Actions

Work Header

Dấu Hôn

Summary:

Thạch về nhà với dấu hôn còn in rõ trên mặt

Work Text:

Trong giới giải trí, nhắc đến cái tên S.T Sơn Thạch, người ta nghĩ ngay đến một gã ca sĩ có chất giọng đặc trưng, ngoại hình điển trai với những lần xuất hiện trên sân khấu phô diễn những màn trình diễn điêu luyện cùng vũ đạo bốc lửa. Ngày trước, Thạch là khách quen của mọi hộp đêm danh tiếng nhất thành phố. Gã thay người yêu như thay áo, xung quanh luôn là những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, rượu mạnh và những lời tán tỉnh phù phiếm. Thạch xuất hiện ở mọi nơi có ánh đèn và tiếng nhạc, tin đồn tình ái theo gã như cái bóng, hết người này đến người khác, ảnh chụp mờ ảo trong quán bar, cụng ly với nhau hoặc cánh tay đang đặt hờ trên eo ai đó, tất cả đều quá đỗi bình thường với gã.

Cho đến khi gã gặp Trường Sơn, cũng bởi cái thói ăn chơi nên gã phải khổ sở trăm đường mới tán đổ được người đẹp. Gã từ con sói hoang của showbiz bỗng dưng trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Từ ngày tán đổ người yêu, gã xóa sạch ứng dụng hẹn hò, từ chối mọi cuộc vui sau giờ diễn. Thạch gần như biến mất khỏi những chốn ồn ào kia, cứ tan show là về thẳng nhà, không còn bar với ánh đèn xanh đỏ, không còn những cái chạm mập mờ hay tin đồn tình ái. Nhưng kể cả như vậy, có lúc Thạch vẫn làm Sơn phải ghen khùng ghen điên bởi dù đã hoàn lương, cái mác Redflag quá khứ vẫn là một bóng ma khiến Sơn đôi lúc không yên tâm với gã người yêu đẹp trai của mình.

 

Hai tháng này lịch quay của Sơn dày đặc đến mức nhiều khi tỉnh dậy anh còn không nhớ hôm nay là thứ mấy. Mãi tới hôm nay quay xong xuôi anh mới chính thức được rảnh rỗi, nghỉ ngơi xả stress. Quản lý hỏi anh có muốn qua chỗ Thạch không, Sơn chỉ lắc đầu. Anh không để ý hôm nay Thạch diễn ở đâu, chỉ biết buổi chiều gã nhắn một tin.

“Tối anh vê hơi trễ. Be đừng doi anh nha.”

Lúc Sơn chính thức yêu đương với Thạch, gã thấy anh thuê nhà bất tiện nên vòi vĩnh đòi anh qua ở chung với gã. Ngày thường nếu Sơn về sớm hơn, anh sẽ đợi Thạch về nhà, hai người cũng sớm quen cảnh mỗi ngày về nhà đều có người yêu chờ mình về. Dù hôm nay Thạch bảo Sơn không cần đợi gã nữa nhưng Sơn lại muốn tạo cho Thạch một bất ngờ vào ngày này.  Anh tắm rửa thơm tho xong, thay đồ, sấy tóc cẩn thận, thậm chí còn xịt một chút nước hoa nhạt sau gáy, làm xong lại tự cười mình.

"Làm như đi hẹn hò vậy"

TV bật lên rồi lại tắt, điện thoại cầm lên rồi đặt xuống. Đồng hồ nhích dần qua mười giờ, rồi mười một giờ. Căn hộ im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim giây di chuyển. Khoảng 30 phút sau đó, điện thoại Sơn sáng lên, là Thạch nhắn. Anh mừng rỡ mở tin nhắn ra đọc.

“Anh xong rôi nè be ơi"

Sơn nhìn màn hình rồi trộm cười, dù anh đang nhớ người phát điên lên nhưng vì muốn tạo bất ngờ cho Thạch mà anh không rep lại ngay.

 

Tiếng cửa nhà lạch cạch vang lên lúc mười hai giờ. Sơn đang ngồi trên sofa, giả vờ tập trung vào màn hình điện thoại. Tim lại đập nhanh hơn một chút khi nghe tiếng cửa mở. Thạch  bước vào mang theo chút hơi lạnh của đêm muộn. Vừa thấy bóng dáng em yêu ngồi trên sofa, đôi mắt gã sáng rực lên như thấy vàng. Gã vứt vội chiếc áo khoác sang một bên, lao đến nhanh như tên bắn.

