Actions

Work Header

Nước ấm

Summary:

Ngồi vào trong làn nước ấm này đi

Vào đây và không mặc gì

("Nước ấm" - Vũ Thanh Vân)

Notes:

Mọi người nên nghe bài "What a heavenly way to die" của Troye Sivan và "Nước ấm" của Vũ Thanh Vân trong lúc đọc nhá :3

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

Thấy Lâm Anh từ phòng tắm bước ra, Phúc Nguyên đang thư thái nằm trên giường cất điện thoại lên mặt bàn, nhích người sang bên lấy chỗ cho người yêu.

"Sao lâu vậy?" Phúc Nguyên hỏi, cậu quay người nằm nghiêng khi Lâm Anh ngả lưng xuống bên cạnh và vùi đầu vào hõm cổ mình. Lâm Anh không nói gì, chỉ thở một hơi dài nhẹ nhõm như tiếng gừ gừ của một con mèo hạnh phúc, khẽ khàng chỉnh người để quàng tay ôm chặt lấy Nguyên trong tư thế thoải mái nhất. Phúc Nguyên gác chân lên người Lâm Anh, vùi mặt vào mái tóc còn ẩm ướt của cậu, vừa chầm chậm xoa lưng cậu vừa khen tóc thơm. Lịch trình dày đặc khiến Lâm Anh và Phúc Nguyên lâu rồi mới có thời gian riêng dành cho nhau. Được no bụng, thơm tho rồi thảnh thơi vào lúc 8 giờ tối như thế này thật là hiếm thấy, vì vào thường lệ họ sẽ làm những việc đó về đêm hôm khuya khoắt, còn không có thời gian cho bản thân nữa là bên nhau. Phúc Nguyên thực sự nhớ những khoảnh khắc yên bình và riêng tư như thế này giữa hai người, nhớ lắm. Bởi cho dù ở chung phòng, ăn chung mâm, ngày nào cũng thấy mặt nhau nhưng có được một khoảng thời gian riêng tư bên nhau mới khó khăn làm sao. Lâm Anh đang nằm trong tay mình mà Nguyên vẫn nhớ nhung Lâm Anh quá. Trong những lúc như thế này, Phúc Nguyên hiểu Lâm Anh thường không muốn nói năng gì nhiều, mà chính cậu cũng thế, có lẽ vì mối quan hệ giữa hai người trở nên sâu sắc đến một mức độ mà sự im lặng bao trùm không phải là sự gượng gạo không còn gì để nói, mà là sự hiểu thấu không cần lời. Cậu yêu những giây phút hai người lặng im và ôm ấp thế này còn hơn cả những buổi hò hẹn. Đôi khi, Phúc Nguyên vẫn nói câu gì đó, như khen Lâm Anh nấu ăn ngon, cảm ơn Lâm Anh đã ướp thịt nhạt cho Nguyên ăn vã nhé chẳng hạn, những câu nói tầm phào vậy thôi, không sâu xa tản mạn hơn, rồi Lâm Anh chỉ đáp lại những tiếng "ừm" khe khẽ, nói yêu Nguyên, hoặc ôm Nguyên chặt hơn thay cho lời đáp, và dù không nhìn thấy nhưng Phúc Nguyên biết Lâm Anh mỗi lần như thế là tủm tỉm cười. Với Phúc Nguyên, không hiểu sao cậu cảm giác nếu họ nói nhiều về điều gì đó, thì từng chút từng chút thời gian quý giá bên nhau sẽ bị vuột mất. Và như thế, họ không nói gì bên nhau, để cảm nhận trọn vẹn sự hiện diện của nhau trong chính giây phút hiện tại, để tâm trí mình không có gì ngoài sự tồn tại kề cạnh của người kia.

Phúc Nguyên tưởng Lâm Anh thiu thiu ngủ rồi, cho đến khi Lâm Anh chợt nói:

"Ê, Nguyên?"

"Ơi?" - Phúc Nguyên dịu dàng đáp.

Nhưng Lâm Anh không nói gì thêm, và một lúc sau cậu mới lên tiếng:

"Lâu rồi mình không làm nhỉ?"

Phúc Nguyên chớp mắt, cậu nâng mặt Lâm Anh đối diện với mình:

"Lâm Anh muốn à?"

"Ừ."

Mắt Lâm Anh long lanh, mơ màng, hết nhìn mắt Nguyên rồi nhìn môi Nguyên, nuốt nước bọt. Ánh mắt hai người quấn quýt lấy nhau. Lâm Anh muốn hôn Phúc Nguyên ngay lập tức, nhưng cậu chờ Phúc Nguyên chủ động hôn mình để thay cho câu "Nguyên cũng muốn". Lâm Anh đếm từng giây, nhưng cậu không bận tâm. Ở khoảng cách gần gụi này, cậu có thể dõi theo từng nhịp thở của Phúc Nguyên, dõi theo ánh mắt của Phúc Nguyên đang ve vuốt từ hàng mi xuống bờ môi mình, và cảm tưởng như mình có thời gian vô tận trong tay hay chao ôi, ít nhất là Lâm Anh ước thế. Một niềm biết ơn rưng rưng bỗng dậy lên trong lòng Lâm Anh trong lúc ngắm Phúc Nguyên - gương mặt mà cậu đã trộm ngắm hàng tỉ lần, đã xuất hiện trong những khao khát yêu đương lẫn mộng tưởng nhớp nháp, đã thấy cậu vừa tỏ tình vừa khóc nhè và khiến cậu càng nhìn càng thêm thương nhớ khi giờ đây gương mặt ấy đã là điều đầu tiên cậu được nhìn thấy mỗi sáng thức giấc và điều cuối cùng cậu nhìn thấy trước khi nhắm mắt sau một ngày mệt mỏi. Vì họ ở chung phòng nên gần gũi như vậy là đương nhiên, nhưng yêu rồi thì nó vẫn khác. Lâm Anh biết ơn, mà cũng hơi nao nao, lần đầu tiên cậu cảm thấy khát khao điều gì đó, hay ai đó, đến mức kể cả khi có trong tay rồi vẫn sợ vuột mất, sợ những khoảnh khắc bên nhau là hữu hạn và trở thành kí ức trong cay đắng. Cảm giác man mác ấy lần lữa xâm chiếm lòng Lâm Anh, làm cậu khó hiểu và khó chịu, nhưng Lâm Anh vốn là con người sống lý trí, cố gắng không để cảm giác mơ hồ đó chen lấn và muốn giữ cho tâm trí mình chỉ tập trung vào người trước mặt, ở hiện tại.

