Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandoms:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2026-04-06
Updated:
2026-04-06
Words:
2,391
Chapters:
1/2
Comments:
2
Kudos:
4
Bookmarks:
1
Hits:
31

Mùa Đông

Summary:

Gia Huy chưa từng hỏi Minh Nhật tại sao lại ở bên cậu. Huy chỉ thấy những khi Nhật cười khi cậu nhìn lén anh rất đẹp. Mắt anh sẽ cong lên, hàng lông mi dài chớp chớp, trước khi vội vàng quay mặt đi vì ngại, hoặc không thích, Huy chẳng biết nữa. Căng tin của trường đông là thế, nhưng Huy sẽ luôn vội vàng là người chạy ra sớm nhất mỗi khi chuông báo tan học, đứng vào 1 góc tường để chờ Nhật đi qua. Cũng vì cái tên Minh Nhật, mà Gia Huy tình nguyện chuyển sang câu lạc bộ tin học chỉ để có thêm 1 buổi chiều được gặp anh.

Chapter 1: Gia Huy

Chapter Text

 

 

Gia Huy chưa từng hỏi Minh Nhật tại sao lại ở bên cậu. Huy chỉ thấy những khi Nhật cười khi cậu nhìn lén anh rất đẹp. Mắt anh sẽ cong lên, hàng lông mi dài chớp chớp, trước khi vội vàng quay mặt đi vì ngại, hoặc không thích, Huy chẳng biết nữa. Căng tin của trường đông là thế, nhưng Huy sẽ luôn vội vàng là người chạy ra sớm nhất mỗi khi chuông báo tan học, đứng vào 1 góc tường để chờ Nhật đi qua. Cũng vì cái tên Minh Nhật, mà Gia Huy tình nguyện chuyển sang câu lạc bộ tin học chỉ để có thêm 1 buổi chiều được gặp anh.

Vậy mà cũng đã tròn 1 năm hai đứa chính thức có cái gì đó trên mức bạn bè. Nhật chưa bao giờ tỏ tình Huy cả, chỉ là,

thích Huy.

__________

thương Huy.

_______

Huy đang làm gì thế?

Nhớ Huy. - Nhớ thật không?

 

Thật. Nhiều lắm.


 

Hai đứa cứ thế ở cạnh nhau suốt từ đầu năm lớp 11 đến giờ. Còn 1 tuần nữa là kỉ-niệm-một-năm không chính thức, tính từ ngày Nhật thơm Huy ở bãi đỗ xe của rạp phim hồi sắp đi học lại. Thất thểu đi về nhà sau khi gia sư, Huy mở điện thoại lên mới thấy 2 tiếng rồi không kiểm tra tin nhắn của ai đó:

Bạn có 12 tin nhắn mới từ Minh Nhat.

 

"Đi ăn mì cay không… Thèm không chịu nổi"

"Em đâu rồi."

"Gia Huy ơi?"

"Muốn gặp em."

Huy cạn lời. Cậu nhấc máy lên gọi. Đối phương trả lời chỉ sau tích tắc. Giọng của Nhật vang lên từ đầu bên kia, đã bao nhiêu lần Huy được nghe anh nói những câu sến súa trẻ con mùi mẫn tình cảm thương thương nhớ nhớ, nhưng cậu vẫn rất thích giọng nói trầm thấp của anh. Thích lắm.

 

"Tao vừa đi dạy về. Đón đi. Bắn định vị qua rồi."

"Anh đang học. Em đợi tí, giờ anh đi."

Sao Huy có cảm giác nay giọng Nhật nghe buồn buồn nhỉ?

 

Huy thấy Nhật lái chiếc Air-Blade bản mới đi về phía mình. Cậu ngồi xổm, trước ngực ôm cặp, dựa vào cái cột điện bên đường. Đà Lạt tháng 3 se lạnh, đối diện bên kia đường là cây lá xào xạc và hoa thơm ngát tận sang chỗ cậu . Nhật dừng xe lại trước Huy, rồi hai đứa chạm mắt nhau. Nhật cười mỉm, chìa tay ra đỡ Huy dậy.

