Chapter Text
"Anh sẵn sàng chưa?"
Sam quay sang nhìn người đàn ông ở ghế lái phụ, bàn tay siết chặt vô lăng đổ đầy mồ hôi. Dean nở một nụ cười tự tin, nhẹ nhàng vỗ vai cậu an ủi.
"Anh mới là người nên hỏi câu đó, trông em như thể sắp ra pháp trường ấy."
Sam lườm anh một cái, rồi tháo dây an toàn, bước xuống khỏi xe. Dean khẽ nhún vai, quay người với lấy đống túi xách to nhỏ từ hàng ghế sau. Anh hào hứng bước ra trước ánh mắt âm u lạnh lẽo của Sam, như thể người bị tống ra khỏi nhà sắp tới mới chính là cậu vậy.
"Sao anh lại còn quà cáp làm gì?"
Dean chép miệng, cúi đầu nhìn gương chiếu hậu, nhẹ nhàng chỉnh lại mái tóc lộn xộn của mình.
"Em zai chẳng hiểu gì cả, dù sao anh cũng bị đuổi sớm, cho họ chút ấn tượng tốt đẹp thì chết ai."
Nói rồi, Dean ngẩng đầu lên, khẽ nhướn mày với vẻ mặt tinh nghịch.
"Anh là người có uy tín, đã thuê thì phải làm việc đàng hoàng. Em yên tâm, thấy cái bản mặt anh chường ra là chắc chắn họ sẽ quét anh đi ngay lập tức. Rồi em với cô bạn gái của em sẽ được toàn tâm toàn ý bên nhau, tin anh đi."
Sam thực sự không có chút tin tưởng nào ở người đàn ông này, nhưng cậu cũng đành chịu.
Sam Wesson là một luật sư trẻ tuổi đầy triển vọng, cậu có tiền đồ sán lạn, gia đình êm ấm hạnh phúc. Nhưng Sam lại dính phải một cô bạn gái cực phẩm mà ai nghe qua cũng phải há hốc mồm. Nghiện ngập, đàn đúm, lăng loàng, không sự nghiệp, không tương lai, không học vấn. Đấy là tất cả những gì người ta nhắc đến khi nghe về bạn gái của Sam. Vậy mà vị luật sư ưu tú này lại như bị bỏ bùa, cứ thế cắm đầu vào một cây cờ đỏ di động mà chẳng màn đến tương lai. Nhưng nó chỉ thực sự thành vấn đề khi Sam lần đầu ra mắt bạn gái với gia đình. Bố của cậu, John Wesson, đã vì những hành vi thất học của cô mà tức điên lên, ông tuyên bố sẽ không chấp nhận Sam làm con ruột cho đến khi cậu chia tay cô ta.
Sam đã vì chuyện này mà đau đầu trong một thời gian dài. Cho đến khi một người bạn của cậu nói rằng: Nếu cậu đem một thằng đàn ông về ra mắt ở lần đầu tiên, gia đình cậu sẽ chấp nhận mọi cô gái mà cậu mang về sau đó. Sam nghe đến đây thì như ngộ ra chân lý, cậu nhanh chóng đi tìm một người đàn ông để bắt đầu thử nghiệm kế hoạch này. Và cuối cùng, Sam bắt được Dean Smith ở một quán bar trong tình trạng thất nghiệp và không một xu dính túi, anh ta là người duy nhất chịu tán thành cái kế hoạch điên rồ này của cậu, và có thể làm tất cả vì tiền. Sam thừa nhận lý do cậu chọn Dean là vì anh trông rất đẹp trai, nếu bắt cậu phải diễn trò yêu đương một thằng đàn ông, thì khuôn mặt nịnh mắt như Dean sẽ là lựa chọn số một. Nhưng ai mà ngờ Dean lại nghiêm túc đến vây, rõ ràng anh luôn ở trong trạng thái sẵn sàng để bị ăn mắng, thậm chí là quỳ xuống diễn màn kịch cầu xin nếu Sam cần. Nhưng Sam chỉ mong là phụ huynh của mình có thể đuổi Dean đi càng sớm càng tốt.
Sam hít một hơi thật sâu trước khi bấm chuông cửa, bàn tay cậu tự nhiên vòng qua eo Dean, kéo anh lại gần. Dean liếc cậu một cái, rồi thản nhiên chỉnh lại đồng hồ. Cánh cửa bật mở ngay trước mặt hai người, ông bà Wesson hồ hởi bước ra, để rồi nhận lại một gáo nước lạnh từ chính con trai của mình. Bốn người mặt đối mặt đứng trân trối ở cửa, cho đến khi Dean mỉm cười, phá tan bầu không khí gượng gạo đến ngạt thở này.
"Con chào cô chú, con là Dean Smith, bạn trai của Sam. Lần đầu đến con có chút quà, mong cô chú sẽ thích."
Mẹ của Sam, Mary Wesson vươn tay đón lấy túi quà trên tay Dean, nở một nụ cười không thể gượng gạo hơn. Mồ hôi lạnh túa đầy lưng Sam, cậu đã chuẩn bị tinh thần cho việc bị ăn chửi, hay thâm chí là bị đuổi ra khỏi nhà trong tình huống xấu nhất. Nhưng sau một hồi im lặng, bố mẹ Sam lùi lại vài bước, rồi nghiêng người để chừa lối đi cho hai người vào nhà.
"Cô cảm ơn... bất ngờ thật đấy. Các con vào đi."
Sam với Dean nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng. Nhưng Dean ngay lập tức lấy lại tinh thần, đi theo Sam với vẻ điềm tĩnh nhất có thể. Việc bước chân vào được căn nhà nhỏ ấm cúng này đúng là phép màu chỉ có trong tưởng tượng của Dean. Anh ngồi xuống xô pha với vẻ bồn chồn, rõ ràng là chuyện này không hề có trong dự định của Dean. Anh mỉm cười với khuôn mặt khó xử của Sam, rồi khẽ hắng giọng. Mary lại gần anh, hỏi:
"Con có dị ứng với cái gì không?"
Dean vội lắc đầu, xua tay.
"Dạ không, con thuộc loại tương đối dễ ăn."
Mary mỉm cười, rồi quay về căn bếp nhỏ.
"Bữa tối sắp xong rồi, con đợi chút nhé."
John cũng đứng dậy, theo Mary vào trong, rõ là không muốn ngồi với họ quá lâu. Sau khi phòng khách chỉ còn lại hai người, Dean mới lại gần, thì thầm vào tai Sam:
"Bố mẹ chú em nghe vẻ cởi mở phết, còn rất hiếu khách nữa chứ. Cô bạn gái trước kia của em cỡ nào mà bị đuổi vậy?"
Sam cảm thấy đau đầu vô cùng, cậu quay sang nhìn đôi mắt xanh lục ấy, sốt ruột nói:
"Tuyệt thật, giờ sao đây? Chúng ta biết sẽ nói gì để qua mặt bố mẹ em?"
"Em chỉ cần ngồi một bên là được, còn lại để anh lo, anh giỏi bịa chuyện lắm em yên tâm."