Chóp mũi hai người chạm nhau khi Nguyên ghé sát mặt Lâm Anh hơn, đủ để khoảng cách giữa hai đôi môi chỉ còn là một sự chủ động nhỏ. Phúc Nguyên còn chờ đợi gì? Lâm Anh không đợi được, vươn lên hôn Nguyên và được đà lật người sang nằm đè lên cậu. Không, khát khao thì phải vươn đến để nắm lấy và giữ gìn, không có thời gian để sợ hãi. Lâm Anh hôn ráo riết và vội vàng, Phúc Nguyên không ngạc nhiên vì điều đó. Hẳn Lâm Anh cũng nhớ Phúc Nguyên nhiều lắm. Đột nhiên sống mũi Nguyên hơi cay cay. Phúc Nguyên nhớ Lâm Anh quá nhiều, và khi họ hôn nhau, cậu nhận ra cậu còn nhớ Lâm Anh hơn thế nữa, nhớ mùi Lâm Anh, nhớ cách Lâm Anh xoa má và tai mình khi hôn nhau, nhớ hơi thở của Lâm Anh phả vào mặt mình âm ấm, nhớ những nụ hôn sâu vụng về đầu tiên mà răng họ hay bị vập vào nhau. Lâm Anh hay mở mắt khi hôn, và Phúc Nguyên thì không biết điều đó, vì dù không nhìn rõ ở khoảng cách này, nhưng Lâm Anh vẫn muốn nhìn hàng mi Nguyên run run. Một tay Nguyên luồn vào tóc Lâm Anh, ấn Lâm Anh sâu hơn vào nụ hôn, tay còn lại chu du từ ngực đến lưng cậu.

Họ buông nhau ra, và ánh mắt ve vuốt gương mặt người kia một lúc, cho đến khi lại chìm vào một nụ hôn sâu khác chậm rãi hơn. Lâm Anh liếm môi Phúc Nguyên, cởi áo cho cậu, rồi hôn má, hôn quai hàm, hôn cổ và cảm nhận yết hầu Phúc Nguyên rung rung khi cậu khẽ rên trong sự âu yếm của mình. Những lần làm tình trước đây của họ sung sức và tràn đầy khát khao, Phúc Nguyên mơ màng nhớ lại, nên cậu hơi ngạc nhiên vì dạo đầu chậm rãi này. Cậu chỉ nghĩ vậy thôi, không bận lòng gì, cũng thích cách Lâm Anh mơn trớn mình đầy nâng niu và ấp iu. Những suy nghĩ vẩn vơ bị cắt ngang khi Lâm Anh hôn lên đến tai Nguyên và thì thầm:"Này, lúc mày tập luyện, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nhìn mày ngon vãi ý..." - Lâm Anh hôn xuống xương quai xanh cậu và lại ghé tai nói tiếp - "Lúc đấy tao chỉ muốn...".

Nguyên hơi ngượng khi nghe Lâm Anh nói thế, và lại ngượng hơn khi nghĩ về việc Lâm Anh có thể để ý đến điều đó. Cậu gạt suy nghĩ ấy đi, vì thôi, ăn nằm với nhau đến nước này rồi mà còn bày đặt ngượng.

"Muốn- muốn gì?" Phúc Nguyên hỏi.

"Mày muốn biết không?"

Nguyên chợt nhận ra hình như Lâm Anh biết mình ngượng vì cậu hỏi ngập ngừng, và cậu bảo có. Lâm Anh liếc mắt sang, thấy Nguyên bắt gặp ánh mắt mình thì nhìn sang chỗ khác. Cậu nhịn cười và ghé sát tai Nguyên nói thật nhỏ:

"Muốn tụt quần mày ra bú cu ngay tại chỗ."

Và như Lâm Anh dự đoán, mặt Nguyên đỏ lựng. Lâm Anh biết điều đó, dù cậu gục đầu xuống hõm cổ Nguyên cười khúc khích. Nguyên đập lưng Lâm Anh, kêu Lâm Anh bệnh quá làm Lâm Anh phì cười, nhưng tự nhiên thấy mình bệnh hơn khi đầu óc mon men tưởng tượng nếu cảnh đó diễn ra: Lâm Anh sẽ bắt Nguyên nhìn thẳng vào gương, quan sát chính mình trong miệng Lâm Anh khi Lâm Anh cử động lên xuống làm Nguyên không ngăn nổi những âm thanh và biểu cảm dâm đãng vô cùng... và Nguyên thấy mơ hồ tội lỗi khi bắt đầu cương cứng vì nó.

Lâm Anh có thể thấy má Nguyên nóng ran và cậu mỉm cười ranh mãnh như đạt được mục đích. Cậu ngồi thẳng lên, cắn môi:"Ừ. Tao còn nghĩ về mày lúc thủ dâm nữa, như thế này này", đoạn thò tay vào quần mình, tay kia vuốt từ ngực xuống bụng Nguyên, và vẫn mặt đối mặt với nhau, cho cậu nhìn thấy hết mọi biểu cảm của mình lúc tự sướng. Phúc Nguyên nhìn Lâm Anh thủ dâm trước mặt mình, nghe người yêu thành thực về chuyện nghĩ đến mình trong lúc thủ dâm, và điều đó khiến cậu hứng tình. Lâm Anh thủ dâm ở đâu, khi nào? Cậu lại tưởng tượng. Có thể là trong lúc tắm, hoặc lúc ở một mình, Lâm Anh khóa chặt cửa phòng, hít ngửi mùi Nguyên còn vương trên gối mà tự cho mình ra bằng tay chăng, hay là những lúc Lâm Anh đi vệ sinh hơi lâu trong khi luyện tập bởi như Lâm Anh nói, nhìn Nguyên "ngon vãi ý"? Vì lâu lắm rồi họ không thân mật, nên Lâm Anh tự giải quyết như vậy à? Lâm Anh có nghĩ đến những lúc họ như thế này không? Nguyên sẽ ghen chết mất nếu trong đầu Lâm Anh lúc ấy là một ai khác không phải Nguyên.

Phúc Nguyên để ý thấy ánh mắt Lâm Anh không còn vững nữa, cậu cầm bàn tay Lâm Anh đang se đầu ngực mình, cho hai ngón tay vào miệng liếm, nhìn thẳng vào mắt người yêu và hỏi:

"Lâm Anh nghĩ gì về Nguyên?"

Đầu Lâm Anh tưởng tượng đến những cảnh mà cậu hay tưởng tượng lúc thủ dâm. Hay thật ra là những điều ước: ước bàn tay mình là tay Phúc Nguyên, ước Phúc Nguyên đè lên mình từ đằng sau và gáy mình ấm nóng vì hơi thở của cậu, ước Nguyên nghe được và thấy được tất cả cảnh này để biết rõ Lâm Anh thèm Nguyên đến mức nào, nhưng đồng thời thiết nghĩ mình cũng sẽ xấu hổ lắm nếu Phúc Nguyên vô tình nhìn thấy cậu vào những khoảnh khắc nhục dục thầm kín đó. Và bây giờ Lâm Anh đang làm tất cả những điều này, phô bày mọi biểu cảm hứng tình của mình khi nghĩ về Phúc Nguyên trước mặt Phúc Nguyên, rên cho Phúc Nguyên nghe, cho Phúc Nguyên thấy cậu ấy chiếm hữu hết thân thể và tâm trí Lâm Anh đến cả những nơi sâu kín nhất. Lâm Anh làm nhanh hơn, rên và thở dốc, nhưng vẫn cố trả lời:

"Thì... nghĩ về Nguyên... lúc... như vừa tao nói đấy... lúc mày hôn tao, với cả lúc mình làm tình."

