Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2026-07-18
Words:
3,148
Chapters:
1/1
Kudos:
1
Hits:
17

Bị tên mình ghét làm lơ

Summary:

Bỗng một ngày tên khốn đầu vàng hoe không lởn vởn bên cạnh mình nữa...

Notes:

(See the end of the work for notes.)

Work Text:

Dạo này Sakusa cảm thấy tên Miya hay cà chớn cà chớn cạnh mình cứ là lạ, anh ta không còn giỡn nhây hay châm chọc mình nữa, sao tự nhiên Sakusa lại để ý chuyện này.

 

Nói chung là Sakusa thấy khó ở, cậu cần một lời giải thích. Tại sao tên khốn sáng chói kia lại né mình? Sakusa cần được khơi thông, tại sao tên khốn Atsumu vui vẻ bên người khác sao mình lại thấy khó chịu?

 

Ừhm, halo, Motoya-san được làm phiền:

 

- Motoya-san, dạo này em lạ lắm.

 

- Em thấy khó chịu khi người tôi ghét ngó lơ em, bình thường nghe quạc quạc bên tai thì bắt anh ta im lặng, giờ không thấy nữa em lại không quen...

 

Motoya: “Còn gì nữa?”

 

- Ừhm...

 

- Nói lẹ đi cha, nói nhanh để anh mày về đi ngủ. Motoya đập bàn, hét lên.

 

- Em thấy người ta cười với người khác, em thấy khó chịu, còn muốn ép người ta chỉ được nhìn mình. Sakusa phân bua.

 

- Ôi vãi, trời đất ơi, chuyện gì vậy trời ơi, thần Cupid từ Tây phương lượn qua bắn tên vào Kiyoomi nhà ta rồi ư.

 

Motoya thốt lên kinh ngạc, thằng em họ thô hơn cục đá hai mươi năm nay của mình sắp nở hoa rồi ư.

 

- Làm sao nữa, bộ chuyện như thế kỳ cục lắm hả?

 

Sakusa gãi đầu, nhìn chằm chằm ly nước trước mặt như thể nó có thể đem đến cho cậu một triết lý nào đó từ hư vô.

 

Motoya lắc lắc ngón tay: “Không kỳ chút nào, Kiyoomi nhà ta biết yêu rồi, mà cách yêu còn rất cá tính nữa”

 

Sakusa giãy nảy: “Wtf yêu del gì, cá tính là sao nữa???”

 

- Cá tính thì ai chịu tự hiểu, còn chắc chắn là ní yêu rồi nhé! Thế giờ cho anh hôn người ta chú mày có chịu không?

 

- KHÔNG ĐƯỢC!!!

 

Sakusa đập bàn, cậu trừng mắt nhìn Motoya, Motoya tiếp tục lảm nhảm: “Đó, nếu người ta có bạn trai hay người yêu mày có chịu không? Tự ngẫm lại ruột dạ nhà cưng đi!”

 

- ĐÃ BẢO KHÔNG ĐƯỢC!!!!

 

-Thôi, thôi, thôi, anh biết rồi, anh giả định tý. Anh nói thẳng, thích thì chú liệu liệu mà tán đi, hôm bữa có người giấu tên hỏi thăm mày với anh, mà anh kể ở nhà có mấy em đang đợi cưới mày trêu trêu tý, ai ngờ người ta ỉu xìu, mày tán thử đi xem có trùng người không, không phải thì cho anh xin lỗi, hihi.

 

 

*Bốp* “Áaa... đau, nghe đến zai là không anh em gì à???”

 

 

Sakusa vắt tay lên trán, trằn trọc mãi mới vào được giấc, sau khi nói chuyện với Motoya cậu rơi vào trạng thái nửa tin nửa ngờ, cái duma mình mà thèm thích cái tên Atsumu trẻ trâu kia á, nhưng mà nhìn Atsumu hôn người khác á, mới nghĩ thôi đã thấy gai gai người, rõ ràng anh ta xun xoe tiếp cận mình trước, sao giờ lại ngó lơ mình chứ, nhỡ cái người tên Motoya nhắc đến là Atsumu thì sao? Á, thôi kệ đi, aaaa....


 

Sáng hôm sau, có một chàng trai đi tập muộn, thằng cha kỹ tính nhất đội đi tập muôn, bộ hôm nay ký túc xá của CLB bị lũ hả trời.

 

Sakusa liếc nhìn Atsumu, bình thường gã kia sẽ cười hề hề rồi trêu chọc, giờ như có một màn chắn vô hình giữa hai người vậy, tên Miya Atsumu đó còn dám cười đùa với Hinata nữa chứ, đáng lẽ tên đó chỉ được cười với mình thôi.

