Actions

Work Header

Năm giai đoạn thất tình của Kẻ Ngốc

Summary:

Phainon nghĩ mình thất tình khi nghe lén Anaxa nói chuyện và biết rằng anh đã có “con.” Nhưng sự thật là...

Notes:

1. Hay: Lịch sử yêu thầm ngớ ngẩn của Phai- đần.

2. 5 giai đoạn đau khổ, theo Kubler-Ross là: chối bỏ, tức giận, thương lượng, chán nản, và chấp nhận. Nhưng thực ra cũng không liên quan tới fic lắm.

Work Text:

Stage 1.

Phainon đang cảm thấy tuyệt vọng.

Phainon của Aedes Elysiae, mới vừa nếm mùi vị tình yêu hồi mười tám xuân xanh, lúc chân ướt chân ráo khăn gói rời quê lên thành phố học đại học. Nay còn chưa qua nổi cái sinh nhật mười chín, đã hóa gã khờ thất tình ngay giữa sân trường.

Và trong năm cái giai đoạn của sự đau buồn, cậu trai chỉ mới vừa chập chững bước vào giai đoạn đầu tiên là “Chối bỏ.” *

Chối bỏ rằng bản thân chính thức thất tình sau hơn một năm chỉ dám tẽn tò ngắm người mình thầm thương từ xa. Chối bỏ luôn cái sự thật đáng đau buồn hơn rằng người cậu nhớ nhung, hóa ra là người đã lập gia đình.

Để nói về cái cơ sự đau buồn này thì phải ngược dòng về chiều ngày hôm qua, khi Phainon vừa mới tan tiết cuối. Cậu chàng hăm hở bước chân ra khỏi lớp, trùng hợp lại nhác thấy ngay hình bóng quen thuộc nơi cuối hành lang. Mái tóc màu bạc hà đặc trưng chợt lướt qua khoé mắt làm gương mặt Phainon lập tức bừng sáng, cứ thế hối hả chạy vụt tới chẳng cả để tâm tới lời gọi của bạn bè. Với thân hình cao lớn đó, chỉ cần ba bước chân là bóng dáng người thương đã hiển hiện trong tầm nhìn của cậu.

Anh đưa lưng về phía cậu trai, thân hình nhỏ nhắn nổi bật với sơ mi màu kem nhạt và quần tây tối màu. Mái tóc dài buộc hờ gọn gàng vắt qua vai, để lộ vòng eo mảnh khảnh mà Phainon biết, bản thân có thể dễ dàng nắm trọn trong tay. Người đang trò chuyện phía đối diện nói gì đó khiến anh hơi nghiêng đầu, vừa vặn để cậu thấy rõ góc mặt tinh xảo và khóe môi đang gợn lên nụ cười.

Dĩ nhiên tất cả những mĩ từ đó chỉ là góc nhìn của riêng mình Phainon, trong mắt các học sinh khác, người nhỏ nhắn , xinh đẹp cậu trai miêu tả là cơn ác mộng mới của sinh viên khoa Sinh học. Người mà mỗi giờ lên lớp, thứ họ nhớ về anh chỉ có những bài giảng chép không kịp và mớ tiểu luận về nhà khó hơn lên giời.

Giảng viên Anaxagoras.

Đúng hơn thì có lẽ phải thêm hai chữ “thực tập”, nhưng ai nấy đều biết Anaxa đã nắm chắc một ghế giảng dạy, thứ duy nhất cản bước anh chỉ còn là thời gian trợ giảng trên giấy tờ và luận văn tiến sĩ đang chờ bảo vệ.

Và đúng thế, người mà Phainon thầm thương bấy lâu là giáo viên của mình, cũng là người đang giữ chức cố vấn học tập cho khóa của cậu trai.

Mà muốn kể cho hết cái mối tình này, thì phải ngược về lâu hơn trước nữa, về cái ngày đầu tiên Phainon chân ướt chân ráo bước vào trường đại học. May mắn thế nào đang lớ ngớ lạc đường thì lại va đúng vào Anaxa. Lúc đấy cậu chàng tóc trắng nào biết người mình vô ý đụng phải là giáo viên đâu, đã thế còn đâm người ta ngã cả ra đất. Đang cuống cuồng xin lỗi thì thấy rõ dung mạo người đối diện, thế là bao nhiêu con chữ kẹt lại hết trong cổ họng. Ngay khoảnh khắc ấy, chắc có lẽ Mnestia đã hạ phàm và găm một mũi tên vào lồng ngực gã trai. Nếu không thì sao trái tim Phainon lại rộn ràng hân hoan tới thế với chỉ một ánh nhìn đầu tiên. Miếng gạc màu đen che đi mắt trái cũng che đi một phần gương mặt, lông mày khẽ nhăn lại vì đau, nhưng nhiêu đó chẳng thể làm giảm đi vẻ đẹp tinh xảo khiến Phainon phải choáng ngợp.