Thực ra Lâm Anh muốn nói:"Nghĩ về mày thôi tao cũng nứng rồi" và tả Nguyên trong mộng tưởng của mình cho Nguyên nghe, nhưng không còn đủ tâm trí để nói thêm nữa. Phúc Nguyên mút mát ngón tay Lâm Anh, thấy bụng dưới Lâm Anh giật nhẹ, vừa nói vừa xoa xoa má đùi Lâm Anh:

"Nguyên làm Lâm Anh nứng lắm à? Lâm Anh muốn bú cu Nguyên khi nhìn Nguyên luyện tập à?"

Lâm Anh nghe tiếng Nguyên lùng bùng bên tai, dĩ nhiên nó chỉ là mấy câu nói để làm Lâm Anh ra nhanh hơn, nhưng Nguyễn Thanh Phúc Nguyên ơi, dĩ nhiên là Nguyên làm Lâm Anh nứng không chịu nổi và dĩ nhiên là Lâm Anh muốn bú cu Nguyên chết đi được. Lâm Anh không nói, khoái cảm dâng trào và sắp ra đến nơi, cậu cố giữ mình nhìn thẳng vào Nguyên khi cậu bắn. Nhưng Nguyên thì cứ nhìn xuống phía dưới, nên bằng chút sức lực, Lâm Anh bỏ tay mình trong miệng Nguyên ra để nâng cằm Nguyên cho Nguyên nhìn mình và vỡ òa đúng lúc ấy, rồi đổ rạp lên người Nguyên. Nguyên xoa xoa lưng Lâm Anh, dụi má vào tóc cậu, ngửi cái mùi thơm thơm mà Nguyên rất thích, hỏi:

"Mệt không?"

Lâm Anh nhíu mày, phải ngẩng lên mà nói:

"Bao lần rồi mà mày nghĩ tao yếu thế à? Dỗi đấy."

Nguyên cười, hôn trán, hôn mũi Lâm Anh và để ánh mắt mình vuốt ve mặt người yêu. Lâm Anh xịu mặt, lại nằm sấp xuống. Lâm Anh không mệt, nhưng đêm còn dài và cậu muốn ôm Nguyên thật lâu. Như bình thường là hai đứa đã vần vò nhau liên tục, không có chỗ cho những khoảng nghỉ thế này. Nhưng ngay từ dạo đầu, từ ánh mắt lững lờ của Phúc Nguyên, từ những cái hôn nhẹ nhàng rải rác của Lâm Anh, họ đã biết với nhau, đây sẽ là một cuộc yêu chậm. Lâm Anh tưởng sau cái hôn vồ vập của mình, hai đứa cũng sẽ lại hùng hục như thường lệ, thậm chí còn hơn vì lâu rồi không làm, nhưng tan ra trong da chạm da, trong nhịp thở đều đều và những cái hôn vấn vít dường như còn đê mê hơn cả những cuộc yêu mà họ không nói gì với nhau ngoài những yêu cầu động chạm, tiếng rên và thở dốc.

Như chợt nhớ ra điều gì, đưa hai tay nâng má người yêu, Nguyên hỏi:

"Mày nghĩ đến tao lúc thủ dâm thật hả?"

Lâm Anh nhớ rõ là mình đã nói nhấn từng từ "tao - còn - nghĩ - về - mày - lúc - thủ - dâm - nữa" và cho ví dụ trực quan sinh động cả đường tiếng lẫn đường hình, mà Nguyên vẫn hỏi câu đấy? Ơ, thế là chẳng lẽ mấy câu nó nói "Nguyên làm Lâm Anh nứng lắm à? Lâm Anh muốn bú cu Nguyên khi nhìn Nguyên luyện tập à?" là nó hỏi thật chứ không phải là câu hỏi tu từ có dụng ý nghệ thuật làm mình nứng ấy à? Nhỏm dậy, Lâm Anh nhướng mày:

"Sao lại không? Tao nói thật là nhìn mày thôi, nghĩ đến mày thôi là tao cũng rạo rực rồi. Mày thì không thế à?"

Lâm Anh không nghĩ ra được một giả thiết nào hợp tình hợp lý để giải thích cho cái tổ hợp từ ngữ có mục đích nghi vấn vừa phát ra đằng mồm Phúc Nguyên. Con trai ai chẳng làm những việc này, thực ra con nào nứng thì chẳng làm, và nếu có người yêu "ngon vãi ý" thì ai chẳng nghĩ đến người đó lúc làm. Nhưng trước khi Nguyên kịp trả lời, Lâm Anh mở to mắt nhìn Nguyên sắc lẹm và véo má Nguyên:

"Này, hay là mày nghĩ đến đứa khác, hả?"

"Đâu có!" - Nguyên hơi hậm hực, lại muốn dỗi lần thứ 1000 trong ngày, dù biết Lâm Anh đùa, mà chắc là nửa đùa nửa thật - "Nguyên chỉ không hay làm thôi...". Nguyên nói thật, học hành và làm việc vất vả quá làm Nguyên quên cả những rạo rực kiểu đấy, vả lại, sống chung cùng các anh em khiến thời gian riêng tư ít hẳn đi, lúc nào cũng chung đụng. Còn Lâm Anh làm mấy thứ đó vào lúc nào, ở đâu, Nguyên cũng hơi thắc mắc, không biết có giống những gì mình nghĩ không, nhưng mà kệ Lâm Anh. Trong thâm tâm, thực tình là Nguyên cũng vui vui khi biết người yêu nghĩ đến mình lúc tự sướng.

Lâm Anh mở mắt to hơn, kêu lên:

"Vãi, thật luôn? Mày trong sáng thế lại làm tao cảm giác như tao động dục kinh niên ấy."

Nguyên mím môi cười. Lâm Anh lại ngồi thẳng dậy, vội vã tự cởi áo và cởi quần - chiếc quần vẫn còn vắt ở một bên chân như thể không thể đợi cởi hết được, rồi vươn tay ra mở tủ cạnh giường để lấy lọ bôi trơn và bao cao su, hôn chụt một cái lên môi người yêu và bảo:

"Giúp Lâm Anh nhé."

Nguyên bỗng nhận ra là hình như Lâm Anh tắm lâu thế là vì chuẩn bị cho cuộc làm tình. Giá mà Lâm Anh nằm ngửa ra thì sẽ làm dễ hơn, Nguyên vừa vòng tay ra sau giúp Lâm Anh nới rộng vừa nghĩ, nhưng Nguyên biết Lâm Anh thích tư thế này nên Nguyên chiều. Nguyên đổ chất bôi trơn ra tay và làm ấm trước khi chạm vào Lâm Anh, không nhìn được tay mình nên làm rơi một chút lên lưng Lâm Anh lành lạnh khiến cậu hơi rùng mình. Trong khi đó, Lâm Anh lại hôn Nguyên và giấu những tiếng rên trong những nụ hôn ướt át. Nguyên mơn trớn theo vòng tròn ở bên ngoài, rồi mới bình tĩnh cho vào một ngón tay.

