Chapter Text
Nhân loại và nymph là kẻ thù.
Đối với loài người, nymph là ác thần, là quỷ dữ, là hiện thân của cái chết. Đừng bao giờ để chúng bắt được ngươi. Nếu gió đột nhiên ngừng thổi, chúng đang đến. Khi sóng nước ngừng vỗ, là những bước chân lặng thầm của chúng. Khoảnh khắc ngươi nhìn thấy đôi mắt màu hắc thạch không phản chiếu được cả ánh mặt trời, nghĩa là số ngươi đã tận. Chúng không thích ai quấy rầy, không thích có sự sống phiền nhiễu trước mắt. Chúng coi thường bất cứ hình thái tồn tại nào chúng cho là thấp hèn hơn mình. Ngươi thở, ngươi chết. Chúng sẽ giết chết bất cứ con người nào còn sống mà chúng thấy, không có ngoại lệ.
Đối với những tiểu tiên mà loài người quen gọi là nymph, con người cũng không khác ác quỷ là bao. Cái chết là tất yếu đối với mọi loài, dù là thần, là tiên, hay là người. Nhưng con người không chấp nhận điều đó. Chúng khao khát, thèm muốn sự vĩnh cửu, dù tận sâu trong tâm khảm chúng biết thừa thứ duy nhất trên đời thật sự vĩnh cửu là dòng chảy của thời gian và tính hỗn loạn của vạn vật. Chúng biết nymph có tuổi thọ rất cao. Chúng biết nymph không bất tử nhưng lại lần nữa, chúng biết nymph có tuổi thọ cao hơn mình. Đứng trước nguy cơ về sự sống, đạo đức chỉ là thứ yếu. Chỉ là mấy giọt máu mà thôi, chúng chẳng chết đâu.
…
…Chỉ là mấy mạng sống thôi mà.
Hai ba mạng sống của nymph để kéo dài một hai ngày được thở, là đáng giá, là đáng để loài người từ bỏ đạo đức của mình, vốn gần như là thứ duy nhất thật sự khiến cho chúng tiến hóa hơn so với các loài vật khác.
Nymph giết người, và người lại giết nymph.
Nymph đưa nhân loại vào khẩu phần ăn của mình, còn con người thì uống máu nymph.
Vì trả thù, cả hai phía đều cho là vậy, và cho là hành động của mình hoàn toàn chính đáng.
Không ai biết vòng tròn nhân quả này bắt đầu từ lúc nào, hay ai bắt đầu trước. Có lẽ đã quá lâu rồi, đến độ cả hai giống loài đều không còn nhớ. Có lẽ trong một ngày nào ở đoạn quá khứ đã bị quên lãng, một nhân loại đã xúc phạm nymph và bị trừng phạt bằng cái chết. Hoặc có lẽ trước cả khi nhân loại buông lời, nymph đã vờn kẻ xấu số đó như mèo vờn chuột.
Luôn có những biến số. Biến số thì vô định. Chúng là những nút thắt chừng như ngẫu nhiên trên sợi chỉ định mệnh, nhưng các Moirai dùng chúng để tạo ra bức tranh cho riêng mình. Không có gì là ngẫu nhiên. Tất cả biến số đều là phương tiện để các ngài đảm bảo mọi sợi chỉ mà mình dệt nên đều đi đến điểm cuối cùng đã được định sẵn.
Thần thánh cũng không phải là ngoại lệ. Kể cả các ngài cũng chẳng thể cưỡng lại được khi mà nàng Ananke đã có ý muốn.
Vào cái ngày mà nàng Aphrodite băng xuyên qua rừng trên đôi chân trần để đến với chàng thợ săn Adonis, máu nàng nhuộm đỏ những đóa hồng trắng ven đường. Những cánh hoa hồng trắng từ đó hoá đỏ, một màu đỏ rực rỡ như màu máu, vừa là tình yêu lại vừa là bi kịch. Những khóm hồng nhuốm máu nữ thần tình yêu tiếp tục sinh sôi và nảy nở, đến hơn trăm năm sau thì loài hồng trắng đã khuất khỏi tầm mắt loài người.
