Work Text:
"Sư huynh Rokuro không cần phải đưa em về đâu. Giờ này vẫn còn sớm mà."
"Thôi, Akane đã nhận lời diễn mở màn cho anh rồi. Ít nhất anh cũng phải làm được thế này."
"Hì hì, nhưng em vẫn thấy ngại sao ấy."
Tuy nói thế, Akane có vẻ vẫn vui ra mặt khi có anh về cùng. Dù đã trở thành futatsume, cô vẫn năng nổ giúp anh phụ vài việc hậu trường của buổi độc diễn, ở lại muộn hơn bình thường cũng chẳng hề kêu ca, thậm chí còn hào hứng rủ anh đi ăn ở quán Umi. Dù đồ ăn ngon ngoài tưởng tượng, Rokuro cứ có cảm giác chủ quán (mà Akane gọi là anh Miku) nhìn mình chòng chọc, không biết có phải do anh tưởng tượng ra không.
"Ngon đúng không anh?! Dù chắc so với mấy quán xịn của phái Kashiwaya thì không bằng rồi."
"Em cứ nói thế, anh vẫn đi ăn quán bình dân như thường thôi."
"Trời tối mát ghê~ Chả bù cho hồi trưa anh nhỉ."
"Ừm, tháng 10 rồi mà ban ngày vẫn nóng."
Hai anh em vừa đi vừa nói những chuyện vu vơ, từ buổi diễn vừa kết thúc thành công rực rỡ cho đến mấy chiếc đĩa nhạc. Sau chuyến công tác kiêm đi học ở Fukuoka, hai người phát hiện ra đối phương đều có sở thích đi lục tìm đĩa vinyl cũ. Nhờ vậy, anh mới biết, Akane nhìn vậy mà gu âm nhạc lại có chút giống người lớn tuổi, có lẽ do thời gian luyện tập cùng sư phụ Shiguma, thế là những cuộc trò chuyện thường chỉ xoay quanh rakugo nay đã có thêm một chủ đề mới.
"Cái đĩa Wes Montgomery anh giới thiệu cho em khi trước nghe thú vị ghê ạ. Lần đầu tiên em nghe có ai chơi guitar như thế."
"À, hóa ra em nghe thử cái đó à? Có gu đấy."
"Tại buổi diễn tháng trước của anh ở Yasaka-tei là phỏng theo phong cách của ông ấy, nên em tò mò ghê."
"Vậy là phải đợi anh diễn mới đi nghe?"
"À thì…"
"Anh đùa cô thôi. Nhà anh có nhiều lắm, nếu thích nghe anh có thể chụp cho em chọn."
"Thật ạ?! Em cảm ơn anh!"
Tất cả những tiền bối gặp được Akane trên con đường của cô đều không hẹn mà đều bị nhiệt huyết và tài năng của cô bé thuyết phục, và có lẽ nói theo cách đó, Rokuro cũng đã trở thành một trong những người giám hộ bất đắc dĩ đó. Rất khó để không bị cảm hoá bởi cô bé, vì Akane là người rất dễ để yêu quý, và anh không thể không thật lòng muốn cô thắng trong cuộc đối đầu sắp tới.
"Em thấy thế nào rồi? Hơn một tháng nữa là Isshokai rồi mà nhỉ."
Và cũng vì… nếu Akane chinh phục được câu chuyện mà họ gọi là "Nghệ thuật của Shiguma" càng nhanh, thì nó sẽ càng sớm trở về với Kashiwaya. Nhưng đó lại là một câu chuyện khác.
"Em đã luyện tập được kha khá lần vở 'Tử thần' như lần cuối diễn ở Fukuoka rồi. Em sẽ cố gắng!"
Akane quay lại cười với anh, đôi mắt hồng lấp lánh dưới ánh đèn đường.