"Từ từ thôi nhé."

Hiểu ý người yêu, Nguyên làm thật chậm và nhẹ nhàng, thật lâu sau mới cho thêm một ngón tay nữa. Tay còn lại của Nguyên xoa từ lưng xuống mông Lâm Anh, hôn lên đuôi mắt và thủ thỉ bảo Lâm Anh nhớ nói nếu khó chịu hoặc muốn dừng lại. Lâm Anh hơi nhích người lên để thuận cho Nguyên hơn, nhưng chống tay lâu mỏi quá nên tì hẳn ngực xuống mặt Nguyên, rúc mặt vào tóc cậu. Trước đó, Nguyên nhìn theo khuôn ngực Lâm Anh phập phồng và những giọt mồ hôi rịn ra lấm tấm mà hưng phấn. Mùi da thịt Lâm Anh vấn vít, làn da trắng mịn màng cọ trên má Nguyên khi ngực Lâm Anh đè áp lên mặt cậu, Nguyên không nhịn được mà ghì Lâm Anh xuống, liếm xương quai xanh và hôn mút bầu ngực có vị mặn chát mồ hôi, khiến Lâm Anh nắm chặt tóc cậu và rên rỉ.

"Như nè được không?"

Lâm Anh gật đầu. Một lát sau, cậu vỗ vai Nguyên để ra hiệu là ổn rồi, và ngồi thẳng dậy. Cậu kéo quần người yêu, đeo bao vào và đổ chất bôi trơn lên, vừa vuốt vừa hỏi:

"Nguyên lên từ lúc nào thế?"

Phải nói thật lòng là Nguyên vừa ngượng vừa thinh thích khi Lâm Anh hỏi mấy câu kiểu vậy. Nhưng cậu không thể hiện ra, cũng không muốn trả lời thẳng nên đáp bằng một câu hỏi khác:

"Lâm Anh không biết à?"

"Ừ, Lâm Anh không biết."

"Vậy Lâm Anh đoán đi."

Lâm Anh lườm nguýt Nguyên một cái, rồi cúi xuống cố gắng cho Nguyên vào trong mình. Cậu hơi không thích Nguyên ở điểm này: nói mấy câu trên giường là ngượng, cứ ngượng là sẽ vòng vo tam quốc, lúc nào cũng cố ý lật ngược lại tình thế dù rõ ràng là Lâm Anh hỏi Nguyên trước kia mà, Lâm Anh muốn biết Nguyên cứng từ lúc nào. Lâm Anh cũng không thèm đôi co, vì bây giờ Lâm Anh chỉ thèm chơi Nguyên, nhưng lúc này - khi đang gặp khó khăn trong việc nhét vào, dù đã cố gắng bôi trơn rất kĩ - nghĩ đến cái điểm hơi không thích đấy, Lâm Anh lại hơi bực, thành ra mất kiên nhẫn và hấp tấp. Vào được một nửa rồi, dục tốc bất đạt, giờ thì vừa đau vừa bực, Lâm Anh không đừng được giọng nói của mình nghe hơi "gia trưởng":

"Đừng để phải cãi nhau trong lúc tao đang chịch mày."

Nguyên nhận ra Lâm Anh đang đau, nhỏm dậy định giúp nhưng Lâm Anh ấn ngực Nguyên nằm xuống nên Nguyên lại nằm đó và xoa hông cậu.

"Nguyên đùa thôi mà." - Nguyên đỡ lời nhằm xoa dịu.

"Thì nói thật đi."

"Nguyên... cứng từ lúc Lâm Anh kể chuyện muốn... tụt quần Nguyên á..."

Nghe thế, Lâm Anh đỡ bực, tự dưng lại thấy hơi tội lỗi vì lỡ gằn giọng không cần thiết với người yêu, nên cầm tay Nguyên lên hôn hôn như xin lỗi.

"Thế à."

Giờ Phúc Nguyên mới hiểu Lâm Anh thích giao tiếp nhiều trên giường, thích nói thẳng ra những thứ dâm đãng và nghe những thứ dâm đãng không kém, nghe những câu khẳng định và khen ngợi nữa, đó là những thứ mà trước giờ Nguyên chỉ nhủ thầm trong bụng. Chẳng hiểu sao, lên giường là Nguyên bị ngại, dù đây không phải lần đầu.

"Ừm, Nguyên thích."

"Thích gì?"

"Thích Lâm Anh, thích Lâm Anh làm tình với Nguyên."

Nghe câu đấy, Lâm Anh muốn nhún lút cán cho Nguyên bắn ngay và luôn. Nhưng mà, "lâu không làm nên hơi khó tí", Lâm Anh nói, vừa sờ ngực Nguyên vừa cố cho vào hết. Khi Nguyên đã ở trong Lâm Anh hoàn toàn, bên trong Lâm Anh co rút khiến Nguyên hơi sốc vì cảm giác thít chặt và nóng ấm ập đến bao quanh mình. Lâm Anh đau điếng người, và cảm giác đau rát cứ râm ran khắp hạ bộ, cậu thở hắt:

"Đau như còn trinh, thật sự."

Lâm Anh không nói dối, muốn chảy nước mắt vì đau, nhưng không muốn làm Nguyên lo, và cậu cũng không muốn dừng lại. Đó giờ vẫn xoa xoa hông và đùi Lâm Anh, Nguyên vội ngồi hẳn dậy ôm người yêu, xoa lưng và để Lâm Anh gục đầu lên vai mình.

"Đợi Lâm Anh."

Nghĩa là Lâm Anh không muốn dừng lại và Nguyên gật đầu, hôn vai Lâm Anh an ủi, tỉ tê nói yêu Lâm Anh nhiều lắm. Ngồi ôm hôn nhau như thế này, tự nhiên Lâm Anh muốn khóc ghê, không hiểu sao, trước những cử chỉ dịu dàng, êm ái của Nguyên, dù thường ngày Nguyên vẫn vậy. Tất cả những mệt mỏi mà Lâm Anh bỏ quên qua bao tháng ngày muốn chực trào ra nước mắt khi Nguyên nói yêu cậu, và cậu khóc. Nguyên thấy lệ nóng rơi trên lưng mình, nghe thấy Lâm Anh thút thít, bèn sốt sắng hỏi:"Lâm Anh đau lắm không? Lâm Anh sao vậy? Hay mình để hôm khác nhé?" và ôm Lâm Anh chặt hơn. Dù hốt hoảng, nhưng Nguyên không gỡ Lâm Anh ra, vì biết Lâm Anh không muốn thế và chắc sẽ ngại nếu bị nhìn thẳng vào mặt lúc này. Lâm Anh nói giữa những tiếng sụt sịt:

"Không có gì. Tự dưng muốn khóc thế thôi, không phải muốn dừng đâu. Nguyên ơi, hôn tao đi."