Vào một thời điểm nào đó đã không còn được biết đến tại vùng Boeotia, từng có một thành bang nằm giữa một khoảng đồng bằng được rừng cây bao phủ. Những cánh rừng già rộng ngút ngàn như là bức tường thành tự nhiên, chặn đứng mọi sự tiếp cận từ bên ngoài. Bên trong đó còn có nhiều nơi mà con người còn chưa đặt chân tới, thậm chí đến cả những người thợ săn cũng chưa từng biết. Những ngọn cỏ vươn lên theo ánh mặt trời, cao lấp xấp đầu gối người. Thảm cỏ xanh đậm len lỏi giữa những gốc đại thụ khổng lồ ken đặc nhau, tranh giành nhau từng tấc đất, tia nắng. Rải rác đây đó những cột đá cẩm thạch từng một thời huy hoàng giờ đứt gãy, chôn sâu trong lớp đất bụi như một con búp bê sứ vỡ nát mà người ta tìm thấy trong những căn nhà hoang tàn như là vết tích còn sót lại cho một thời đại mà chẳng ai còn biết.
Giữa không gian yên tĩnh như bị ngưng đọng thời gian sâu trong rừng, một hồ nước lặng lẽ ngủ quên. Mặt hồ lóng lánh trong vắt như một viên kim cương giữa rừng. Ánh nắng đậu lên những làn sóng dập dềnh hiếm hoi trên mặt hồ rồi dội ngược lên những tán cây xung quanh như những con đom đóm ngũ sắc. Một cây liễu cong mình rũ xuống mặt hồ như một nàng vũ công đang xõa tóc soi bóng trên mặt nước. Quanh đó là từng bụi hoa thuỷ tiên cũng nghiêng mình về phía hồ nước, như thể chàng thợ săn Narcissus ngày xưa vẫn còn hiện hữu trong những cánh hoa trắng.
Vào một ngày nào đó, một đàn thiên nga từ miền xa hạ cánh xuống hồ. Chúng nhảy múa mỗi đêm, biến hồ nước buổi đêm trở thành một khung cảnh huyền diệu và kỳ ảo, như những thứ ta thường thấy trong những câu chuyện cổ tích. Những đôi cánh trắng lả lướt trên không và những cái cổ duyên dáng đan xen nhau, tầng tầng lớp lớp, tạo ra một bức tranh phủ đầy lông vũ trắng và bọt nước trắng biếc như ngọc trai. Và đằng sau bầy thiên nga, đằng sau những đoá thuỷ tiên, sau cả gốc liễu già, một đóa hồng lặng lẽ nảy mầm. Thân mình mảnh mai phủ lớp lông tơ chậm rãi cao dần lên theo thời gian. Đến một ngày, trên đỉnh của nó xuất hiện một nụ hoa bọc trong những lá đài mềm mại. Chờ đợi và chờ đợi, chờ đến lúc những bụi thuỷ tiên thay thêm một lần hoa nữa thì những cánh hồng mới bắt đầu nở. Như là một đốm lửa bỗng cháy bùng lên. Đến lúc nhận ra thì nó đã rực rỡ như một viên spinel đỏ. Đoá hoa diễm lệ đến độ người ta tưởng nếu nhìn đủ lâu sẽ thấy được giọt máu nhỏ xuống từ cánh hoa. Màu sắc của nó rực rỡ quá mà tưởng như chính nó đã được máu nàng Aphrodite nhuộm đỏ vào cái ngày định mệnh trăm năm trước.
Rồi một tiểu tiên mới được sinh ra.
Bầy thiên nga còn chẳng nhận ra. Điệu nhảy của nàng quá hoàn hảo, như một con thiên nga thật sự. Nàng ngủ vào buổi sáng và hoà vào bầy thiên nga vào buổi tối. Nàng tò mò về mọi thứ xung quanh. Về hồ nước, về bầy chim, về hoa thuỷ tiên, về gốc liễu. Về chính mình. Nàng tò mò về chính sự tồn tại của mình mà không có ai hay thứ gì quanh đó giải đáp được.