Huy bắt lấy bàn tay ấm nóng của Nhật, rồi co người đứng lên. Bây giờ đến lượt cậu cúi xuống nhìn anh. Huy đứng sát cạnh cái xe máy, chân cọ vào đùi Nhật, bàn tay đang nắm lấy cũng chưa từng rời ra. Nhật cười cong cả mắt, dùng đầu ngón tay siết nhẹ vào tay Huy. Huy thấy tim mình đập thình thịch.

"Đi đường có lạnh không? Chỗ này cũng xa nhà anh nữa."

"Không có lạnh chút nào. Nhưng hơi mệt. Chắc hết xăng rồi." Nhật trả lời, giọng thì thầm dần.

"Mệt thì liên quan quái gì hết xăng?"

"Cần tiếp nhiên liệu đó."

Nói rồi, Nhật trỏ vào má mình, tay kia siết chặt Huy. Nhật nháy 1 mắt, cười nhếch sang bên, từ con mắt đang mở ti hí thấy Huy cau mày với mình, môi bĩu cong lên. Đáng yêu kinh khủng. Không biết Huy học ở đâu, dạo này cứ thích tự cắt tóc, tóc mái thì ngắn mà ở gáy với hai bên mai, chỗ ngắn chỗ dài, buồn cười chết đi được.

"Không đổ xăng là không đi được đâu đấy."

Huy bĩu môi còn ghê hơn, rồi hôn cái chóc vào má Nhật. Anh sướng tê cả người. Môi Huy vừa ấm vừa mềm, hệt như nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của cậu, trái ngược hoàn toàn so với anh. Anh mãn nguyện mở mắt, nghiêng đầu nhìn Huy vẫn đang khom người nhìn anh với vẻ ghét bỏ sau cái hôn vừa rồi. Đầu mũi hai đứa cọ cọ, rồi Nhật trả Huy bằng một cái thơm vào môi. Huy gãi mũi, mặt em hơi đỏ, cũng không biết là trong đầu đang nghĩ gì, rồi tự giành lấy cái nón bảo hiểm, tót lên đằng sau xe.

Nhật chạy dọc theo con dốc, chở Huy vòng ngược về quán mì cay hai đứa thích. Huy nép vào sau Nhật, mặt dụi vào tấm vai vững chãi của người đằng trước, tay đặt lên hông Nhật. Đã 1 năm rồi mà Huy vẫn còn ngại.

Nhật không nói gì, cầm tay Huy vòng qua eo mình. Không mò thấy tay phải, anh chỉ nói "tay", Huy ngoan ngoãn vòng qua ôm lấy eo anh. Gió thổi ù ù qua tai cậu, nhưng trước mắt Huy là Nhật đang lái xe chở cậu đi ăn với vành tai đỏ chót, bao bọc mũi Huy là mùi nước hoa Nhật vẫn hay dùng, cả người cậu dán chặt lấy người yêu, gió Đà Lạt hôm nay ôi sao mà lạnh. Huy ước con đường dài hơn 1 chút, ước gì những lúc như thế này không bao giờ kết thúc, thì hay biết mấy.

"ru tình mùa đôngggg

ru người mùa đôngggg

ru từng con phố đã vắng bóng em, ngủ đi từng đêm trắng…

thôi đừng mong nhớ!!,

mùa đông xưa đã theo em về chốn nào xa vời,

một mùa có em, có em….'

 

"Hát dở quá, cái thằng này!" Huy hét ầm lên, mặt đỏ lựng tía tai. Em thích lắm nhưng phải đợi đến lúc Nhật hát xong mới giả bộ la. Nhật cười hí hí, nhân lúc đường vắng mà quay lại nhìn thấy Huy qua đáy mắt tràn ngập tình yêu, hôn em mấy cái thật nhanh vì còn đang phải tập trung lái xe. Nhật thích nhất là dán môi lên trán, lên hai bên thái dương nóng rực, lên đỉnh đầu, lên mí mắt chớp chớp của Huy, chắc sắp cận rồi đây, lên từng khớp xương bàn tay của Huy và cả vết chai bên mép ngón trỏ vì em cầm bút vẽ tranh. Hôm nay Nhật còn im lặng hơn mọi ngày nữa.