"Ủa bé! Sao giờ này bé còn chưa ngủ hả? Anh nhớ bé muốn chết đi được! Tưởng đâu bé ngủ rồi cơ"

Thạch nhào tới, định ôm chầm lấy Sơn để hít hà mùi hương quen thuộc.

Lúc này gã mới nhìn kỹ vào người yêu mình, Sơn ngồi trên sofa, khoác trên mình chiếc áo sơ mi lụa đen mỏng dính của chính gã. Chiếc áo có phần rộng so với khung xương thanh mảnh của Sơn khiến cổ áo trễ nải lộ ra bờ vai  nõn nà và xương quai xanh như đang mời gọi gã. Cậu không mặc quần dài, chỉ diện một chiếc boxer ngắn bên trong, đôi chân thon gác lên thành ghế, cơ thể của Sơn lấp lánh dưới ánh đèn mờ. Con sói trong người Thạch lập tức muốn xổng ra ngoài, định bụng xơi tái con mồi béo bở ngay trước mắt.

"Bé ơi, bé như này là chết anh rồi"

Sơn không cần nhìn mặt cũng biết Thạch đang có biểu cảm gì, anh xoay người lại để Thạch mở món quà đặc biệt anh tặng Thạch tối nay. Sơn quay đầu lại, nhưng tới khi nhìn rõ mặt Thạch, nụ cười trên môi anh tắt ngúm. Thạch thì không còn tâm trí đâu để ý đến sự thay đổi ấy mà đã vội nâng gương mặt Sơn lên, toan đặt lên bờ môi mỏng căng mọng kia một nụ hôn cháy bỏng.

"Đứng yên đó"

Sơn hất tay Thạch ra, anh đột ngột đứng dậy tiến lại gần. Dưới ánh đèn vàng dịu của căn hộ, Sơn thấy ngay trên má trái của Thạch có một dấu son môi màu đỏ đậm in rõ từng vân môi. Không chỉ vậy, trên người Thạch còn vương đầy mùi nước hoa lạ mà Sơn chưa từng thấy gã dùng trước đó. Sơn nhìn chằm chằm vào vệt son ấy lâu đến mức Thạch cũng nhận ra có điều gì đó không ổn trên mặt mình. Gã vớ vội điện thoại lên soi một lượt, suýt nữa thì đánh rơi máy xuống đất, một luồng khí lạnh bỗng chạy dọc sống lưng gã.

"Nay Thạch đi diễn mệt quá nhỉ?” Sơn cúi gằm mặt, cất tông giọng âm trì cùng giọng điệu lạnh như băng hỏi Thạch.

“Đi diễn ở đâu mà để người ta đóng dấu chủ quyền lên mặt luôn nè?"

"Bé ơi! Nghe anh giải thích! Là BB, dấu son của BB! Nay anh có qua xem show của BB, anh thề với em đó, anh không có gặp ai khác hết á."

Thạch hốt hoảng, gã vừa đưa tay lên mà chùi nhoe nhoét vết son trên má đi, vừa cố dập tắt ngọn lửa đang cháy bừng bừng trên đầu con bé Mèo của gã.

"Ngựa quen đường cũ, thói xấu khó bỏ nhỉ? Còn muốn đổ thừa cho thằng Bảo, tự dưng nó hôn anh làm gì, anh định lừa ai đấy Thạch?"

Sơn ngắt lời, giọng cao vút đầy mỉa mai.

"Thằng này đẹp chứ không có ngu. Ngày trước anh nức tiếng một thời, ngoài kia biết bao nhiêu mối hồng của anh làm sao tôi biết được"

Cơn thịnh nộ của Sơn làm Thạch sợ mặt cắt không còn giọt máu. Gã toát mồ hôi hột, vội vàng ôm lấy anh, áp cái thân thể mát lạnh của gã lên người anh như thể nó sẽ giúp Sơn dịu lại cơn lửa giận. Gã thầm nghĩ phen này có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không biết rửa sao cho sạch tội, đúng là oan hơn Vũ Nương mà.

"Bé ơi anh nói thật mà bé, hôm nay anh đi làm giám khảo cho vở Đảo Hoa Hậu của BB, anh lên tặng bả hoa rồi ai dè bả hôn cái chóc vào mặt anh. Anh không có để ý. Anh thề với em đó Sơn ơi."

