Chapter Text
Trong buồng giam ẩm mốc, gã lưu manh nằm dài trên giường sắt thô ráp, tay đặt lên bụng, mắt nhìn lên trần nhà đầy mạng nhện.
Mẹ kiếp, hơn tháng nay rồi.
Ăn uống ở đây cũng tạm được, cơm tù có thịt có rau, không nhiều, được hơn gã nghĩ, nhưng nêm lạt lẽo chẳng một nửa tô phở chay ngày thường con vợ đẩy cho gã.
Thật ra, gã ăn dáng vẻ chiều chuộng xởi lởi xinh đẹp trước mặt mình hơn là phở. Thích đôi mắt đen lúng liếng vừa ngây thơ vừa đĩ đĩ của cậu ta, thích dáng người mảnh khảnh lom khom nếm thử nước lèo đã nhạt hay chưa, nhất là cái mông vểnh cong nẩy, nghiêng người đưa phở cho khách hay là dọn đi, lúc nào cũng khiến đũng quần gã căng chết đi được. Nếu không phải vì trong tiệm nhiều khách, gã lại chẳng đẩy ra ghế rồi đụ tới tấp, ai bảo vợ gã đẹp như thế.
Nghĩ đến đấy thôi mà cây hàng đã cương lên đau nhức.
Gã thở dài, kéo quần xuống, bàn tay thô ráp nắm lấy vật lớn đang ngẩng đầu.
Mẹ kiếp. Lúc đầu gã đã nghi con vợ là cớm rồi, vậy mà vẫn dính chấu. Ai ngờ em bé trắng trẻo mềm ngoan, hôm đầu tiên gặp còn bị gã đấm hộc máu mồm, cuối cùng lại là cảnh sát chìm. Đánh tới đánh lui thế nào mà đánh tới trên giường. Do chính mình ngu thôi, làm trăm bận cũng vẫn không hay biết "con vợ" mình mang tất xanh. Đến nỗi, cái tạp dề đỏ trên người, là do nó đỏ sẵn hay là máu đám đàn em gã dính lên, gã cũng chẳng biết.
Nghĩ đến hôm ấy một mình ẻm đập mười mấy thằng đàn em của gã, biết phóng bài thì thôi đi, nghiêng thân một lúc đạp bay hai đứa trong đám tụi nó. Gã thấy bụng dưới nóng ran.
Căn bản, ai được như vợ gã đâu, eo nhỏ chân lại dài, lúc tẩn nhau, tóc mái người nọ ướt mồ hôi, vừa đánh vừa thở gấp, dáng vẻ ngầu lại dâm, làm gã nằm dưới đất, bị khống chế mà vẫn nứng đến chết.
Cây hàng trong tay cứng quá, nóng hổi, gân máu nổi cuồn cuộn. Gã nắm lấy, vuốt chậm từ gốc lên đầu, tưởng tượng mỗi một lần đụ con vợ bé nhỏ của mình.
Lần đầu tiên, gã đè cậu ta lên tường hẻm tối, chen vào cái mông chặt khít nóng hổi. Cậu ta mới đầu còn mắng chửi thậm tệ, nói không ra gì, nhưng cốt cách đĩ thỏa nhưng chỉ vài cú thúc là đã rên rỉ, siết lấy dương vật gã như muốn bẻ luôn, lấy làm của riêng.
Lúc đâm vào, cảm giác vừa nóng vừa ướt át, mỗi lần rút ra sẽ thít chặt gã cực kỳ quyến luyến, để gã đi ra, lại đâm vào thật sâu, nghe tiếng cậu ta nức nở gọi "chồng" trong cơn mê sảng.
Khi ấy đã nghĩ, vua chúa cũng chỉ đến thế này là cùng.
Sau này trên giường, cậu ta lại khác. Ngồi lên đùi gã, tự mình nhấp, khuôn mặt xinh đẹp non nớt đỏ bừng, mắt hai mí vừa sâu vừa đen long lanh nước, môi hé ra thở gấp. Hai đầu vú sưng lên, cương cứng vì bị gã mút, gã cắn đến đỏ mọng.
"Sướng quá," Con vợ nhà gã hay rên như thế, mỗi lần cậu ta nhấp mạnh trúng điểm nho nhỏ mê người bên trong, là sống lưng sẽ cong lên, hổn hển thở dốc, mông nẩy siết chặt gã, sờ lên nóng bỏng tay.
Cậu ta đẹp thật. Mặt trẻ con, da trắng mịn, nhưng dáng thì dâm chết đi được: mông tròn căng, eo nhỏ, bụng phẳng ẩn ẩn bốn múi, phía trước... dương vật sạch sẽ, hồng hào, không một sợi lông, quy đầu tròn trịa như trái cherry, mỗi lần cương lên, gã chỉ muốn ngậm lấy mút sạch.
Gã nhấp nhanh hơn, tay siết chặt, tưởng tượng cậu ta quỳ dưới chân gã, miệng ngậm lấy dương vật thô to của gã, mắt ngước lên nhìn gã, long lanh mọng nước, rồi lại bị gã bế lên, đè xuống giường mà hôn, môi áp lên môi, lưỡi quấn lấy lưỡi. Gã những lúc đó sẽ không nhịn được bóp mông cậu ta. Bóp chán rồi thì tát, vợ nhà gã đĩ như thế, đương nhiên sẽ thích tát mông.
Nhưng cứ nói không thích cơ, bị gã tát đến hai mắt ngần ngận nước, giận dỗi mắng gã. Lúc bị tát đến bắn ra vẫn nói không thích, "Không thích làm sao mà bắn," gã hỏi.
Rồi cũng không trêu được lâu, lần nào cũng thế, gã sẽ mò lấy bao trong túi sau, đeo lên mà đụ cậu ta.
Mẹ, khi ấy gã nghĩ người gì mà kỹ tính sạch sẽ như thế, ngoài cậu ta ra gã có ai đâu. Nhưng giờ thì biết rồi. Căn bản người giống gã, dơ bẩn. Đũa mốc, sức mấy chòi được vào mâm son.
Gã thở dốc, tay nhấp nhanh hơn, mồ hôi túa ra đầy trán. Cảm giác sắp ra, gã nghiến răng, tưởng tượng mình bắn đầy vào trong cậu ta, hiển nhiên là không bao, giống lần đầu tiên ấy, nóng hổi, tràn đầy, nghe cậu ta rên lên một tiếng dài rồi gục vào ngực gã.
Bắn rồi.
Tinh dịch trắng đục bắn lên bụng gã, lên cả ngực, nóng hổi, nhớp nháp. Gã thở hổn hển, nằm im vài giây, đột ngột phá lên cười với chính mình.
Ghê tởm, người ta có thích mày đâu, chỉ lợi dụng mày thôi.
Nhưng bị lừa đau đến thế, vẫn còn thích thì phải làm sao.
Đột nhiên, tiếng bước chân ngoài hành lang vang đến, sau đó là tiếng chìa khóa lạch cạch.
"Này! Ra ngoài, đến phòng thẩm vấn!"
Gã chửi thầm một câu, lấy mép áo lau qua loa rồi, kéo quần lên. Mùi tinh dịch tanh nồng vẫn còn thoang thoảng, gã mặc kệ.
Cửa mở. Gã bước ra, mặt tỉnh bơ, trong đầu vẫn chỉ có một ý nghĩ:
Mẹ kiếp, nhớ con vợ quá.
Nếu có thể gặp lại lần nữa, dù đánh đổi cái gì, gã vẫn sẽ làm.
