đó lại đi lướt qua cậu, đẩy cậu bước lùi lại, kính râm lệch đi . Cậu thoáng thấy vàng, tím, hồng vụt qua trước khi chỉnh lại tư thế và kính mát.
Jyushimatsu và Ichimatsu có vẻ đang chơi trò "giữ đồ" với chiếc nón len mới nhất của Todomatsu, thứ mà lúc này đang bị cuộn tròn quá mức nhận dạng. Ichimatsu ném nó qua cho Jyushimatsu trong khi Todomatsu kêu réo họ thôi đùa nghịch đi vì “Lạnh chết đi được!”
Thay vào đó, Jyushimatsu đội chiếc mũ lên đầu cậu và nở một nụ cười mỉm chi giống đến sởn gai ốc với cái nụ cười ma mãnh ra vẻ dễ thương thường trực của Todomatsu. Hiệu ứng bị phá vỡ ngay khi cậu đặt tay áo lên miệng rồi cười toét miệng. Todomatsu chớp lấy thời cơ giật chiếc mũ khỏi đầu cậu, Ichimatsu đã lại rũ người xuống, tay lần vào trong túi chiếc áo khoác mới.
Má cậu hơi ửng lên và cậu trông hài lòng sau khi một lần nữa thành công tạm thời cuỗm mất tài sản của Todomatsu. Đó là một sở thích mới hình thành mà cậu đặc biệt nhắm vào đứa em út của họ, kể từ sự kiện ở nhà tắm khi mà cậu bị cáo buộc là một "ông anh hoàn toàn bình thường không chút hắc ám!".
Dù phiền toái, nó có vẻ chỉ là trò đùa vui giữa hai người họ mà đôi khi lan đến cả những ai khác ở gần đó khi Ichimatsu đang có hứng đùa nghịch thay vì cảm thấy cáu gắt.
Chuyển động chậm rãi của bóng đen chiếu từ cửa ra vào phía sau cậu kéo sự chú ý của cậu khỏi ba đứa em đang bắt đầu bước đi về hướng quầy oden. Cậu thấy bản thân khựng lại.
Thời gian trôi chậm lại và cậu thấy tê rần trên mặt và mấy đầu ngón tay. Nổi gai óc, và một niềm thôi thúc giang tay ra nắm lấy thứ gì đó không thể chạm tới.
Osomatsu mang một nụ cười dịu dàng, mắt dán vào bộ ba phía trước họ trong khi anh điềm nhiên dạo bướt qua Karamatsu.
Đó là một biểu cảm bình yên, hoàn toàn mãn nguyện.
Karamatsu thấy như mình đang chứng kiến điều gì đó không mong muốn bởi nó quá bình lặng so với cảm giác mà thế giới của cậu mang lại. Một sự tương phản hà khắc với khoảng trống cậu nhiều lúc cảm thấy trong phổi, thiếu vắng cả không khí, không gian lấp đầy bằng sự trống rỗng, áp lực ép ngược vào trong.
Khung cảnh này quá an lành. Không có chuyện gì không ổn tại đây. Mọi thứ hoàn toàn ổn. Bình thường.
Karamatsu hơi mong đợi Osomatsu mở miệng bình luận là đám em của họ đang dễ thương như thế nào đi, nhưng Osomatsu chẳng nói gì mà chỉ liếc sơ ra phía sau cậu, nhúc nhích đầu ra hiệu cho ai đó tiến tới. Anh đi trước, với biểu cảm của một kẻ muốn gây rối vặt để được tham gia vào cuộc vui.
Karamatsu cảm thấy xa xăm, như thể chứng kiến một cảnh tượng từ cuộc đời của ai khác-
“Anh đứng đây từ lúc nào vậy? Anh thật sự đợi bọn này ra cửa sao..."
Giọng sắc lẻm của Choromatsu dịu đi thành gì đó nghe như trách cứ nhẹ nhàng. Đó là một giọng quen dùng, đến từ đứa em trai sinh ngay sau cậu, vẫn luôn đóng vai trò bà mẹ khéo lo lắng thái quá.
...Cậu đôi lúc vẫn hình dung Choromatsu là một con bướm lơ lửng, và hình ảnh cậu gợi lên mang một màu xanh xao. Không công bằng cho Choromatsu, cậu biết chứ.
Cậu biết cậu chỉ mắc kẹt trong tâm trạng này bởi những gì cậu đã không thể tống ra khỏi mình vào cuốn sổ.
Ít ra không còn bảng đánh giá nào nữa, đã chẳng còn trong nhiều năm nay. Tất cả họ đều đã thay đổi.