 

Huy nhất quyết giành trả tiền, lôi mãi không được cái ví ra, ba lô nhiều sách thế kia cơ mà. Trong cái ví bằng vải còn thêu cả hình con mèo, em lôi ra tờ 200 ngàn mới cứng. Nhật biết đấy là tiền em đi dạy. 200 ngàn của Huy là bao nhiều thời gian Huy để Nhật bơ vơ làm bạn với cái màn hình điện thoại vì em còn mải làm giáo án, rồi cứ hớt hải với học sinh, tin nhắn còn chẳng thèm đọc. Nhật ghét tờ 200 đấy ghê.

Hai đứa lại đèo nhau ra mép hồ ngồi. Hồi xưa hun nhau ở cây cô đơn bị người ta phát hiện ngại gần chết hà, bây giờ chỉ dám ngồi ở 1 góc chớp tắt đèn đường, mùi cỏ trộn với đất còn ngai ngái, đã thế cỏ còn ướt nữa chứ. Trải vội tờ báo, Huy ngồi ôm gối, mắt nhìn ra xa xăm nước trước mặt em. Em thích như thế này lắm, được ngồi cùng anh, được thấy em đang sống, được thấy trong mắt Nhật có Huy, thấy sự yếu đuối của em sẽ được anh ôm trọn.

Minh Nhật lúc nào cũng chau mày và mím môi. Huy thích nhất là hôn lên khoé môi anh, vì Huy sẽ thấy chúng cong dần lên, cuộn lại, thành 1 vệt cười ấm áp. Đôi khi Huy thấy anh Nhật giống những con bồ câu em hay cho ăn lúc đi vẽ ngoại cảnh, chúng giống anh, đều mang nỗi buồn của sự không-thể thuộc về ai. Huy không dám thắc mắc về tình yêu Nhật dành cho em, càng không dám thắc mắc liệu Nhật có như Huy, yêu lấy từng thứ nhỏ bé đang sống trên thế giới này hay không. Thế giới của Minh Nhật, Huy nghĩ ôi chao nó sẽ làm em vụn vỡ mất thôi.

Nhật ngồi khoanh chân, tay vò vò ngọn cỏ. Gió buổi tối lạnh ẩm chẳng mấy chốc mà làm xáo trộn tóc mái đã được chải gọn của anh. Nhật cứ nhìn em mãi.

Huy thấy tên kia mãi không chịu dời mắt đi chỗ khác, em ngả đầu xuống, cái má bị đầu gối ép lại thành 1 cục trắng ngần. Mỗi lần em chớp mắt, hàng lông mi em sẽ che khuất đi nốt ruồi dấu bên dưới.

"Ba mẹ anh quyết rồi. Anh sẽ đi du học. Hà Lan."

Huy trợn tròn mắt, ngồi phắt dậy. Ánh đèn vàng chiếu lên mặt em, lên lông mày nhăn nhó, lên đồng tử mở to không ngừng run rẩy, lên hai mép môi em cắn chặt. Ba mẹ em đã bỏ em đi từ khi em còn đang học lớp mầm. Mẹ em sẽ ôm em má hồng ửng đỏ và mắt buồn ngủ nhắm nghiền, hôn lên trán em, bọc em trong chăn ấm và thầm thì mẹ sẽ về, còn ba em để lại cho em từ chiếc xe cub đến chiếc máy ảnh cũ, cả những bức thư tình bố viết cho mẹ mà ở đấy bố nói anh yêu em và con nhiều lắm.

Rốt cuộc, đâu có ai về đâu.
Ba mẹ em, Huy vẫn nghĩ họ luôn ở đây bên cạnh em khi em nhìn vào hòm dụng cụ của bố và chiếc áo dài cũ của mẹ, nhưng thời gian cuộn tròn lăn đi và Huy nhận ra ba mẹ em đã rời đi từ năm em lên bốn, rồi từng năm trôi qua họ lại thấm dần qua máu thịt của em, xa em từ từ, và họ không quay lại nữa. Huy chết đuối trong sự cô đơn mà em giấu kín.

"Anh sẽ đi trong bao lâu?"

"Không biết nữa. Anh sẽ học đại học, rồi sau đó học cao hơn…. Huy ơi, chúng ta có thể yêu xa mà. Anh sẽ cố gắng vì cả hai đứa mình..."