 

Cơn giận giữ vô hình dâng lên trong lòng Sakusa, như muốn nuốt lấy lí trí còn sót lại trong tâm trí, đơm đặt lại thứ cảm xúc hỗn độn được Motoya khơi ra trước đó.

 

Sakusa đến chỗ Hinata và Atsumu đang tập luyện, “Miya-san, tôi muốn tập chung với anh.”

 

- Xin lỗi Sakusa-kun nhé, hôm nay anh muốn tập chung với Shoyo, bọn anh mới nghĩ ra một tuyệt chiêu mới, vài bận nữa anh sẽ chuyền cho em nhé!

 

Atsumu vẫn vui vẻ tươi cười như mọi khi nhưng ánh mắt lại đang cố tránh ánh mắt của cậu.

 

“Anh ta dám không gọi mình là Omi-kun, chắc chán là anh ấy né tranh mình nhưng xưng hô như vậy, còn từ chối mình, chẳng lẽ Miya-san còn bận tâm khác lớn hơn cả mình, rõ ràng người nên được chú ý nhất là mình.”

 

Hinata đứng cạnh thấy sắc mặt Sakusa càng ngày càng khó voi nên muốn nhắc Atsumu nhưng có vẻ như anh bận né tránh ánh mắt của ai kia nên không nhận ra.

 

Hinata thầm nghĩ: “Kì này Tsumu-san toang rồi, khéo mấy bận nữa lại được mời uống rượu mừng.”

 

Atsumy vẫn còn muốn nói gì đó thì bấy ngờ bị Sakusa kéo tay.

 

- Omi-kun, chuyện gì vậy?

 

Bị bất ngờ nên Tsumu không còn câu nệ nữa, Hinata thoáng thấy sắc mặt Sakusa hòa hoàn lại, cậu ta hướng về phía huấn luyện viên và đội trưởng.

 

- Foster-san, Mean-san, em muốn xin nghỉ hôm nay cùng Atsumu-san, bọn em cần giải quyết hiểu lầm với nhau, nếu không sẽ ảnh hướng đến phong độ của cả đội.

 

Bokuto bất ngờ: “Lần đầu tiên anh nghe được Omi-kun nói câu dài thế này đấy!!”

 

Foster, “Tôi đồng ý, có gì thì giải quyết nhẹ nhàng thôi nhé!” Ông tủm tỉm cười đầy ẩn ý.

 

Đội trưởng Mean không nói gì, chỉ ra dấu OK.

 

Tsumu: Ơ, không ai hỏi ý kiến của tôi à!!!

 

Atsumu không kịp lên tiếng đã bị Sakusa kéo về  khu kí túc xá của vận động viên.

 

Ngoài mặt thì rối bơi nhưng trong lòng Atsumu bùng binh, má, crush nắm tay thì ai mà bình tĩnh đuộc, ngẫm lại thì dạo này thấy bản thân mình cũng quá đáng, ngó lơ người ta gần cả tháng nay, khéo bị Omi-kun ghét mất rồi, kéo đi kiểu này là muốn giải quyết mình luôn à?

 

Nhìn thân hình thon dài đầy cơ bắp phía trước, tự nhiên thấy hai chân run rẩy, “Ưm, không hổ là người mình thích”, nghĩ đoạn, Atsumu lắc đầu nguầy nguậy, “Người ta định đánh mày, mày đỏ mặt cái gì?”

 

Trong lúc Atsumu lơ đãng, anh đã ở trong phòng Sakusa tự lúc nào, đến lúc bị cậu ép sát vào cửa ra vào thì mới hoàn hồn.

 

Bị gương mặt góc cạnh cuốn hút kia nhìn chằm chằm khiến tim Atsumu hẫng một nhịp, bấy giờ anh mới lắp bắp: “Omi-kun, em đang làm gì vậy?”

 

- Nhốt anh lại, anh định trốn tôi đến bao giờ?

 

Sakusa gắt gao đuổi theo ánh mắt của Atsumu, thấy anh định ngoảnh đi, Sakusa nắm lấy cằm anh bắt anh nhìn thẳng vào mình.

 

- Giờ anh không trốn được nữa đâu, tôi với anh cần nói chuyện.

 

- Tại sao gần một tháng nay anh cứ né tránh tôi thế? Tôi làm gì khiến anh phật ý hả?

 

- Không... không có. Chỉ là tại anh thôi, không phải lỗi của Omi-kun.

 

- Hửmm??