Cuối cùng lại phải chờ một phù thuỷ khai sáng.
Phù thuỷ đến vào một đêm, rồi ngồi xuống cạnh gốc liễu và làm gì đó với một xấp những thứ sột soạt xếp chồng lên nhau. Nàng ta dường như chẳng quan tâm đến xung quanh. Tiểu tiên rời khỏi hồ nước và nghiêng đầu nhìn phù thuỷ quấn mình trong mảnh vải đen. Nàng hạ thấp người, thận trọng bò đến bên nàng ta. Phù thuỷ vẫn không ngẩng đầu. Nàng lại đến sát hơn nữa. Một giọt nước từ tóc nàng nhỏ xuống. Phù thuỷ lập tức xoay người, giọt nước rơi lên tay áo nàng ta thay vì tờ giấy trên tay. Nàng ta nhìn tiểu tiên.
“Nghịch thế?”
Tiểu tiên lặp lại.
“Nghịch?”
Phù thuỷ lắc đầu rồi nhích qua bên, tránh xa tiểu tiên. Nàng đi theo phù thuỷ, lại tiếp tục ngồi sát cạnh nàng ta. Thứ kêu sột soạt trên tay phù thuỷ có màu ngà, trên đó có mấy vệt đen được tạo thành từ đầu cái que mà nàng ta đang cầm. Vậy là đêm đầu tiên, cả hai cứ ngồi cạnh nhau cho đến sáng.
Từ hôm đó, đêm nào phù thuỷ cũng đến. Nàng ta sẵn lòng trả lời mọi câu hỏi mà tiểu tiên nghĩ ra và không nghĩ ra được, miễn là đừng để nước nhỏ lên giấy. Phù thuỷ dạy nàng rất nhiều thứ, mở ra cho nàng những gì mà nàng không thấy được ở phía bên ngoài khu rừng. Nàng ta dạy nàng tên gọi của mọi thứ xung quanh. Phù thuỷ tên là Lisa. Và vì nàng không có tên nên phù thuỷ gọi nàng là Rosé, như đóa hoa bản thể của mình.
Mỗi đêm trôi qua, cả hai lại gần nhau thêm. Gần nhau đến nỗi ở tại một thời điểm nào đó, sự gần gũi của họ đã biến chất thành cái gì đó khác ngoài khuôn khổ luân lý. Rosé khao khát Lisa, và được Lisa khao khát. Họ khắc khoải, đợi chờ, vọng tưởng, cuồng si, cũng như bao câu chuyện tình khác ta đã nghe quá nhiều trong các câu chuyện thần thoại. Ánh trăng bạc rải xuống trần thế mỗi đêm, nhưng tiếng thở dài trong làn gió đêm của nàng Selene cũng chẳng thể lọt vào tai họ, vì đôi tim họ đã bị khoá trái bởi mũi tên vàng từ thần Eros.
Họ như những kẻ dại khờ nhảy múa trên sợi chỉ của chính mình mà không biết. Họ chẳng còn biết đến ai, đến cái gì, vì trong mắt họ chỉ có nhau. Dường như cả thế giới trong con mắt của kẻ si tình đều chẳng có ai ngoài người mình yêu. Thứ tình cảm phong kín trong rừng hoang, bên cạnh lời thầm thì u sầu của ánh trăng có lẽ cũng chỉ có vong linh nàng Hero là hiểu được.
Ngay từ lúc bắt đầu, số phận họ đã được định, khi mà mối tình nảy nở lần đầu tiên lại là ở dưới ánh trăng, bên cạnh hồ nước đầy cánh hoa thuỷ tiên, từ một đoá hồng từng nhuốm máu ai.