Nguyên làm theo lời Lâm Anh, và khi họ rời môi, Nguyên bảo:"Thật đó nha?", rồi hôn chóc lên môi cậu, "Yêu Lâm Anh". Lâm Anh gật đầu.

"Thế Nguyên muốn dừng không?"

"Nguyên không mà. Nguyên lo người yêu thôi."

Lâm Anh thích cách Phúc Nguyên gọi mình là người yêu. Mặc dù thấy Phúc Nguyên xưng hô bằng tên rất đáng yêu và thích nghe tên mình được gọi bằng cái giọng Đà Lạt lảnh lót đấy, nhưng Nguyên lại làm vậy với tất cả mọi người, thành thử ra nhiều lúc Lâm Anh thấy nhờn và hơi... hờn. "Người yêu" thì khác, là cách gọi chỉ dành cho Lâm Anh, vì Nguyễn Lâm Anh là người yêu của Nguyễn Thanh Phúc Nguyên mà. "Người yêu" là cách gọi chỉ dành cho những người yêu nhau, ừ thì hiển nhiên, nhưng mà Lâm Anh vẫn thấy xuyến xao vô cùng mỗi khi Phúc Nguyên gọi mình bằng danh từ đó, vì yêu vào rồi nó vẫn khác - khi người ta yêu nhau rồi thì những điều hiển nhiên chẳng có gì đáng nói bỗng trở nên thật đặc biệt.

Lâm Anh để Nguyên ở bên trong mình một lúc lâu không di chuyển gì, họ ôm và hôn nhau. Khi đã quen với kích thước ấy ở bên trong mình, Lâm Anh đẩy Nguyên nằm xuống, bảo: "đừng nhấp" và bắt đầu di chuyển. Cậu lên xuống chậm rãi, nhịp nhàng, và ngắm nhìn gương mặt đê mê của người kia. Cơn đau bắt đầu qua đi, thế chỗ bằng từng đợt sóng khoái cảm râm ran. Lâm Anh những mong là cậu cũng đang làm Nguyên sướng.

Nín hơi thở thật nhanh khi điện chạy qua

Tự nhiên Lâm Anh nhớ về những lần đầu vụng về của họ, đang làm tình với thằng Nguyên bây giờ mà Lâm Anh muốn bật cười vì thằng Nguyên tồ lúc đấy, Lâm Anh đau vì lần đầu không khóc nhưng Nguyên đã khóc rồi. Hỏi sao khóc thì bảo thương Lâm Anh đau, sợ không dám làm vì sợ mình làm Lâm Anh đau, dù Lâm Anh trấn an mãi. Nhưng rồi cả hai vẫn làm, Nguyên thì vẫn hay mím môi, hay đỏ mặt, đến cả bây giờ. Lâm Anh thấy thế dễ thương nên càng trêu tợn. Nguyên dễ thương, nước da ngăm ngăm, người tròn lẳn, bình thường thì léo nhéo nói nhiều nhưng lúc làm tình thì chỉ rên và độc câu "Lâm Anh đau hay muốn dừng lại thì nhớ nói Nguyên nha" treo mồm, cũng đáng yêu đấy, rên cũng hay hay đúng kiểu thủ khoa Nhạc viện đấy, nhưng Lâm Anh thì ước giá mà Nguyên nói mấy thứ đáng xấu hổ nhiều hơn, khen Lâm Anh trên giường nhiều hơn, hoặc ít ra thì được đút cu vào mồm Nguyên hay chịch cho nó sướng đến mức có mồm chỉ để rên, khỏi hỏi Lâm Anh đau gì nữa.

Thức hay mơ chẳng biết không nhìn rõ nữa

Mồ hôi rịn ra trên trán. Lâm Anh nhìn người nằm dưới oằn mình, ga giường nhăn nhúm. Nguyên từng dỗi Lâm Anh vì ít khi nắm tay mình, cả lúc ngoài đường và lúc trên giường, cơ mà Lâm Anh bảo chỉ là Lâm Anh không có thói quen đấy lắm chứ không phải không thích nắm tay hay không thích Nguyên, và nếu Nguyên muốn gì thì Nguyên phải nói, như cách Nguyên cứ nhắc Lâm Anh đau thì nói vậy. Nguyên bảo thích nắm tay, đừng rời tay Nguyên, thế là Lâm Anh và Phúc Nguyên thích nắm tay nhau khi làm tình. Lâm Anh tìm tay Nguyên mà đan chặt, nhìn thẳng vào mắt Nguyên long lanh.

Quấn đôi tay vạm vỡ lên từng mạch máu

Tư thế này cho họ được ngắm người kia từ trên xuống dưới. Ánh đèn rọi xuống soi rõ từng giọt mồ hôi trên người Lâm Anh chốc chốc lại văng vào mặt Nguyên theo nhịp độ nhanh và mạnh. Lâm Anh đẹp, Nguyên không bao giờ chán ngắm Lâm Anh, Lâm Anh chăm sóc bản thân tốt nên càng ngày càng đẹp và càng nhìn càng thấy đẹp. Vẻ đẹp không nằm ở đôi má hồng của người thiếu nữ mà trong đôi mắt của kẻ si tình nhưng sự thật là người đẹp của Phúc Nguyên si tình có đôi má hây hây, đôi mắt lúng liếng và đôi môi mà hôn được rồi phải chết thì cũng cam lòng. Dù Lâm Anh bảo Nguyên "trong sáng thế" chỉ vì Nguyên không hay tự sướng, nhưng thực ra ngắm Lâm Anh luôn làm dậy lên trong lòng Nguyên một nỗi thèm khát, Nguyên không nói quá, thèm - khát, thèm và khát được tôn thờ vẻ đẹp đó bằng lưỡi của mình. Nếu được, Nguyên sẽ liếm quai hàm bén ngót của Lâm Anh, để lại trên cần cổ cao của Lâm Anh nhiều nhiều dấu hôn và trên bờ ngực nở nang nõn nà nhiều nhiều dấu hôn hơn nữa, Nguyên sẽ liếm đến cả vai và nách và cắn bắp tay rắn chắc của Lâm Anh, bú mút ngực đến cơ bụng và rồi làm Lâm Anh chỉ nghĩ được đến Nguyên, cảm được đến lưỡi Nguyên đang quấn và nuốt vị của Lâm Anh ở dưới đó thôi.