 

Chất giọng trấm thấp đầy mê hoặc của Sakusa như quanh quẩn bên tai, khiến tai anh đỏ lên, một Sakusa Kiyoomi toát ra áp lực nặng nề, đầy áp bức khiến Atsumu như bị thôi miên, lý trí bảo anh tỉnh táo lên, trái tim lại chỉ muốn sổ ra mà nhào vào lòng của người đàn ông để được tận hưởng cảm giác ấm áp của người kia.

 

Đang ngẩn ngơ thì Sakusa lên tiếng:

 

- Anh sao thế, anh ghét tôi đến nỗi, không muốn nói với tôi câu nào ư, Miya, anh cứ thể khiến tôi phải suy nghĩ xem mình có phải một tên tồi tệ không, sao chỉ đứng nói chuyện cùng anh cũng không muốn nhìn thẳng vào tôi như thế.

 

Sakusa thủ thỉ, đôi mắt hơi cụp xuống như thể đã chịu đựng uất ức vô cùng lớn, khí thế lúc nãy như thể bị phù phép mà tản đi không còn chút nào.

 

Atsumu bối rối, anh vội lắp bắp giải thích.

 

- Không... không phải đâu, anh xin lỗi, chỉ... chỉ là...

 

- Chỉ là sao ạ?

 

Sakusa chất vấn.

 

Chỉ thấy Atsumu cúi xuống, lí nhí nói từng chữ, “Anh sợ mình thích em nhiều hơn...”

 

Nói xong anh len lén ngẩng mặt lên, khuôn mặt đã đỏ bừng, Atsumu thấy mặt Sakusa cứng lại, trông như một con robot bị chết máy. Anh bỗng tỉnh táo lại, nhận ra mình đã nói ra chuyện mà bản thân muốn giấu kín nhất, Atsumu hít vào một hơi:

 

- Anh thích em, anh không biết tình cảm của mình nảy sinh từ thời khắc nào, anh chỉ biết hiện tại anh thích em, anh muốn ở cạnh em Omi-kun, chắc em sẽ bối rối khi nghe được chuyện này từ anh, anh sợ em không chấp nhận được nên né tránh em, nếu em ghét anh thì sớm muộn gì cảm giác này cũng cần được chôn chặt, nên anh cố tránh xa em, anh cố thêm một tuần nữa là.. Ưmm...

 

Anh chưa nói xong đã bị một đôi môi choán lấy hơi thở, hai cánh môi kia lành lạnh nhưng lại áp bức vô cùng, nó muốn nuốt trịn từng hơi thở của Atsumu, anh muốn hé miệng để hít thở thì bị bàn tay ai kia siết cằm, đầu lười luồn vào thăm hỏi, đầu lưỡi kia cuốn lấy anh, rồi từ từ thăm do từng ngóc ngách trong khuôn miệng. Nụ hôn triền miên không dứt, chiếm đoạt từng milimet trong anh, tiếng môi lưỡi quấn quýt đầy ướt át tràn ngập trong không gian, phải đến lúc Atsumu không thở được, liên tục vỗ vào ngực thì Sakusa mới chịu dừng lại.

 

Mặt Atsumu đỏ bừng, anh lắp bắp: “Em... em.. em không sợ sáng nay anh chưa đánh răng sao?”

 

*Phụt

 

Sakusa bị khuôn mặt ngô ngố của anh làm cho phì cười, “Đó là điều anh cần quan tâm lúc này à?”

 

Atsumu lắc lắc đầu.

 

- Không phải, sao... sao em lại hôn anh?

 

“Hơn nữa nụ hôn của em trôi chảy như thế, lại còn rất... tuyệt, em ấy đã hôn qua bao nhiêu người rồi?”, anh oán thầm.

 

Sakusa tỉnh bơ: “Vì tôi thích anh, lúc tôi bị anh tránh mặt tôi cảm thấy mất mát, lúc anh vui vẻ bên người khác tôi thấy khó chịu, tôi muốn trói anh lại bên cạnh, tụt quần tét đít anh vì anh dám thân thiết với người ta, tôi thấy mình hơi điên cuồng khi thật sự thích anh, vì thế tôi đã từng trăn trở việc có nên tỏ tình với anh hay không, nhưng anh đã nói vậy thì tôi sẽ không cho anh cơ hội lựa chọn nữa. Anh có thấy hối hận không? Hửmm?”

 

- Em định tét đít anh á!??

 

Mặt Atsumu đỏ bừng.

 

Sakusa đỡ trám: “Anh chỉ chú ý tới khúc đó thôi hả? Anh đang dược tỏ tình đấy, anh chịu không?”