Thời gian ở nước ngoài đã làm đứa trẻ này thay đổi ít nhiều, song nhiệt huyết trong mắt cô bé từng xin diễn mở màn Rokumeikai vẫn chưa bao giờ mất đi, nếu không muốn nói là ngọn lửa ấy đang rực cháy hơn bao giờ hết. Để dành cho lần ra mắt ở Isshokai, có vẻ Akane chưa diễn vở Tử thần ở bất cứ đâu. Sư phụ Shomei có nói sơ qua, song anh vẫn chưa hình dung được rõ ràng. Dù tò mò nhưng trăm nghe cũng không bằng một thấy, đến ngày hôm đó Rokuro sẽ tự mình chứng kiến.
"Anh sẽ chọn một chỗ thật đẹp để xem em diễn."
"Thật ạ? Hì hì, anh làm em áp lực rồi đó."
"Ít nhất em cũng tỏ ra thế đi chứ, ai lại hớn hở thế kia."
Akane cười phá lên, làm Rokuro cũng bất giác cười theo. Dẫu biết rằng cô bé hẳn bước vào Isshokai với vô vàn suy nghĩ, Akane không bao giờ than thở dù chỉ một câu, trong đầu chỉ có suy nghĩ làm sao để diễn tốt lên, như thể việc chùn chân, xuống tinh thần chưa từng là một lựa chọn. Sự lạc quan cũng là một ưu điểm của cô bé.
Nhìn cô hừng hực khí thế như vậy, anh bỗng cảm thấy có chút ghen tị với Kaisei. Rõ ràng là anh ở gần Akane hơn nhiều, cơ hội diễn chung nhiều hơn, nhưng Kaisei, một người có chút xa cách, bằng một cách nào đó lại luôn thường trực trong tâm trí cô. Ngay cả lúc này, dù đang đi cùng anh, đôi mắt hồng của cô đã loé lên sự quyết tâm ngay khi nghe tới cái tên Isshokai.
Phải chăng vì Akane đã luôn xác định anh là người đàn anh thân thiết, còn là "đứa trẻ thiên tài" ở trên cao, nên anh chưa bao giờ là người được cô đặt ra làm mục tiêu ganh đua? Rokuro không chắc mình muốn trở thành một sự tồn tại giống Kaisei trong lòng cô bé, nhưng đúng là nếu Akane có thể nghĩ về anh thêm một chút thì thật tốt biết mấy.
Anh muốn lấy lại những thứ vốn là của môn phái, nhưng không có hiềm ý gì với những hậu bối vô tư theo đuổi câu chuyện đó, kể cả là Kaisei chẳng giấu sự ghét bỏ với anh, và với Akane thì càng không. Nhưng… Sau này, khi tương lai tất yếu xảy đến, và họ đối đầu nhau vì câu chuyện không đề, liệu Rokuro sẽ luôn ở trong tâm trí cô như vậy chứ?
Với sự biến đổi của Akane qua từng câu chuyện, chẳng ai có thể đoán được cô bé sẽ trở thành một rakugoka như thế nào, thậm chí, câu chuyện mà anh mong mỏi tìm lại, khi ấy cũng sẽ biến đổi, và vượt xa vòng tay của Rokuro, đến mức không thể đưa về Kashiwaya được nữa. Rokuro nhất định không bỏ cuộc, và anh không có ý định thua, nhưng đứng trước một đối thủ với vô vàn khả năng, lòng anh chợt khấp khởi mừng thầm. Nếu là Akane, nhất định vào lúc đó cô bé cũng sẽ dốc toàn bộ sức lực để thi đua với anh. Khi nghĩ đến điều đó, Rokuro bỗng thấy tương lai thật đáng mong chờ.
"Vậy nên em phải cố gắng lên nhé."
"Dĩ nhiên rồi ạ! Em bảo anh rồi, nhất định em sẽ đánh sư huynh Kaisei một trận tơi bời."
Những toà nhà cao tầng của Tokyo chẳng thể giấu được vẻ đẹp của vầng trăng. Rokuro mỉm cười với người con gái cũng toả sáng chẳng khác gì ánh trăng, lòng thầm ghi nhớ một lời hứa chỉ có mình anh biết.