Mới nãy Thạch nhìn Sơn như con sói đói thì giờ thoắt cái đã hóa thành con cún bị chủ rầy la, mắt nước nũng nịu nhìn thẳng vào Sơn mong người đẹp hiểu lòng mình. Nhưng Sơn lúc này lửa giận cháy phừng phừng trong ánh mắt, vốn chẳng dễ bị gã dụ cho mủi lòng.

"Bớt thề với chả thốt đi, anh thề với tôi sẽ không đến mấy chỗ đó nữa, không đến gần người ta hay để người ta tiếp cận mình cơ mà. Thề cho lắm vào xong giờ nguyên cái dấu đỏ lòm trên mặt cho cả thiên hạ thấy hết rồi mới chịu lết cái xác về nhà, muốn chọc tôi điên lên chứ gì?" 

Sơn bắt đầu nổi điên. Anh ném cái gối trên sofa vào mặt Thạch, rồi tiếp đó ném luôn cả cái điều khiển tivi. Thạch lao tới ôm chặt lấy chân Sơn trước khi anh ném chai rượu mới vớ được trên bàn vào người gã.

"Sơn ơi anh nói thật mà bé, bé không tin anh thì bé hỏi BB đi, có ai đi làm chuyện mờ ám mà để lại dấu vết lồ lộ thế đâu, anh yêu có mình bé thôi bé ơi"

Thạch rầu rĩ phân trần, lôi điện thoại ra tính gọi cho BB cứu nguy chứ không thì sau đêm nay gã sẽ không sống sót để "đón lấy nắng sớm phía bên kia chân đồi” nữa đâu.

"Rành thế cơ à? Vậy bình thường anh giấu tôi đi gặp con nào thằng nào xong về phải che đậy thật kỹ chứ gì? Còn cái mùi nồng nặc này là thế nào anh giải thích xem, hôn xong quần nhau luôn à mà mùi nồng thế?"

Sơn ném phăng chai rượu xuống sàn rồi đẩy Thạch khỏi người mình, vẻ mặt anh chê bai hiện rõ mặc cho Thạch cố gắng van nài.

"Em nghĩ gì lung tung tung vậy bé, anh có nói thế đâu, oan cho anh quá! Anh lên sân khấu tặng hoa rồi có ôm BB một chút, bả hôn anh xong còn kéo kéo níu níu nữa, nước hoa cũng là của BB mà em."

Thạch bất lực, gã không ngờ cơn ghen của con bé Mèo nhà mình lại có thể khiến anh suy diễn đến mức này. Gã định đứng dậy ôm lấy Sơn thì anh liền gạt phắt đi.

"Đừng có đổ hết lên người thằng Bảo, ai mà tin được lời từ mồm từ người từng oanh tạc hết cả hộp đêm của cái thành phố này như anh. Chắc trước tôi bị bỏ bùa mới tin mấy lời đường mật mà anh nói."

Thạch còn đang ú ớ chưa nghĩ ra nên dỗ Sơn như nào anh mới chịu nguôi thì Sơn không còn muốn nghe thêm bất cứ lời nào nữa. Anh lao thẳng vào phòng ngủ. Thạch thấy thế liền hớt hải chạy theo nài nỉ.

"Sơn ơi, bé ơi, em định làm gì vậy, đợi anh xíu anh gọi Bảo xác nhận liền cho em nghe nè, anh thật sự chỉ có mình em thôi!"

Sơn không dừng lại, anh kéo cái vali cỡ đại dán hình con mèo chibeo dưới gầm giường ra, nhanh tay mở toang tủ quần áo, bắt đầu vơ vét hết đống đồ đạc của mình vào vali trong sự hốt hoảng của con samoyed bên cạnh.

"Anh đi mà ở với chủ nhân cái vết trên mặt anh ấy"

Thạch lao tới, giữ chặt tay Sơn lại không để Sơn vơ thêm gì vào vali.

"Không có đi đâu hết! Đây là nhà của em mà, em định đi đâu nữa?"

Sơn vùng vẫy khỏi tay Thạch nhưng sức của anh lại chẳng bì được lực của gã. Anh cắn mạnh vào cánh tay gã như một lời cảnh cáo.

"Đau! Buông ra!"

Thạch nghe vậy vội buông ra, chẳng phải bởi vết cắn khiến gã đau mà gã sợ bản thân làm Sơn bị đau.