Hoàng tử gặp được nàng công chúa bị nguyền ở hồ nước giữa rừng hoang. Đắm say trước vẻ đẹp của nàng, chàng đã thề sẽ cưới nàng làm vợ. Thế nhưng vào dạ tiệc đêm ngày hôm sau, con gái phù thuỷ đã hoá phép cải trang nàng công chúa, khiến hoàng tử bị lừa tuyên bố kết hôn với ả ta. Đến lúc nhận ra sai lầm, hoàng tử đau đớn quay lại hồ nước cầu xin công chúa tha thứ. Cuối cùng, trước sự ép buộc của phù thuỷ, cả hai quyết định cùng nhau nằm lại dưới đáy hồ mãi mãi để bảo vệ tình yêu của mình.
…
Thật ư? Đó là những gì đã xảy ra ư? Nàng đã yêu hoàng tử?
Gã đàn ông khiến Rosé giận dữ. Cái nắm tay đầy đột ngột và khiếm nhã của gã khiến nàng khinh thường. Sao nàng lại có thể yêu một kẻ thề cưới mình khi còn chưa biết tên họ?
Bầy thiên nga đập cánh hoảng loạn khi Rosé giằng tay ra lùi lại giữa hồ. Đôi chân trần trắng muốt như sứ chạm mặt nước như giẫm trên đất bằng. Trong cơn gió buốt như thuỷ tinh vỡ và ánh trăng đơn điệu màu bạc, tay áo trắng của nàng tung bay như những mảnh trăng vụn. Trong một khoảnh khắc tưởng như chính Aphrodite hạ thế. Nàng đưa một tay về phía hoàng tử và lên tiếng, ban phát cho những kẻ xâm phạm những câu chữ đầu tiên, cuồng bạo và phẫn nộ như các Erinyes.
“Đừng dâng cho ta những lời thề mà ngươi chưa từng hiểu. Ngươi là kẻ phàm trần, sinh ra từ đất và sẽ trở về với đất. Còn ta thuộc về dòng suối, rừng cây và những vì sao. Ta không cần những lời đường mật phù phiếm từ một kẻ phàm trần.”
Người yêu cánh hồng, có lẽ cũng quên mất hoa hồng có gai. Rosé nguyện trở về với sự mong manh nguyên thuỷ nhất của mình, nhưng chỉ với một người duy nhất mà nàng đã chọn.
Điều đó đã chọc giận hoàng tử. Gã nhìn nàng một cách hằn học.
“Ngươi sẽ phải hối tiếc.”
Gã bỏ lại câu nói và quay ra khỏi khu rừng.
Rosé đã không nghĩ tới những gì mà một kẻ cai trị có thể làm được. Khi Lisa đến, nàng kể cho phù thuỷ nghe về mọi chuyện. Lisa chỉ nhẹ nhàng gạt nó qua bên và nói.
“Ta sẽ lo việc đó.”
Người yêu nàng rời đi khi bình minh đến, và không còn trở lại nữa.
Nàng đã chờ rất lâu. Lisa dạy nàng quá nhiều thứ mà lại chưa từng nói cho nàng biết xã hội bên ngoài hung ác đến thế nào. Nàng không biết con người, càng không biết lòng người. Bởi lẽ con người đầu tiên nàng gặp gỡ là Lisa, kẻ yêu nàng.
Nàng băng qua khu rừng rậm trên đôi chân trần. Ánh đuốc mờ trên tường thành khó mà soi sáng được thứ gì. Thế nên nó cũng chẳng soi sáng được bóng hình Rosé khi nàng lách mình qua cánh cửa khép hờ sau toà thành.
Trong hội trường cao vút với tầng nhà chạm trổ những tầng mây, Rosé nhìn thấy Lisa. Phù thuỷ vẫn mặc một màu đen tuyền, và khi nàng ta quay đầu lại, Rosé nhìn thấy gương mặt mình, dù là dưới ánh sáng lập loè của những ngọn nến.