Lâm Anh biết Nguyên mê cơ thể mình đến mức nào, vì cách cậu ngắm Lâm Anh đã tự nói ra điều ấy rồi, còn việc Nguyên muốn liếm Lâm Anh từ trên xuống dưới thì chỉ có mình Nguyên biết. Tay Lâm Anh tìm kiếm tay Nguyên, đặt nó lên ngực mình, bóp nhẹ một cái. Nguyên hiểu điều ấy có nghĩa là, bóp ngực Lâm Anh đi, làm Lâm Anh sướng hơn nữa bằng tay của Nguyên đi. Da thịt Lâm Anh trắng mềm và mướt mát mồ hôi, Nguyên hết xoa nắn cả bầu ngực lại se chặt lấy đầu ngực. Lâm Anh thấy hơi đau, nhưng mà thích cái đau khoan khoái từ những ngón tay thô ráp vì chơi đàn đó của Nguyên, thích đến nỗi rỉ ra vì được Nguyên bóp vú mình thật mạnh bạo. Cơn sướng bắt đầu tràn trề, ập đến như những cơn sóng lớn, khiến Lâm Anh phát nghiện mà đuổi theo nó ráo riết và tham lam bằng cách nhún nhanh và mạnh hơn. Tuyến tiền liệt liên tục được ấn vào, Lâm Anh sướng chảy cả nước mắt, rên to nức nở. Thủ dâm không thể sướng bằng chịch thằng Nguyên được, Lâm Anh nghĩ, vì chịch thằng Nguyên là được nó ôm ghì, bú mồm, bú cu, chơi vú và đụ sướng phát ngất, còn thủ dâm thì chỉ là ngửi gối nó, ngửi áo, ngửi quần lót nó và tưởng tượng mà thôi.

Mồ hôi đang chảy, đừng lau

Lâm Anh rời môi hôn, ngồi thẳng lên để dễ bề thít chặt và tăng tốc, Nguyên càng căng trướng bên trong và không thể nghĩ nổi gì nữa, đầu óc giờ đây trắng xóa, nhưng Nguyên không quên để Lâm Anh biết điều đó:

"Lâm Anh... Lâm Anh làm Nguyên sướng lắm... Nguyên yêu Lâm Anh... Ư, khít quá à."

Lâm Anh đỏ mặt, nói thế với Lâm Anh nhiều hơn nữa đi. Lâm Anh biết Nguyên biết những câu nói đó làm Lâm Anh hứng và Nguyên cũng thật biết nói những câu đó khi cả hai đều sắp lên cơn cực cảm. Lâm Anh nhún nhanh và mạnh hơn, đuổi theo khoái cảm xác thịt lớn dần lớn dần. Hổn hển. Nỉ non. Căng cứng. Cả thân thể tê dại đi cho đến khi chạm đỉnh đỉnh và vỡ òa. Nguyên nhấp thêm vài lần khi Lâm Anh lên đỉnh để mơn man cơn cực khoái trong cậu.

Lâm Anh thả người nằm sấp lên Nguyên, cả hai thở dốc trong khi dư âm vẫn lâng lâng khắp da thịt. Sợ Nguyên khó thở, Lâm Anh lật người nằm ngửa ngay bên, hai mắt nhắm nghiền. Nguyên nghiêng người ôm Lâm Anh, và Lâm Anh biết ý quàng tay sang ngang cho Nguyên gối đầu. Chẳng cần phải mở mắt, Lâm Anh cũng cảm thấy ánh mắt của Nguyên đang ve vuốt mình. Nguyên đưa tay lau mồ hôi trên trán cho Lâm Anh, rồi xoa má và xoa bên hông. Nhướn người thơm má Lâm Anh một cái, Nguyên hỏi bằng giọng ngọt hơn mía lùi:

"Lâm Anh có đau lắm không?"

Lâm Anh liếc sang, bảo:

"Đau lúc đầu thôi mà." - Cậu nhếch mép cười - "Sau đấy thì sướng điên lên được."

Lâm Anh cầm tay Nguyên đang xoa hông mình, hôn vào lòng bàn tay. Nhìn Lâm Anh lúc này đẹp trai kinh khủng, đó, chính cái nhếch mép đó đó luôn làm tim Nguyên loạn nhịp, và cái sự dịu dàng đó làm Nguyên thổn thức như mới biết yêu. Nguyên không nhịn được trèo lên người Lâm Anh và kéo cậu vào ngọt ngào của môi lưỡi. Dứt môi hôn, cái nhìn say đắm của Nguyên lại chu du khắp gương mặt yêu kiều kia, trước khi tựa đầu lên ngực người yêu, lắng nghe tiếng tim đập đều đều êm ái, lòng đầy mãn nguyện.

"Nguyên có sướng không?"

"Nguyên có sướng mà."

"Sướng thì nói. Nói nhiều hơn cho Lâm Anh nghe. Trong lúc đụ nhau ấy. Lâm Anh muốn nghe." - Lâm Anh cân bằng lại hơi thở.

"Rồi, Nguyên biết rồi. Lâm Anh làm Nguyên sướng nhất á."

"Ơ, nghĩa là người khác làm Nguyên sướng nhì?"

Nguyên nhíu mày, cái đầu thông minh của Lâm Anh nhiều lúc phiền phức không tả nổi, cứ như chỉ có công dụng duy nhất là vẽ chuyện để trêu Nguyên. Nguyên không thèm ngẩng lên, chỉ dụi đầu vào ngực Lâm Anh.

"Lâm Anh là xấu tính. Dỗi."

Nguyên hay dỗi lắm, dỗi từ vô lý đến có lý, nên Lâm Anh cũng hơi rén là Nguyên tự dưng dỗi thật, bèn nũng nịu:

"Ơ kìa, thôi mà. Nguyên yêu Lâm Anh đi."

Nguyên gầm gừ.

"Không yêu."

"Yêu." - Lâm Anh ra giọng nài nỉ.

"Ghét."

"Đi, yêu đi nhá."

Nguyên không đáp lại, Lâm Anh hơi chột dạ, sợ Nguyên dỗi rồi, nhưng cũng có thể Nguyên làm nũng tí thôi, Lâm Anh không đoán được. Lâm Anh muốn nằm nghỉ ôm Nguyên thêm một chút, dỗi nũng gì để sau. Tay Lâm Anh lướt trên lưng trần của Nguyên, vỗ vỗ, rồi cậu vươn lên hôn tóc thơm mềm của Nguyên một cái thật kêu. Khi Lâm Anh định lên tiếng gì đó, thăm dò xem Nguyên có dỗi thật không, thì Nguyên bỗng chui ra khỏi vòng tay Lâm Anh, trườn xuống bên dưới, dạng hai chân Lâm Anh ra. Nguyên ân cần hôn đùi non Lâm Anh và tựa đầu lên đùi, ngước đôi mắt cún con:

"Cho Nguyên nha?"

Lâm Anh hơi bất ngờ, luồn tay vào tóc Nguyên nói "ừm", rồi chợt nhớ ra, Lâm Anh lấy bao cao su, nhưng Nguyên gạt:

"Ê, không cần đâu. Kệ đi."