"Minh Nhật. Em… em không nghĩ em làm được.. em đã tưởng, em tưởng anh học ở Hồ Chí Minh thôi..." Cái hôm mùa hè mất điện và cảm giác như muốn tan chảy qua nền nhà, Huy đã gối đầu lên tay Nhật trong căn phòng lát gỗ bừa bộn giấy vẽ, nơi anh liên tục hôn vào mái tóc thơm mùi dầu gội rẻ tiền và nói rằng Nhật sẽ xuống Hồ Chí Minh học để đợi Huy.

Gò má em nhòe nước mắt. Huy quay mặt đi, không muốn Nhật hay bất cứ ai nhìn thấy dáng vẻ thảm hại này của mình. Em không phải là không tin Nhật. Em chỉ không tin chính em có thể chịu đựng tất cả thứ này, cảm giác khi tin tưởng chỉ để bị bỏ rơi lại 1 lần nữa.

"Xin lỗi em,…"

Tiếng nói nhoè dần đi như tiếng mưa mờ đi ô cửa kính, nơi mà chỉ cần Huy nhòm ra sẽ thấy Nhật đang chăm chỉ học bài ở lớp đối diện.

 

Nhật lồm cồm đứng dậy. Đây là lần đầu tiên anh thấy Huy khóc. Anh không biết phải làm thế nào. Vội choàng qua ôm lấy Huy, anh bị Huy đẩy mạnh ngã nhoài về thảm cỏ phía sau.

"Đừng gặp em nữa. Em …hức… em xin lỗi…Hức…."
"Xin anh đấy, để em một mình…"

Nhật quay người nhặt lên chùm chìa khóa bị văng ra phía xa. Anh nắm chặt đến mức tưởng chừng như lòng bàn tay mình sẽ rỉ máu.

"Được, anh chấp nhận. Chúng mình…chia tay đi."
"Ừm."



Vào những ngày mưa, những con bồ câu không thể thuộc về ai ấy, có bao nhiêu con sẽ chết?

Huy yêu Nhật như cách em luôn theo đuổi những phần mà em khuyết thiếu. Khi Huy tỉnh dậy và lần theo hơi ấm bàn tay chạm vào má em, chúng đã biến mất từ lâu.


 

 

Viết cho Minh Nhật,

"Tháng 11 rồi, hôm nay em lại nhớ anh. Em không biết dạo này anh thế nào rồi. Anh có nghĩ về em nữa không? Anh có bao giờ nhớ lại những năm chúng mình yêu nhau hay không ? Anh đã gặp gỡ những ai ở bên trời Tây khi không có em rồi? Nghĩ cảnh anh yêu đương hạnh phúc với bất kì ai khác ngoài em, em không dám, thật sự. Nhật à, em cứ nghĩ mãi về những ngày anh trốn bố mẹ đi chơi với em, đèo em bằng cái air blade đổ cả trăm ngàn tiền xăng của anh hay cái xe cub rơi 1 bên xi nhan của em. Anh hứa là mua băng dính sửa lại cho em mà... Cho đến bây giờ, em chưa từng hiểu được lí do anh lại làm thế với em. Cái ngày ác mộng đó đến với em và kéo theo người em yêu đi mãi. Đôi khi, em sẽ tự hỏi liệu chúng mình đã có thể khác đi hay không. Em thật sự hận bản thân nhiều lắm. Em đã không thể chiến thắng nổi con quỷ bên trong mình.
Sẽ luôn như thế.

Em nghĩ rồi khi thời gian trôi qua, em cũng sẽ như anh, trở thành một người khác, yêu những người khác, nhớ nhung những người khác. Em rồi sẽ quên đi khoảng thời gian có anh bước vào cuộc đời em.

Nhật à, em từng trách anh, em sẽ hỏi tại sao, em sẽ nghĩ hàng vạn câu hỏi nếu với anh trong đầu.

Thật ra em vẫn luôn biết.

Tình cảm chúng mình chưa đủ lớn, em không níu anh lại được."

____________

Có nhiều chuyện Huy đã không nhớ rõ nữa, kí ức về cái ngày hai đứa chia tay chỉ còn đọng lại lúc hai đứa gọi hai tô mì cay bò đặc biệt. Huy còn nhớ hôm đấy Nhật còn chịu ăn cả bắp cải tím, món mà bình thường chẳng bao giờ động đũa. Ghét ghê, đàn ông con trai mà kén chọn.