Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandoms:
Relationship:
Characters:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2026-01-16
Words:
888
Chapters:
1/1
Comments:
2
Kudos:
7
Bookmarks:
1
Hits:
132

Em qua liền

Summary:

Một phần nhỏ của câu chuyện này dựa sự kiện có thật nhưng phần lớn là mình tưởng tượng viết thêm. Cho dù có bao nhiêu phần thật thì mong mọi người đọc trong tâm thế hoan hỉ và tất cả đều là giả tưởng.

 

“Cách đây 2 tuần anh hai khóc giữa đêm luôn…
Xong cái thằng quỷ An là thằng mà anh hai nghĩ đến đầu tiên”

Work Text:

Đêm đó nhận được cú điện thoại vào lúc 2h sáng. Duy An dù đang ngáy khò khò nhưng khi nghe thấy tiếng khóc nghẹn đầu dây bên kia:
“ An ơi, tao không ổn rồi… Mày qua đón tao được không? Tao đang ở quán”
Nghe thấy giọng nói run run của Gia Lộc, An bật dậy, tỉnh hẳn khởi cơn mơ màng.
“ Ơ- Anh khóc hả…? Rồi em qua liền”
Cậu khoác đại một chiếc áo vào, đi thẳng ra lấy xe rồi phóng qua quán tụi mình. Được cái nhà An khá gần quán nên cũng không mất quá nhiều thời gian để đến đấy. Đứng trước cửa quán, theo lẽ thường vào khung giờ này lẽ ra quán đã tắt đèn đóng cửa từ lâu nhưng hôm nay trong quán vẫn còn một tia sáng nhỏ từ đèn ở quầy hất ra, như đang gọi An bước vào. Giữa không gian rộng rãi bên trong xuất hiện một bóng người đang ngồi co ro trong một góc tối trên sofa. Mặc dù lúc này Lộc đã ngừng khóc nhưng mũi của anh vẫn ửng đỏ lên. Lộc chỉ ngồi đó im lặng mà cúi gằm mặt. An bước đến bên cạnh chiếc ghế sofa, Lộc còn chẳng thèm ngước lên nhìn cậu lấy một cái. Sau một khoảng lặng khó xử thì An cất tiếng:
“Anh làm sao vậy anh Lộc?”
“...”
“Sao? Có chuyện gì mà anh khóc?”
“...”
“Anh có chuyện gì thì anh nói đi chứ có 2 anh em mình ở đây thôi mà.”
“...”
Lộc vẫn im lặng, An bắt đầu mất đầu mất kiên nhẫn, bực mình cha này tự dưng 2h sáng dựng đầu mình chạy qua đây xong bây giờ lại ngồi im ỉm như vậy. Cậu nghĩ trong đầu nhưng không nói ra vì cũng thông cảm cho Lộc.
“Chắc ảnh cần thêm thời gian để bình tĩnh lại” cậu thầm nghĩ.
An đến gần Lộc hơn rồi đặt tay lên vai ảnh nhẹ nhàng vỗ về. Vừa xoa An vừa nói:
“Thôi khoá cửa đi rồi em chở anh qua studio.”
Dứt lời An quay lưng chuẩn bị đi ra lấy xe. Bàn tay vừa rời khỏi vai chợt bị nắm lại, kéo An dừng bước, cậu quay đầu lại. Lúc này Lộc mới chịu cất tiếng với giọng nói nghẹn ngào, khàn đặc.
“Đừng đi...ngồi lại với tao chút.”
Dù chẳng hiểu rốt cuộc ông anh này muốn cái quái gì nhưng An vẫn quay lại rồi ngồi xuống kế bên Lộc. Tay phải Lộc vẫn nắm chặt lấy tay cậu trong khi tay trái thì đưa lên chùi nước mắt, nước mũi. Thấy cảnh này An cũng hơi ớn, “không biết có khi nào nãy giờ cha này cũng dùng tay phải để chùi nước mũi không ta?” Nghĩ thì thế nhưng cậu vẫn không nỡ hất tay Lộc ra. Cậu với rút vài tờ khăn giấy rồi đưa cho Lộc. Lộc cứ ngồi sụt sịt, An thì ngồi đấy vừa nắm tay Lộc vừa dùng ngón cái nhẹ xoa xoa tay anh cho đến khi anh dịu lại hơn An mới lên tiếng hỏi:
“Sao anh không bắt xe qua stu với mọi người luôn mà gọi em qua đây làm gì?”
“...tao xấu hổ”
Lộc ấp úng một hồi thì rặn ra được 3 chữ. Im lặng một hồi anh nói tiếp:
“Để mọi người thấy bộ dạng của tao lúc này chắc cười tao thúi mặt.
Tao…tao muốn gặp mày thôi”
Dứt câu Lộc siết chặt lấy tay An hơn như thể sợ cậu sẽ đứng lên bỏ đi mất. An cũng bất ngờ trước câu nói sến súa của ông anh, quay qua nhìn Lộc thì anh vội quay mặt đi mà lảng tránh ánh mắt của cậu. Dù cố gắng che giấu cảm xúc trên mặt nhưng tai của Lộc đỏ lên thấy rõ. Thấy cảnh này An không nhịn được mà phì cười rồi buông tay Lộc ra. Tim Lộc lỡ mất một nhịp, anh lo lắng rằng những lời vừa rồi anh thốt ra thật cringe và lố bịch, rằng An sẽ không chịu nỗi cái sự sến súa này mà sẽ thật sự bỏ đi. Anh rối rắm trong những suy nghĩ, không dám ngước lên nhìn An lấy một cái. Nhưng rồi cả đôi bàn tay ấy vươn tới, luồn qua eo rồi An ôm chầm lấy Lộc. An dịu dàng vỗ về, nhẹ xoa lưng Lộc.
“Anh sến quá anh Lộc” An nói với giọng trêu chọc. Dừng một nhịp rồi cậu nói tiếp.
"Hiểu rồi, em sẽ ở đây với anh"
Lộc ngơ ngác với hành động của An nhưng vẫn vươn tay ôm lấy cậu em của mình. Cảm nhận hơi ấm trong vòng tay An, những cái vuốt ve trên lưng thật dễ chịu. Cơ thể hai người áp sát vào nhau tới nỗi cả 2 cảm nhận được từng nhịp đập trái tim của nhau, nghe rõ từng nhịp thở bên tai.
Nước mắt của Lộc lại từ từ tuôn ra nhưng khác ở chỗ lần này anh không khóc vì sự cô độc và lạnh lẽo mà đó là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc.
Và An dành cả buổi tối hôm đó để dỗ Lộc

- HẾT -