Nguyên vừa vuốt vừa bú một cách chậm rãi. Lâm Anh nửa nằm nửa ngồi trên gối kê cao, quan sát Nguyên nhấp nhô nơi thân dưới mình. Thỉnh thoảng, mắt hai người lại giao nhau và cảnh tượng Nguyên vừa ấp ngậm mình trong miệng vừa liếc lên nhìn bằng đôi mắt gợi tình không tả nổi khiến Lâm Anh phát điên. Thời xưa, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, câu nói này sẽ chạm đến gần chân lý hơn giống như cách Lâm Anh sắp chạm đến lần bắn thứ ba trong tối nay, nếu như mỹ nhân đấy là người có cái miệng ướt, ấm và sâu, với cái lưỡi linh hoạt nhất thế gian. Bao lần lăn giường là bấy nhiêu lần tích lũy kinh nghiệm thực chiến quý báu để mỹ nhân đấy thuộc từng đường gân, mọi điểm nhạy cảm của Lâm Anh và biết mình cần làm gì để cho Lâm Anh tan chảy trong miệng mình. Còn thời nay, nếu có ngành bú cu Lâm Anh thì Nguyên đã được tốt nghiệp thủ khoa và trao bằng tiến sĩ danh dự. Khi hơi thở của Lâm Anh trở nên đứt quãng, ga giường nhăn nhúm và mái tóc tội nghiệp của Nguyên bị nắm chặt không thương tiếc là lúc Nguyên tăng tốc độ. Và khi Lâm Anh đến sát rìa cực cảm, Nguyên buông ra, chỉ hôn và liếm láp, khiến Lâm Anh gục ngã trước cổng thiên đường. Lâm Anh thở hổn hển, bất ngờ mở to mắt nhìn xuống nhưng không thấy người kia nhìn lại mà vẫn đang miệt mài liếm xung quanh, trông đến là ngây thơ vô (số) tội. Nhân vô thập toàn mà, có lẽ đến cả tiến sĩ danh dự ngành bú cu Lâm Anh cũng có lúc sơ suất, Lâm Anh nghĩ chắc Nguyên nhầm lẫn hoặc không để ý rằng mình sắp ra nên mới vậy. Thế là cậu không nói gì, đung đưa theo khoái cảm đang mơn man mình trở lại. Nhưng đến lần thứ hai, Nguyên vẫn dừng lại trước khi Lâm Anh chuẩn bị xuất, ôi gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời. Sự chưng hửng, hụt hẫng kéo theo cảm giác bức bối giày xéo Lâm Anh, và lúc này con gà Lâm Anh mới mù mờ nhận ra mình là hạt thóc: hình như Nguyên cố tình.

"Nguyên..." Lâm Anh rên rỉ.

Lần này, Nguyên nghe theo tiếng gọi của tình yêu mà ngẩng lên nhìn Lâm Anh, và Lâm Anh biết ngay mà, cược 10 cốc matcha latte là trong ánh mắt đấy có sự trêu ngươi quỷ quyệt không nhầm đi đâu được. Lâm Anh phụng phịu:

"Nguyên trêu Lâm Anh à?"

"Trêu đâu?" Giọng Nguyên ráo hoảnh.

"Rõ ràng. Mày cứ thế thôi."

"Cứ thế là cứ thế nào?"

"Tao sắp ra thì mày không làm nữa ý."

Nguyên không thèm giả ngây nữa:

"Vậy... Lâm Anh muốn sao?"

"Muốn mày đừng làm thế nữa." Mắt Lâm Anh đá qua chỗ khác, nhìn Nguyên qua khóe mắt.

"Muốn, thì phải xin." Nguyên nói, trong khi tay nắm chặt sự cương cứng của Lâm Anh và thè lưỡi liếm đôi môi lóng lánh nước bọt, "Ngoan thì Nguyên xem xét."

Hóa ra ý đồ của Nguyên là thế. Và Lâm Anh thì đã sa bẫy mất rồi. Trong lòng vừa bực vừa ngượng, nhưng cảm giác sự căng trướng bên trong không được giải phóng còn đốt lòng Lâm Anh hơn nữa, và cách giải quyết duy nhất là một lời cầu xin. Lâm Anh muốn ra, thèm được ra trong miệng Nguyên, nên đành lí nhí:

"Nguyên cho Lâm Anh ra..."

"Nguyên chưa nghe rõ." Nguyên cho vào thật sâu và lẩm bẩm, khiến độ rung trong cổ họng truyền đến đầu khấc càng dồn Lâm Anh vào chân tường.

Nhướng mày ngước nhìn người phía trên, Nguyên bóp thật mạnh như một lời cảnh cáo:

"Lâm Anh ra lệnh cho Nguyên đó hả?"

"Lâm Anh muốn... Nguyên cho Lâm Anh ra..." Cậu khó khăn nài nỉ, trong khi Nguyên liên tục rê lưỡi trên phần nhạy cảm nhất.

Nguyên lắc đầu:

"Vậy chưa phải xin."

Giọng Lâm Anh nỉ non như sắp khóc:

"Xin như nào bây giờ?"

"Không được nói trống không với Nguyên. Tự nghĩ đi."

Nguyên không cần nhìn lên cũng biết mắt Lâm Anh đang rưng rưng, và điều đó khiến cậu cười thầm trong bụng.

"Nguyên ơi, Lâm Anh muốn ra. Nguyên cho Lâm Anh ra được không... ạ?" Sự bức bối lên đến đỉnh điểm khi Nguyên mạnh bạo, thả lỏng, rồi ngậm chặt, buông ra, và lặp lại liên tục, Lâm Anh khẩn thiết vừa nói câu xin xỏ vừa cầu nguyện trong đầu rằng câu nói này sẽ đủ làm người yêu vui lòng mà đừng gây khó dễ cho cậu nữa, làm ơn, làm phúc đi, làm ơn, thề là sau khi được bắn trong cái miệng xinh đấy thì cậu sẽ vui vẻ đổ vào đó 10 cốc matcha latte.

Nhưng đời là bể khổ.

"Ra bằng cách nào?" Nguyên thì dễ gì buông tha.

Giọt nước tràn ly. Lâm Anh khóc, giọng cậu tủi hờn giữa những tiếng nức nở:

"Lâm Anh muốn Nguyên bú. Lâm Anh muốn bắn trong miệng Nguyên ạ. Nguyên cho... nhé? Được không? Nguyên giúp Lâm Anh đi mà ạ. Lâm Anh xin Nguyên, xin đấy."

"Lâm Anh ngoan."

Cả gian phòng như mờ đi khi Lâm Anh lại được ở trong vòm miệng ấm nóng, nhễu nhại nước bọt của Nguyên. Mắt Lâm Anh vẫn ướt, và cậu cảm tưởng như mình sắp khóc nữa, khóc vì sướng. Lâm Anh không ngăn được mình thở gấp và rên rỉ. Mất không lâu để Lâm Anh tiến đến sát rìa cực khoái bởi mọi dồn nén đã tích tụ đầy ứ, và cũng vì thế, vào khoảnh khắc những ngón chân co quắp, bên dưới giật giật và Lâm Anh ưỡn lưng, đó là cơn cực khoái lớn nhất cậu từng cảm nhận được, nó lan ra khắp cùng và vỗ về miên man da thịt khi Nguyên cố mút thêm sâu thật sâu kể cả sau khi Lâm Anh bắn dù hơi khó thở. Tinh dịch trào ra miệng Nguyên và chảy xuống cằm, Nguyên nuốt hết vị của Lâm Anh, cố tình há ra cho Lâm Anh nhìn thấy nhớp nháp trên lưỡi và vòm họng mình.

