Work Text:
Trước giờ, Lê Hồng Sơn chưa từng nghĩ rằng mình sẽ trở thành người chiến thắng trong bất kỳ cuộc tranh giành tình cảm nào, không phải vì cậu thấy bản thân kém cỏi hay tự ti, mà bởi vì chỉ là cậu chưa gặp được ai khiến cậu phải thật sự dốc mọi tâm tư để cướp bằng được họ về.
Suốt hơn hai mươi năm cuộc đời, cậu sống trong khuôn khổ kỷ luật và sự kiểm soát nghiêm ngặt. Vì vậy, cậu thà hy vọng người mình thích được ở bên một người có thể chăm lo cho họ nhiều hơn, còn hơn là ở cạnh cậu với những giọt nước mắt lặng lẽ nơi khóe mi.
Khi tham gia ATSH, Hồng Sơn chỉ mang theo một giấc mơ của riêng mình, được debut, được đứng trên sân khấu, được hát bằng chính giọng ca của mình. Cậu không hề nghĩ rằng, trong hành trình ấy, cậu sẽ gặp được Phạm Khôi Vũ, càng không ngờ rằng, chỉ một khoảnh khắc chạm mặt, trái tim mình đã khẽ rung lên, nhẹ như gợn sóng chạm bờ, đủ để khiến cảm xúc âm thầm sinh sôi từng ngày.
Khôi Vũ tồn tại như một làn gió ấm rất riêng, khiến người khác muốn đến gần nhưng lại không nỡ chạm vào, và cũng từ lúc ấy, Hồng Sơn phát hiện ánh mắt mình đã vô thức dõi theo anh nhiều hơn một chút.
Khác với cậu, Khôi Vũ đã có trong tay nhiều ca khúc nổi tiếng nhưng lại chưa được công chúng biết đến rộng rãi. Anh đến đây để chứng minh tài năng của mình. Ngay từ những giây phút đầu tiên, Hồng Sơn đã bị thu hút bởi nét đẹp dịu dàng như ánh trăng sắp tàn nơi anh. Đối với cậu, anh rất đẹp, rất giỏi, và cũng rất ngoan.
Trong livestage đầu tiên, khi nhìn thấy bài Thiêu Thân xuất hiện trên bảng lựa chọn, tim cậu khẽ siết lại, bởi cậu đã có quá nhiều ý tưởng dành cho nó, thế nhưng cuối cùng vẫn chậm hơn một bước. Khi biết Khôi Vũ là đội trưởng của nhóm biểu diễn, đồng thời cũng là tác giả bản demo, Hồng Sơn chỉ lặng lẽ mỉm cười, đứng dưới sân khấu nhìn anh trình diễn mà lòng ngưỡng mộ, chỉ có cậu mới hiểu rõ mình đã tiếc nuối đến mức nào.
Khi nhìn anh trình diễn trên sân khấu, Hồng Sơn chỉ có một suy nghĩ duy nhất: cậu thật sự rất muốn được đứng chung nhóm với anh. Muốn được cùng anh hát chung một bài. Muốn được ở trong thế giới của anh. Muốn được nhìn thấy ánh mắt ấy chỉ dành riêng cho mình. Khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy bản thân như một ngọn lửa đang bùng cháy và cậu mong rằng Khôi Vũ sẽ giống như con thiêu thân, dũng cảm lao về phía cậu mà không sợ tổn thương.
Livestage thứ hai kéo họ lại gần nhau hơn, trở thành đồng đội, cùng tập luyện, cùng di chuyển, cùng trở về chung một con đường, khoảng cách giữa hai người được rút ngắn, nhưng Hồng Sơn vẫn giữ cho mình một ranh giới rất rõ ràng, bởi bên cạnh Khôi Vũ đã có một người khác, Bùi Duy Ngọc.
Người ta thường nói, một người càng đẹp, càng tài giỏi, thì sẽ càng có nhiều người theo đuổi và săn đón. Phạm Khôi Vũ chính là kiểu người như thế. Anh có thể biến những giai điệu rời rạc thành một bản nhạc trọn vẹn, chạm tới lòng người, giỏi đến mức khiến bất kỳ ai cũng vô thức tin rằng anh sẽ đi thẳng vào vòng chung kết.
Anh rất đẹp, nhưng không phải kiểu đẹp phô trương. Anh cũng không có thân hình cường tráng hay sắc nét nổi bật. Ở anh là một nét dịu dàng rất riêng, nhẹ như cánh hoa, trong như ánh trăng. Một vẻ đẹp thoáng qua, nhưng lại đủ để khiến lòng người xao xuyến rất lâu.
Không chỉ vậy, anh còn rất ngoan. Khôi Vũ giống như một con mèo, lúc mới gặp sẽ mang dáng vẻ kiêu sa, lộng lẫy, tạo cảm giác xa cách, khó đến gần. Nhưng khi đã quen thân, anh lại trở nên vô cùng quấn người, dịu dàng và ấm áp. Anh luôn để tâm chăm sóc các đàn em, hòa đồng với bạn bè, lễ phép với các đàn anh, từng cử chỉ đều mang theo sự chân thành khiến người khác không thể không yêu mến.