 

Vừa nói cậu vừa ghé sát tay anh, giọng nói hơi trầm lại mang theo ý cười  khiến Atsumu giật thót, khiến anh vội đẩy cậu ra nhưng không xi nê gì, “Anh không hối hận gì đâu, chỉ là em đừng đánh mạnh quá nhé...”

 

- Mới xác định quan hệ mà người yêu em đã táo bạo quá rồi nhỉ??

 

- Anh chỉ sợ em chê anh nhiều vi khuẩn thôi chứ anh thích người yêu anh chết đi được.

 

Atsumu lí nhỉ thổ lộ, lại vì ngại ngùng mà khẽ quay đi, Sakusa đuổi theo hai cánh môi anh, hai người tiếp tục triền miền trong bầu không khí ái muội.


 

Kí túc xá.

 

Phòng đơn của Sakusa.

 

Căn phòng vương vãi quần áo, sau lớp kính của phòng tắm là hai thân ảnh quấn quít, phải tua lại 15 phút trước.

 

Tại cửa ra vào.

 

Sau vài lần cố gắng xin dừng của Atsumu thì cuối cùng nụ hôn kia cũng dừng lại, lúc này Atsumu mới thắc mắc, “Sao em hôn giỏi quá vậy, em cướp nụ hôn đầu của anh rồi, em luyện với ai rồi, nói ngay!!”

 

- Em mới chỉ hôn mình anh thôi, chẳng lẽ lúc hôn anh không dùng mũi à, em thấy bình thường mà.

 

- Nhưng mà, Miya-san nhạy cảm quá nhỉ?

 

Bàn tay gân guốc mơn trớn nơi đang gồ lên kia, Atsumu giật thót: “Tại em chứ ai, bây giờ là buổi sáng mà người yêu anh cứ trêu chọc, chẳng phải em nên chịu trách nhiệm sao?”

 

Điệu bộ vênh váo khi nói mấy lời hư hỏng khiến lòng Sakusa ngứa ngáy, anh nghĩ rằng Omi-kun ưa sạch sẽ của mình sẽ từ chối, ai mà ngờ được con cáo tinh ranh kia bị một nụ hôn nóng bỏng chiếm lấy hơi thở, bàn tay hư hỏng  nhân lúc đối phương bị làm cho choáng váng, tranh thủ mơn trớn bờ mông đầy đặn.

 

Đôi bàn tay có vài vết chai mỏng, lại tỉ mẩn mân mẻ từng tấc da của người trong lòng, cảm giác được người trong lòng run lên nhè nhẹ, động tác của Sakusa lại càng thêm mạnh bạo, mân mê chán chê cậu kéo tay anh áp lên đũng quần căng phồng của bản thân.

 

Anh giật thót, cách vài lớp vải mà nhiệt độ nóng rẫy vẫn khiến Atsumu choáng ngợp, sự hoang mang như được viết trên khuôn mặt.

 

 

Sáng hôm sau.

 

Atsumu thức dậy với một cái mỏ sưng vù, hai bên đùi bỏng rát, hai chân bủn rủn, cứ có cảm giác hơi nhũn rã, còn tên Sakusa kia ngoài bị sứt hai vết ở môi ta thì trông vô cùng thoải mái.

 

- Em kìm nén bao lâu vậy hả, bữa hôm qua là lần đầy em được xuất tinh hả?

 

- Lần đầu thì không phải, chỉ là em hơi phấn khích thôi, em vẫn chưa nghiêm túc đâu.

 

Anh đỏ mặt: “Thế nghiêm túc rồi thì anh sao, rõ ràng chúng ta chung một chế độ tập luyện cơ mà. Mà em còn lần đầu nào?”

 

Sakusa chỉ chỉ bàn tay phải, nhếch miệng, “Lần đầu của em, giải quyết nhu cầu sinh lí thôi mà. Anh ghen à?”

 

Rõ ràng tên này luôn ra vẻ xa cách con người, fan cũng nói Sakusa mang vibe cấm dục cơ mà, sao cởi quần áo ra lại điên cuồng đến vậy, chẳng qua la sắp có giải đấu nên em ấy kiềm lại, xong giải này là anh xác định luôn, chết rồi có ai chuyên nghiệp không? Tsumu cần xin tips xử lý dùi cui của bạn trai.

 

Chắc là hôm nào phải mời Shoyo đi ăn ở chỗ Samu thôi, trước tiên cứ khoe người yêu đã.

 

Nhìn về phía phòng tắm, anh bốc máy gọi cho Samu, đợi vài giây bên kia đã bắt máy.

 

- Alo.

 

- Mày ơi, tao có người yêu rồi!