Phúc Nguyên lau miệng, rướn người lên, nhìn Lâm Anh với đôi mắt cún con và bảo với giọng dịu dàng:

"Nguyên hôn Lâm Anh nha?"

Mua 1 tặng 1, Lâm Anh thật sự không tưởng tượng nổi con người vừa quỷ quyệt trêu mình đến phát khóc trên giường và bú cu mình đến lên đỉnh giờ lại miệng em chúm chím Anh có yêu không nào thế này.

"Khiếp, giờ lại đến lượt mày bày đặt xin với chả xỏ." Lâm Anh bĩu môi.

Nguyên nghiêng đầu ghé gần hơn để tựa vào vai Lâm Anh dụi dụi, xoa xoa mu bàn tay người yêu.

"Nhưng mà Nguyên vừa... Sợ Lâm Anh chê thôi mà."

"Là mày chê tao bẩn hay như nào? Tự dưng đồng trinh e thẹn thế không biết. Nỡm ạ."

Nói rồi Lâm Anh nắm gáy Nguyên kéo vào một nụ hôn, một nụ hôn không vội vã, một nụ hôn ngây ngốc, bởi cả hai vừa quyện lấy môi nhau vừa không nhịn được cười, và cuối cùng ôm nhau cười phá lên, chẳng vì lý do gì cả, rồi nằm ấp nhau.

"Nguyên mới xấu tính ấy." Lâm Anh nói khi Nguyên đang nép bên mình.

Nguyên phồng má:

"Tại ai?"

Lâm Anh thừa cơ bóp má Phúc Nguyên, nhìn cái miệng xinh đáng ghét chu ra mà hỏi cung tiếp:

"Thế có yêu thằng này không?"

"Đã bảo ngoan thì xem xét." Nguyên nhìn qua chỗ khác, chớp mắt ra chiều suy nghĩ.

"Mày vừa bú cu tao xong?" Ý của Lâm Anh là cái miệng chỉ biết bú mà không biết đánh vần câu "Nguyên yêu Lâm Anh" thì đến chịu luôn đấy.

"Lâm Anh hư. Chả yêu."

Lâm Anh phụng phịu, nghĩ bụng sao mình yêu phải cái thằng dai như đỉa thế nhỉ. Nhưng sự thật là Lâm Anh yêu rồi, lọt vào thâm sơn cùng cốc của tình yêu rồi, bốn bề là tình yêu rồi và tâm trí chỉ là cái người trước mắt kia thôi - người mà có nước da ngăm ngăm, đôi mắt hấp háy, giọng hát sơn ca và giọng nói nũng nịu lảnh lót nhất trần đời, luôn lo lắng, vỗ về, yêu thương Lâm Anh, làm trái tim Lâm Anh rung rinh kia kìa, nên không sao cả, kể cả cái thằng Nguyễn Thanh Phúc Nguyên đấy có mè nheo suốt cả ngày, dỗi thì dai hơn đỉa và trêu thì ác hơn quỷ, hay xấu hổ mấy thứ linh tinh, và léo nhéo lắm mồm thì Lâm Anh vẫn thấy nó đáng yêu, đáng để yêu, và Lâm Anh yêu Nguyên.

"Còn Lâm Anh thì yêu Nguyên." Lâm Anh hôn chụt lên trán người yêu khiến người yêu "ơ" một tiếng.

Nguyên chớp mắt, Lâm Anh nói thế thì Nguyên làm sao mà dỗi nữa được đây, nên giả vờ quay ngoắt đi, giấu đôi má đỏ ửng dưới gối.

"Nguyên vẫn không yêu Lâm Anh đâu, không muốn nhìn Lâm Anh nữa nên Lâm Anh đi tắm trước đi."

Sự thật là Nguyên nói dối đấy, Lâm Anh biết không?

"Ờ, thế đấy. Không yêu thì Lâm Anh cút, nhá. Tao thèm vào."

Và sự thật là Nguyên nói thế để sau khi Lâm Anh đi vào nhà tắm, thì Nguyên lật đật dậy thay ga giường mới sạch sẽ, thơm tho, chỉnh chăn gối phẳng phiu, pha hai cốc sữa ấm đặt lên bàn, và đốt loại nến thơm Lâm Anh thích nhất, tất cả đợi cho Lâm Anh quay trở lại chỉ cần chui vào chăn ấm nệm êm mà say giấc nồng. Nguyên muốn Lâm Anh dễ chịu, thư thái và không còn gì vướng bận, Nguyên muốn chăm Lâm Anh. Lâm Anh yêu Nguyên và chăm sóc cho Nguyên chu đáo lắm trong từng bữa ăn giấc ngủ, nhớ từng thói quen cũ và mới mà có khi Nguyên còn quên, dịu dàng với những thói hư của Nguyên mà đến chính Nguyên còn không ưa được, cho Nguyên thấy Nguyên thật đẹp trai, thật giỏi giang và là duy nhất. Khi đã vệ sinh cá nhân trở về phòng, Nguyên sẽ đòi ngủ chung giường với Lâm Anh đêm nay và Lâm Anh sẽ đồng ý như mọi lần. Nguyên sẽ hôn Lâm Anh đang mơ mơ màng màng và chúc ngủ ngon trước khi đôi mắt Nguyên lặng ngắm Lâm Anh nhíu lại, trong ánh trăng vằng vặc ngoài cửa sổ, gió đêm ru ngủ vạn vật và khi ấy mọi mỏi mệt lùi xa. Vì Nguyên yêu Lâm Anh nhiều lắm, có thể là nhiều hơn Nguyên nghĩ đó, Lâm Anh biết không?

Mặt trăng

Mặt trăng nhìn chúng ta

Trân trối

Mặt trăng cũng muốn vào đây ngồi

Notes:

1. Mình có đăng fic này trên wattpad tại tài khoản @isntitdelicate.
Fic ở bên wattpad là bản trọn vẹn nhất, vì nó được format đúng ý mình, in nghiêng đầy đủ những chỗ cần thiết và những chỗ mình muốn, chứ ao3 chỉ cho format bằng html, mình đã cố làm nhưng không làm in nghiêng được, khs nữa T^T Nếu ai biết cách thì chỉ mình với nhé, mình cảm ơn nhiều.
2. Các câu căn giữa trong này đều là lời bài hát "Nước ấm" của Vũ Thanh Vân.
3. Thực ra, fic này không lấy cảm hứng từ bài hát đó của chị Vân. Mình viết fic trong khi nghe bài "What a heavenly way to die" của Troye Sivan cơ, có thể coi là lấy cảm hứng từ bài ấy cũng được, đặc biệt là đoạn đầu ấy. Trong lúc viết đoạn smut thì mình mới tự dưng nghĩ tới bài "Nước ấm", thấy rất hợp vibe, nên thêm mấy câu vào cho nó rạo rực =))))))))))
4. Đây là lần đầu tiên mình viết sếch. Nếu có ai đọc đến dòng ghi chú cuối cùng này thì mình cảm ơn mọi người nhiều lắm, hihiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii ₍₍⚞(˶ˆᗜˆ˵)⚟⁾⁾