Duy Ngọc là một người rất tốt. Một người thầy tận tâm. Một đàn anh dịu dàng. Một người mang theo ánh sáng khiến ai ở cạnh cũng cảm thấy an tâm. Hồng Sơn kính trọng anh, thậm chí là ngưỡng mộ.
Và Duy Ngọc là người đến trước, là người dìu dắt, là người chăm sóc, là người xuất hiện trong những lúc Khôi Vũ yếu lòng nhất. Đứng trước mối quan hệ ấy, Hồng Sơn hiểu rằng mình không có tư cách chen vào. Cậu nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Duy Ngọc khi ở cạnh Khôi Vũ, nhìn thấy từng cử chỉ chăm sóc tỉ mỉ, đến mức ngay cả khi không có máy quay, người ta cũng có thể cảm nhận được sự đặc biệt trong đó. Hai người họ, quá xứng đôi. Một người dịu dàng. Một người ấm áp. Một người tài hoa. Một người chín chắn. Như thể sinh ra là để đứng cạnh nhau.
Vì vậy, cậu lựa chọn lùi bước, chúc phúc cho họ, mong họ có thể đi cùng nhau thật xa, mong Khôi Vũ luôn được bảo vệ trong vòng tay dịu dàng ấy. Ngay cả khi livestage ba kết thúc, cả hai cùng bị loại, cậu vẫn chỉ thấy tiếc nuối cho hai tài năng, chứ chưa từng nảy sinh thêm bất kỳ suy nghĩ nào khác.
Cho đến ngày chung kết, khi cậu biết được rằng sau tất cả, họ vẫn chưa từng là một đôi, lòng Hồng Sơn chợt rối loạn, bởi hóa ra, suốt thời gian ấy, chỉ có một mình Khôi Vũ là đang ôm giữ mối tình đơn phương. Còn Duy Ngọc, vẫn luôn coi anh là một đứa em cần được bảo vệ.
Điều này khiến Hồng Sơn càng thêm bối rối. Bởi ai nhìn vào cũng thấy, cách Duy Ngọc đối xử với Vũ khác hẳn những đàn em khác. Với Vũ Thịnh hay Hải Nam, đó mới thật sự là tình cảm anh em. Còn với Khôi Vũ, dường như anh sẵn sàng nâng niu đến mức không để em phải chạm chân xuống đất. Bởi nếu chỉ là tình cảm anh em, vậy thì những dịu dàng kia là gì. Những quan tâm kia là gì. Những lần ánh mắt dõi theo không rời kia là gì.
Hay chỉ là vì Duy Ngọc chưa từng nhận ra, rằng trái tim mình đã lạc nhịp từ lâu?
Sự thật ấy khiến cậu vừa bối rối, vừa đau, đau cho Khôi Vũ, một người dịu dàng như thế, vậy mà lại phải tự mình giữ lấy những rung động không được hồi đáp, đau cho một người luôn đặt người khác lên trước bản thân, nhưng chưa từng được ai đặt vào vị trí quan trọng nhất. Và cũng trong khoảnh khắc ấy, Hồng Sơn nhận ra, có lẽ nếu cậu cứ tiếp tục đứng sau, thì người tổn thương nhất, sẽ chỉ có Khôi Vũ.
Sau rất nhiều đêm trăn trở, cậu cuối cùng cũng đưa ra một quyết định khiến tim mình run rẩy, lần đầu tiên trong đời, cậu chủ động theo đuổi người mình yêu, không còn lùi lại chúc phúc nữa.
“Anh Ngọc, em thích anh Vũ. Là thích theo kiểu cặp đôi. Em sẽ theo đuổi anh ấy, hy vọng anh Vũ cũng sẽ thích em.”
Câu nói rất khẽ, nhưng lại vang lên rõ ràng trong không gian yên ắng. Lời nói nhẹ nhàng, nhưng lại là một lời thách thức rõ ràng. Không gian phòng thu bỗng chốc lắng xuống. Duy Ngọc đang mỉm cười bỗng khựng lại, ánh mắt nhìn cậu như muốn xuyên thấu. Hồng Sơn nhìn thấy trong ánh mắt anh một cơn dao động rất khẽ, như thể một điều gì đó vừa bị đánh thức sau giấc ngủ dài.
Đây là bước đẩy cuối cùng mà Hồng Sơn có thể dành cho hai người anh của mình. Nếu Duy Ngọc vẫn không nhận ra tình cảm của mình, Hồng Sơn sẽ ở lại bên cạnh Khôi Vũ, chậm rãi, kiên nhẫn, dùng cả đời để bù đắp những tháng năm đơn phương ấy.
Còn nếu anh nhận ra, cậu vẫn sẽ bước vào cuộc đua này, không phải vì ích kỷ, mà bởi vì lần này, cậu muốn cho trái tim mình một cơ hội được sống thật. Đừng trách cậu không khách khí.
Duy Ngọc đã có quá nhiều thời gian bên cạnh Khôi Vũ. Nếu anh không biết trân trọng, thì hãy để cậu viết nên giai thoại Vũ Trung Sơn Thủy như cách các fan couple vẫn hằng mong đợi.
Còn bạn thì sao, bạn hy vọng ai sẽ là người yêu của Vũ?