Rosé đã chứng kiến hai người họ ôm nhau, đứng trước biển người tuyên bố kết hôn. Thứ gì đó trong tim nàng như vỡ ra, không cách nào hàn gắn hay cứu vãn. Nàng thấy như trời đất vừa sụp đổ trước mắt, như người ngủ mê vừa bị lay tỉnh khỏi mộng cảnh. Nàng thấy mình không thở nổi nữa. Rosé hoảng hốt quay đầu lại chạy nhanh ra ngoài, quay về khu rừng, bờ hồ. Vì nàng biết, nếu còn ở lại lâu hơn, nàng có lẽ sẽ chẳng còn sức để đứng vững nữa.
Rosé gần như ngã quỵ trên nền cỏ ẩm ướt. Ánh trăng và cảnh vật vẫn vậy, mà đến tận giờ phút này nàng mới cảm thấy cái lạnh thấu xương từ sương đêm. Vầng sáng bạc mà nàng từng mong ngóng mỗi ngày giờ cô độc và hoang tàn như hơi thở của chính cái chết.
Mảnh đất dưới chân Rosé đã mai táng biết bao đôi tình nhân. Triều đại này đến triều đại khác. Đến cả thần linh cũng không thể ngăn cản thì vì cái gì mà Rosé lại cho rằng nàng sẽ được tình yêu ưu ái? Người ta tung hô những câu chuyện tình, thần thoại, sử thi. Đến cuối cùng thì Orpheus vẫn không mang được Eurydice về từ cõi chết, và Apollo rồi cũng phải chứng kiến thân xác người yêu lạnh đi trong tay.
Người ta ngã vì cái ‘tình’ của Aphrodite rồi đau khổ vì sự ‘yêu’ của Apollo.
Đằng sau nàng có tiếng bước chân hối hả và không đều. Lisa trượt ngã ngồi xuống ngay cạnh Rosé. Nàng ta ôm vai nàng và cúi mình như muốn nhìn thấy mặt người yêu đằng sau những ngón tay đan chặt.
“Không phải như thế đâu. Chờ ta thêm chút thôi, chỉ một chút nữa thôi. Rồi ta sẽ giải thích, ta sẽ quay lại chịu tội với người.”
Rosé muốn đẩy Lisa ra mà tay nàng còn không nhấc lên nổi. Nàng cắn răng, tiếng nấc bị kìm nén khiến nàng gần như phải há miệng để thở.
“Không. Ta xin người. Đừng làm thế với ta. Đừng tiếp tục vờn ta như thú vờn mồi thế này. Ta sẽ chết mất.”
Lisa nhẹ giọng dỗ dành. Giọng nàng ta run rẩy mà không phải vì lạnh.
“Đừng mà. Ta chỉ cần một đêm nữa thôi.”
Nhưng rồi bỗng nhiên hơi ấm từ phù thuỷ biến mất. Rosé kinh ngạc ngẩng đầu. Gã hoàng tử bóp chặt cổ Lisa kéo giật về sau bằng chính bàn tay vừa nãy còn ôm ấp nàng ta, lôi nàng ta xềnh xệch trên bãi cỏ. Gã kề dao lên cổ Lisa, đôi đồng tử hằn tia máu như của Cerberus.
“Khóc lóc thảm thiết thế này, lúc bỏ độc vào rượu ngươi có từng đau khổ dằn vặt vì những người sẽ uống nó không?”
Lisa cười, lộ ra răng nanh trắng ởn như rắn. Nàng ta gằn giọng.
“Thế các ngươi đã từng nghĩ về những người chết dưới lưỡi kiếm của mình chưa?”
Lưỡi dao lại ép đến gần hơn. Làn da trên cổ Lisa bị xé ra một vạch đỏ sẫm. Gã đàn ông nghiến răng, dứt khoát giật mạnh tay cầm dao. Con dao gần như nghiến đến xương cốt. Lisa ngã vật ra đất ngay lập tức.