Cánh cửa khép lại, âm thanh gần như nhấn chìm giọng của em cậu khi cậu ấy lại bắt đầu nói, dù nó không thể nào đủ lớn để làm như vậy trong thực tại.
Bất an xâm chiếm lấy cậu lần nữa, xiết nhẹ phổi để nhắc nhở về sự hiện diện của nó với một sự dịu dàng giả dối. Cậu trách bản thân không dưng nhớ lại cảm giác đó. Đúng là nhắc tới Tào Tháo.
"Ít nhất thả ống tay áo xuống nếu anh định ăn mặc như vậy ra đường." Choromatsu lầm bầm không tán thành khi cậu đi ngang qua Karamatsu, cố tình lớn tiếng đủ để được nghe thấy.
Cánh bướm bừng lên thành một hỗn hợp màu rạng rỡ, độc chất. Dù thế, nó vẫn là một hình ảnh đập vào mắt, và Karamatsu xếp loại nó để sau trước khi não cậu bắt kịp tình hình và nhận ra tình thế mà cậu rơi vào.
À, mấy cái áo khoác. Mỗi người bọn họ đều đang mặc áo khoác mới, họ chắc hẳn chỉ trở về nhà để lấy chúng trước khi nhanh chóng khởi hành một lần nữa. Karamatsu nghĩ cậu có lẽ sẽ không nhận ra họ đã trở về hay rời đi nếu như không vì những sự tình cờ kéo cậu ra khỏi trầm tư. Cậu suýt nữa để giọng của Osomatsu ru ngủ...
Cũng như cậu đang bị lờ đi ngay lúc này đây. Cậu nhìn, lần này thật sự chú ý đến xung quanh, và thấy Choromatsu đã xa tít, ở cuối đuôi nhóm càng lúc càng đi xa khỏi nhà.
Bật dậy, buộc cơ thể di chuyển, cậu ước tính là có thể bắt kịp họ với vài sải chân và giả vờ cậu chưa bao giờ tuột lại phía sau.
Cậu bướng bỉnh giữ tay áo cuộn lên bất chất bản thân đang run rẩy. Cơ thể cậu nhớ ra cái lạnh vào thời điểm tồi tệ nhất, thiệt tình.
Cuốn sổ bên dưới lớp áo vẫn được giấu kín, nhưng cậu chỉnh lại cách chiếc áo khoác trùm lên người cậu trong khi chậm lại bước chân lúc bắt kịp Choromatsu. Cậu không muốn nó bị hằn lên áo và cậu cảm thấy an tâm hơn có nó ở trên người, cho dù là nó trống trơn.
Lỡ mà cậu cách nào đó làm mất cuốn sổ này, cậu cảm giác cậu sẽ không kiếm thêm một cuốn nào khác trong một thời gian dài, buông xuôi, để cho thời gian và cuộc sống tuột khỏi tầm kiểm soát một lần nữa.
Thật quá dễ dàng dể rơi vào nhịp sống thường nhật. Rơi vào trì hoãn.
Nếu cậu định giữ nó bên mình mọi lúc, cậu sẽ cần phải chú tâm hơn vào việc để ý đến xung quanh. Tới đám anh em của cậu. Họ đã quen công kích nhau về thể chất và cậu là một nạn nhân quá thường xuyên của tên bay đạn lạc. Tuy nhiên, thật mỉa mai là cậu đã dần trở nên ưa thích chúng, cũng giống như hầu hết những thứ mà thường khiến người ta thấy phiền toái khác. Những cú đấm tuy không mong đợi nhưng chúng có tác dụng phụ rất được đón chào là không chút khoan dung mà lôi cậu trở về thực tại. Nhưng bây giờ nó chỉ là một sự bất tiện, nếu như hệ quả là quyển sổ cậu mang theo bị tìm thấy hoặc hư hại.
Quá bận rộn với suy nghĩ về những hậu quả tưởng tượng, cậu vô tình lao thẳng vào lưng của Osomatsu. Cậu khựng lại chết trân, má nóng bừng lên trong một thoáng xấu hổ gay gắt. Không phải cậu vừa nhắc nhở bản thân phải tránh chính viễn cảnh như thế này hay sao?
Osomatsu bình thản xoay người sang một bên, bước chậm lại nhưng vẫn tiến về phía trước trong khi quay mặt ra phía sau, chuẩn bị khiển trách cậu, trước khi ánh mắt anh đậu trên khuôn mặt nóng bừng của Karamatsu. Anh dừng bước, cúi người tới, nghiêng đầu hỏi, "Em bị ốm hay sao vậy?"