"Anh xin lỗi, anh xin lỗi, bé có đau lắm không? Này bé cắn đi, cắn bao nhiêu cũng được, cắn đến lúc nào nguôi giận thì ngồi lại, ngoan nghe anh giải thích rồi bé muốn làm gì anh cũng chịu hết. Bé đừng bỏ anh đi mà"

Sơn nhìn bộ dạng như Cún mắc mưa của Thạch, rồi lại thấy gã nhẹ nhàng xoa xoa chỗ cổ tay Sơn khiến anh cũng có chút chột dạ. Sơn hậm hực chẳng nói chẳng rằng dùng hết sức bình sinh đẩy Thạch ra khỏi phòng.

"Rầm!"

Chiếc cửa phòng ngủ đóng sầm lại ngay trước mặt Thạch, gã đơ ra mấy giây rồi nghe thấy tiếng khóa trái cửa vang lên khô khốc trước khi Thạch kịp phản ứng lại.

"Bé ơi mở cửa cho anh đi mà, anh không có lừa bé mà. Ngoài này lạnh lắm, không nằm cạnh bé anh không ngủ được, anh sợ ma lắm, Sơn ơi"

Thạch không ngừng cất giọng van xin, nài nỉ người trong phòng.

Ngồi bần thần trong phòng ngủ một lúc Sơn cũng nguôi nguôi, anh ngẫm lại thấy mình cũng giận hơi quá trớn, chỉ là lúc thấy cái dấu son đỏ rõ mồn một trên mặt người yêu khiến cho mọi lý trí của anh khi ấy bay đâu mất, chỉ còn lại lửa giận cháy phừng phừng. Bỗng màn hình điện thoại Sơn sáng lên thông báo từ BC Chín Muồi.

bb_tran: "Cảm ơn a, hoa đẹp lắm, e sẽ đem về ép vào trang vở để lưu giữ mãi tình yêu này"

Đầu Sơn ong ong, khi này anh mới đủ bình tĩnh để mở threads kiểm tra, quả thực threads lúc này ngập tràn hình ảnh cùng video BB hôn cái chóc lên má Thạch, ảnh dấu son in trên mặt Thạch được fan đăng rần rần. Mặt Sơn từ đỏ vì giận bỗng chốc chuyển sang đỏ bừng vì ngượng. Cơn ghen vừa rồi bỗng chốc hóa thành một màn tấu hài cực đại. Sơn nhìn ra cửa, nơi Thạch vẫn đang gào thét thảm thiết kêu gã không lừa anh, bảo anh mau vào bc 9M xem tin nhắn đi.

"Bé ơi, BB về rồi này, em vào bc xem đi mà, anh không có lừa em thật mà bé ơi. Bé mở cửa cho anh đi"

Sơn ngượng đến mức muốn độn thổ, anh hít một hơi thật sâu, chậm rãi mở khóa cửa. Cánh cửa vừa hé mở, Thạch đã nhào vào như một chú cún to xác bị bỏ rơi, ôm chặt lấy anh không buông. Gã bày ra gương mặt điển trai với đôi mắt long lanh đầy vẻ ấm ức nhìn Sơn.

"Bé thấy chưa? Trong lòng anh chỉ có bé thôi, huhu bé ơi tay anh đau quá nè, tim cũng đau, bé thương anh đi, đừng giận anh nữa nha nha nha"

Sơn cọc cằn đẩy đầu gã ra nhưng tông giọng đã xìu xuống hẳn.

"Thì... thì tại anh chứ ai, người ta hôn xong không xem lại mặt mình, cứ vậy mà về luôn, ai mà biết nay anh đi gặp những ai"

"Cái này anh bất cẩn thật, anh xin lỗi bé mò, mà anh cũng giải thích rồi nhưng bé đâu có chịu nghe anh, mắng anh xong còn đòi bỏ anh nữa, anh đau lòng lắm đó bé ơi"

Thạch bắt đầu giở trò nhiễu sự kinh điển. Gã bám đuôi Sơn vào tận phòng tắm, đòi anh rửa giúp vết son trên má mình.

"Lau nhẹ thôi bé, anh đau..."

Thạch rên rỉ khi Sơn thô bạo dùng khăn lau má cho mình. Sơn miệng vẫn mắng gã nhiễu nhưng tay lại lau nhẹ hẳn đi, lát sau còn tìm băng cá nhân, dán một miếng lên vết cắn trên tay gã.