 

- Nghe giọng mày là tao biết rồi, chịch nhau rồi à? Hôm qua nhóc thích ăn cơm qua chỗ tao cứ lải nhải lo lắng cho mày, ai ngờ mày lại vui vẻ nguyên một ngày, không quan tâm đến cảm xúc của mọi người gì cả.

 

- Chưaaaa. Thì tại người yêu dính người quá...

 

- Mày còn dám khoe, tên Sakusa kia mà biết dính người á, không phải mày dính vào người ta à?

 

 

- Thì bọn tao dính nhau.

 

- Khao có bồ đi.

 

- Bữa nào tao mời mọi người một bữa, đợi hết giải này cái đã.

 

Im lặng khoảng 5s, Osamu bắt đầu chất vấn:

 

- Bọn mày tới quãng nào rồi, chẳng nhẽ chúng mày chơi tập tầm vông với nhau nguyên ngày.

 

- Mới chỉ... cọ cọ thôi.

 

Tai Atsumu đỏ lên.

 

- Má, lần đầu tao nghe mày lắp bắp kiểu này, thế trên giường ổn không? Tao truyền kinh nghiệm cho.

 

Nụ cười gian trá nở trên khuôn mặt Osamu.

 

- Thì... thì cũng ổn, cơ mà hơi quá cỡ, tao sợ tao không nổi.

 

Tsumu lúng túng.

 

- Định ở ngoài luôn, dứt khoát đấy, mà muốn ở trong tao thấy mày cũng không nổi há há.

 

- Mày không phải khích tao, chẳng nhẽ mày ở trong chắc.

 

 

- Đương nhiên, tao 2 4 6, Suna 3 5 7, chủ nhật bọn tao random.

 

- Vl tao thua được chưa.

 

- Mày không cần tự ái, nằm ngoài cũng ổn lắm, mày nằm ngửa ra là được. Nếu sợ không kham nỏi thì tập dần đi.

 

- Hả? Tập gì?

 

Sau đó là một tràng dài kiến thức chuyên môn, cộng thêm vài đường link mừo ám được Osamu chia sẻ, cuối cùng Tsumu không kìm được mà hỏi, “Bộ phải tới mức này luôn hả? Mày với Suna cháy như lửa chùa luôn.”

 

Osamu cười khẩy: “Mày thử xem, khéo Omi-kun nhà mày còn thú vị hơn bọn tao thì sao? Cũng phải thêm gia vị cho partner thấy mới mẻ chứ.”

 

Chẳng biết mấy shop Samu gửi có chia hoa hồng cho nó không mà thấy Tsumu bị khều hết nửa tháng tiền lương. Miya Atsumu lúc này vẫn chưa biết hàng tặng kèm của mình là vài ngày liệt giường.

 

Atsumu để địa chỉ ở tủ đồ chung cư, anh dự tính sau mùa sẽ tập dợt trước mấy ngày rồi mới tiến thêm bước nữa với Omi nhà mình.

 

 

Hôm đó là một ngày luyện tập khó khăn, đùi và má mông ẩn ẩn bỏng rát, Atsumu luôn cảm thấy ánh mắt Hinata nhìn mình có chút oán trách và nụ cười ẩn ý của huấn luyện viên chính.

 

Giờ giải lao.

 

Hinata mon men đến gần Atsumu, cậu cảm thấy có ai muốn dùng ánh mắt đâm thủng gáy của mình. (cụ thể là Sakusa)

 

- Anh với Omi-san yêu nhau rồi phải không ạ? Nãy giờ ảnh cứ gườm em suốt, ảnh y chang Kageyama lúc dòm anh.

 

- ừm, bọn anh nói chuyện với nhau hôm qua, anh xin lỗi nhé, Omi-kun có vẻ không thích em thân mật quá với mọi người.

 

Không biết nghĩ tới gì mà tai Atsumu hơi đỏ lên, mông thì hơi nhói.

 

- Em đã nói Omi-san cũng có ý với anh mà anh không tin em.

 

- Rồi rồi, em nói gì cũng đúng hết á, chỉ có anh mờ mịt thôi, mà thôi kết quả ổn là được rồi. Xong mùa giải anh mời em với Samu một bữa, khéo có cả Rin nữa, nếu em không ngại thì đi cùng với Tobio-kun nhé!

 

- Được ạ. Mà hai anh điều độ nhé, em thấy dấu hôn sau gáy anh kìa.

 

Hinata ghé sát vào tai anh thì thầm, Atsumu hốt hoảng vươn tay che đi phần gáy của bản thân.

Notes:

chắc là còn một phần nữa 👉🏽👈🏽