Karamatsu cố cứu vãn tình thế nhưng vấp váp qua lời bào chữa, "À, tai nạn thôi!". Giọng cậu nghe nghèn nghẹn và vô tình thêm tính thuyết phục vào giả thuyết của Osomatsu, như thể cổ họng cậu thực sự bị khàn.
Choromatsu, từ phía sau cậu, ra đòn chí tử, giọng đều đều ngán ngẩm, như thể đã hoàn toàn chán nản với cậu và chỉ đang nói lên những điều hiển nhiên mà lẽ ra lúc này đã là hiển nhiên.
Cậu nhìn trơ Karamatsu, "Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu anh phát bệnh, ăn mặc kiểu đó. Tốt nhất anh nên về đối phó sớm đi trước khi lây bệnh cho cả bọn ."
Đột nhiên bức bối trong lòng, chỉ càng làm cho mặt cậu thêm ửng đỏ.
Nhưng Karamatsu chỉ hắng giọng và, để chọc tức, tuyên bố, "Non non non, my brothers," và cậu có thể thấy hai người họ vật lộn để khỏi lờ cậu đi ngay lập tức. Họ không làm vậy, bởi nếu cậu thực sự mắc bệnh thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới họ. Biết rằng cậu đã nắm được sự chú ý của khán giả, cậu tiếp tục.
"Nhiệt huyết của tôi là ngọn lửa bừng cháy rạng rỡ," cậu ngừng lại cho kịch tích và giang rộng hai tay, như thể thách thức một làn gió lạnh thổi qua người cậu.
Thách thức chống chọi lại mẹ thiên nhiên được chấp nhận, làn gió đáp lại vào thời điểm không thể chuẩn xác hơn, nhưng cậu vẫn kết thúc đầy hoa mĩ, vững vàng kết luận, "nồng cháy và chói lọi đến mức nó biến tôi thành một ngọn đuốt sống."
Anh trầm giọng rồi nghiêm nghị tuyên bố “Tôi không thể ngã bệnh.”
Khán giả của cậu chết lặng. Ngay cả gió cũng ngừng thổi. Thành công mĩ mãn.
Choromatsu chỉ thở dài và kéo dây kéo áo lên hết cỡ, cổ áo giờ che khuất nửa bên dưới khuôn mặt cậu.
Dù vậy, Karamatsu vẫn có thể hình dung nét cau có dần hình thành ở khóe miệng cậu.
Từ phía sau màn chắn, cậu nghe Choromatsu thểu não phá vỡ sự im lặng để nói, "...anh đang run lẩy bẩy kìa, đồ ngốc. Thật không thể tin nỗi."
Karamatsu nhếch môi, lắc đầu, những cử chỉ cậu đã tập đi dợt lại nhiều lần. He trơn tru đáp lại, "Heh. Anh run như ngọn lửa chưa tàn lụi trước gió thôi."
Em trai cậu rũ người xuống và rên, tay bấm bấm sống mũi. Giọng cáu kỉnh, cậu gắt, "Gì chứ? Như vậy nghĩa là thế nào?"
“Tức là nó ổn.”
Osomatsu cuối cùng đã hồi phục và chen vào với một nụ cười dễ dãi.
“Hiểu ý em rồi.” Anh nói, gật gù với cậu.
Trong một thoáng, Karamatsu sững sờ.
Mặt cậu vẫn đỏ bừng và Choromatsu khịt mũi rồi bỏ đi. Cậu bị mắc kẹt đứng bất động và đối điện người anh trai duy nhất của cậu, một tình cảnh cứ lại tái diễn. Ông anh đó lợi dụng nỗi kinh ngạc của cậu và cuỗm mất cặp kính khỏi mặt Karamatsu.
“Để em nhìn đường mà đi, ha?" Anh giải thích.
Osomatsu nhét món đồ ăn trộm vào túi rồi phóng chân bắt kịp Choromatsu, thúc vào hông cậu rồi bắt chuyện trong khi họ tiếp tục bước đi.
Cậu bị bỏ lại cảm thấy cùng lúc nóng và lạnh, như thể cơ thể cậu không thể ở yên tại một nhiệt độ, hay trí óc cậu không thể quyết định cảm giác nào là thật. Mọi âm thanh đã nhòa đi và điều duy nhất còn lại trong tâm trí cậu là hình ảnh họ giữa bước đi, quầy oden của Chibita tiến vào tầm nhìn từ phía xa.
Mọi sự đều ổn.