Đau khổ, phẫn hận, Rosé vô thức vung tay. Đến cùng thì nymph vẫn có quyền năng hơn con người. Rễ cây chọc lên khỏi mặt đất như những mũi tên được bắn thẳng từ âm phủ. Chúng đâm vào thân hoàng tử như những cái đầu rắn kinh hoàng của Typhon rồi kéo gã xuống chôn sâu trong lòng đất như một khúc gỗ mục. Thảm cỏ lại phủ lên những lỗ hổng như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sau một khắc bàng hoàng vì những gì chính mình vừa làm ra, Rosé vội đến bên Lisa đang nằm thoi thóp trên đất. Máu phù thuỷ thấm đỏ cỏ bên dưới. Rosé nức nở tựa trán lên vai Lisa. Nàng phù thuỷ khẽ thì thào, đôi mắt dần mờ đi.
“Ta đã nói hãy ở yên trong rừng. Sao lại không nghe lời…”
Rosé nghẹn ngào. Làn da trên tay nàng đang lạnh đi, thân xác trong lòng nàng nhẹ dần đi. Nàng nức nở rất lâu. Cuối cùng đứt quãng thều thào.
“Nếu các ngài đang nhìn, xin hãy xót thương cho hai kẻ si tình. Ta chấp nhận mọi cái giá được đưa ra, không mặc cả.”
Chân nàng tê mỏi. Nàng nhìn thấy một cái bóng mờ màu xám bạc phủ lên trên cỏ như một cái áo choàng bằng khói vừa phủ lên. Sau một lúc, cái bóng lại lặng lẽ biến mất.
“Thành giao.”
Tiếng thì thầm trong gió thoảng thổi đến. Rosé chớp mắt. Mắt nàng cay đắng vì khóc và gió đêm, hàng mi nặng trĩu. Rồi nàng nghe thấy một hơi thở khác ngoài mình. Thân hình bên dưới khẽ cựa.
Rosé hoảng hốt quên luôn cả khóc. Nàng ngồi thẳng dậy, nhìn người yêu vừa từ cõi chết trở về. Phù thuỷ nặng nề mở mắt ra. Nàng ta khẽ chớp mắt, sau đó mỉm cười. Lisa đưa tay ra trước mặt Rosé rồi xoè tay, bên trong là một cuộn chỉ bằng ngà.
Cả hai vừa khóc vừa cười. Họ ôm nhau thật lâu, cho đến khi bình minh lên.
Thành bang đó mất đi hoàng tử, cũng không biết được số phận của nó sau đó thế nào. Xuân đến xuân đi, lá thay màu, hoa đổi sắc. Lịch sử cuồn cuộn trôi như guồng se sợi chỉ của các Moirai. Những thành bang sụp đổ rồi lại xuất hiện, hùng mạnh, mạnh mẽ như cỏ dại. Thành bang đó rồi cũng biến mất khỏi lịch sử, khói lửa chiến tranh cũng đốt rụi khu rừng xưa.
Năm đó vào lúc chòm sao Ophiuchus chiếu rọi, các Moirai đã đáp ứng lời nguyện cầu của một tiểu tiên trẻ. Một sợi chỉ được cắt ngắn, nối tiếp sợi chỉ còn lại. Từ nay về sau, cùng sinh cùng tử, một trăm năm.
Đến một lúc nào đó, có lẽ không ai biết, hai ngôi sao mới lại xuất hiện trên trời đêm, cạnh nhau.
Không ai nhìn thấy được những gì đã xảy ra trong rừng đêm đó. Lời thêu dệt lan xa, về nàng công chúa dính lời nguyền giữa bầy thiên nga và một tình yêu vĩnh cửu chôn sâu dưới đáy hồ. Nó truyền từ người này sang người khác, đời này sang đời khác, trường tồn với thời gian. Đến thế kỷ XIX thì được chính thức đem lên giấy, trở thành vở ba lê kiệt tác của nhân loại.
Người ta cho rằng tình yêu sinh ra sự lãng mạn, nhưng chính sự lãng mạn mới là nguồn cơn nảy nở cho tình yêu. Chính vì yêu, người ta mới xa rời thực tế đến với mộng tưởng. Mà cũng chính vì sự lãng mạn mà ta yêu.