"Anh ngậm miệng lại! Còn dính son của đứa khác về đây là em ăn thịt anh luôn đấy chứ không chỉ cắn thôi đâu"

Thạch cười đắc ý, bế thốc Sơn lên, ghé sát vào tai anh thì thầm.

"Anh biết bé ghen vì yêu anh quá thôi. Chuyện của anh thì rõ rồi, thế chuyện của bé định giải thích thế nào đây? Ăn mặc như vậy đợi anh về để làm gì thế?"

Dứt lời, bàn tay gã không yên phận mà siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của Sơn qua lớp sơ mi lụa mỏng dính. Sơn giật mình, cả người run lên, khuôn mặt đỏ như chà chua chín mọng. Anh vùng vẫy trong vòng tay gã, miệng vẫn cọc cằn như thói quen.

"Làm cái gì là làm cái gì? Tại em nóng nên mặc vậy không được à? Anh bỏ em xuống đi, em muốn đi ngủ."

"Nóng hả?"

Thạch bật cười, gã ngồi xuống giường nhưng vẫn không buông người trong lòng ra, ngược lại còn để Sơn ngồi lọt thỏm trên đùi mình.

"Nhà có máy lạnh mà bé. Bé nóng thôi mà lại chuẩn bị cả vang đỏ, nến thơm, còn diện cả áo của anh nữa? Bé ơi, bé định ăn anh xong bỏ anh đi ấy hả? Bé ác thật đấy."

Sơn bị nói trúng tim đen, xấu hổ đến mức định giơ tay tát vào cái mặt đang cười nhăn nhở kia một cái, nhưng nửa chừng lại đổi thành hành động túm lấy tóc gã rồi giật nhẹ.

"Thì sao? Vốn định cho anh quà bất ngờ, ai dè anh đem cả dấu son to đùng về tặng em."

Thạch nghe bé yêu trong lòng mình giận dỗi mà lòng lại sướng râm ran. Gã dụi đầu vào hõm cổ Sơn, hít hà mùi hương dịu nhẹ mà gã đã nhớ nhung suốt cả ngày dài.

"Anh xin lỗi bé rồi mà, cơ mà nãy bé mắng anh, cắn anh đau quá trời. Bé phải đền cho anh mới được.”

Thạch vừa nói vừa bắt đầu tháo từng chiếc cúc áo trên người Sơn.

"Sơn ơi, em ghen khùng ghen điên nhìn quyến rũ lắm, anh thích chết đi được."

"Thoại cái gì vậy mẹ"

Sơn mắng nhưng đôi tay lại vô thức vòng qua ôm lấy cổ gã. Bé Mèo con hồi nãy cọc cằn là thế, vậy mà lúc này lại ngoan ngoãn để gã Sói làm thịt ngay trên chính đống quần áo dọn dở của mình.

Thạch hôn lên bàn tay hồi nãy gã lỡ siết chặt làm Sơn đau, rồi lại chuyển qua hôn nhẹ lên má anh, nơi mà gã hứa sẽ chỉ để dành cho một mình Sơn đóng dấu.

"Lần sau không được đòi dọn đồ đòi đi nữa nhé. Bé mà đi, anh cũng điên thật cho bé xem."

Sơn hừ lạnh một tiếng, cảnh cáo gã mà cái giọng đỏng đà đỏng đảnh.

"Vậy anh liệu hồn mà giữ nết. Bóng hồng nào mà lòi ra một cái thôi là em cắt đứt liên lạc, cho anh khỏi tìm!"

"Anh chỉ thuộc về mình em thôi bé ơi."

Trong căn hộ rộng lớn, chiếc vali mở toang chứa đầy quần áo của Sơn vẫn nằm im lìm trên sàn nhà, như một minh chứng cho cơn ghen vừa đi qua. Lửa giận đã tàn, nhưng căn phòng ngủ lại bùng lên một ngọn lửa khác. Chiếc áo sơ mi lụa đen bị vứt hờ hững trên sàn, bên cạnh là những mảnh quần áo khác, cả căn phòng chỉ còn lại những tiếng thở dốc trầm khàn, những nụ hôn vội vã và tiếng rên nấc lên từng nhịp của ai kia.

 


Viết vội vì dấu hôn của má Bảo trên mặt bố Mói hôm nay quá ư là dĩa hương. Nghĩ j viết nấy, chưa có beta lại, cả nhà chịu khó nhe