Ú á ú ớ mãi mới nhớ kéo người ta lên, mắt thì vẫn mở to dính chặt lấy đối phương, lí nhí hỏi người ta có sao không. Anh chỉ liếc cậu một cái, nói mình không sao và còn tốt bụng nhắc nhở Phainon, cậu sắp muộn giờ tập trung. Vừa đẹp vừa tốt tính lại trông rõ trẻ, cậu trai còn tưởng anh là học trưởng trên mình một hai khóa. Đánh liều muốn xin thông tin liên lạc, ngờ đâu người đối diện chỉ nhếch miệng cười rồi bỏ đi luôn.

Một bên tiếp tục hớt hải tìm phòng học, một bên thất vọng ê chề. Phainon còn tự an ủi bản thân là cùng trường thì kiểu gì cũng gặp lại được thôi. Nào có ngờ đâu duyên phận tới nhanh thế, cậu mới vừa kịp đặt mông xuống ghế thì bóng hình quen thuộc bước vào từ cửa sau đó… đi thẳng lên bục giảng.

Tất cả những gì nạp được vào đầu Phainon sau đó, chỉ có cái tên “Anaxagoras” cùng sự thật đắng lòng rằng anh là cố vấn học tập, là giáo viên của mình. Mối tình đại học còn chưa kịp mơ mộng đã vỡ tan tành, để lại Phainon cùng những rung động âm thầm lặng lẽ.

Cứ thế ôm mối tương tư cũng sắp được một năm, hễ cứ nhác thấy bóng Anaxa ở đâu là cậu trai liền vội lao đến. Ít thì cũng được chào một câu rồi hỏi thời tiết thế nào, nhiều thì le ve làm chân chạy vặt cho Anaxa, hên nữa thì được thầy khen mấy câu là đủ vui cả ngày. Hôm nay cũng vậy, như bao lần khác bóng dáng xanh bạc hà vừa xuất hiện là Phainon lao ngay tới, hăm hở kiếm chuyện để khoe.

“Thầy…” Câu í ới quen thuộc còn chưa bật khỏi miệng, thì giọng Anaxa đã lọt vào tai, nhưng nội dung thì khiến Phainon điếng người.

“Lũ nhóc nhà tôi bắt đầu uống được sữa pha ngoài rồi.”

Hả?

Bước chân cậu trai tóc trắng chợt đứng sững, ngơ ngác với những câu từ vừa lọt vào tai. Lần này không phải ảo tưởng của Phainon, thầy Anaxa thực sự đang cười, sự yêu chiều và dịu dàng bộc lộ rõ qua từng biểu cảm mà giờ đây cậu đã đủ gần để nhìn rõ. Anh đứng nói chuyện với cô Tribios, bằng nét mặt hiền hoà ấm áp khiến ghen tị cuộn trào lên trong lồng ngực cậu. Dĩ nhiên Phainon biết những cảm xúc đó không phải dành cho nữ giáo viên đối diện, mà cho đối tượng được anh nhắc tới trong lời nói.

Thứ đáng sợ hơn là giọng điệu và cách nói chuyện đó, cái xưng hô và câu từ mà Phainon đã từng gặp khi ở quê, thường được phát ra bởi những người mới có con nhỏ. Nhưng… mái đầu trắng lắc mạnh, với hi vọng yếu ớt rằng hành động đó sẽ xua đi khung cảnh đáng sợ trước mặt. Buồn thay cơn ác mộng của cậu trai vẫn cứ tiếp tục.

“Con bé út là đáng yêu nhất, tôi còn nghĩ được tên cho con bé ngay vào giây phút nó chào đời nữa. Là Chloe, nghe dễ thương chứ.” Anaxa, chàng giáo viên điển trai nhưng khó tính của Phainon, thật sự đang nói chuyện hệt một ông bố trẻ đang kể về những đứa con của mình.

“Dễ thương quá, Naxy.” Tribios nhiệt tình hưởng ứng. “Cậu làm tôi muốn gặp chúng quá. Mong là chúng sẽ lớn lên khỏe mạnh.”

“Cảm ơn cô, Tribios. Tôi sẽ báo cho cô khi nào tụi nhỏ sẵn sàng để gặp mọi người.” Nụ cười của anh càng rạng rỡ hơn vì lời khen. “Chắc phải mất thêm một thời gian nữa.”

“Cuộc sống thật kì diệu, những đứa trẻ có thể khiến một người còn chẳng chăm sóc bản thân tử tế như cậu, thoắt cái biến thành người nuôi dưỡng xuất sắc.” Ôm má, giảng viên tóc đỏ nhìn vị đồng nghiệp trẻ không khỏi cảm thán. “Mẹ tụi nhỏ thì sao? Tôi cũng đã nghe đôi chút tin đồn.”

“Mẹ của chúng vẫn đang trong diện chăm sóc đặc biệt. Bác sĩ nói cần nghỉ ngơi thêm vài tháng mới có thể hoàn toàn hồi phục.”

Tai Phainon ù cả đi, tầm mắt mờ nhoè với cơn khó thở ập đến. Song, niềm hi vọng của Aedes Elysiae không thể dễ dàng gục ngã vậy được. Cố gắng hít thật sâu, Phainon mau chóng lấy lại tinh thần định tiếp tục tiến tới chỗ họ. Tiếc thay cuộc nói chuyện có vẻ đã xong được một lúc và cô Tribios cũng đã rời đi, để lại Anaxa đứng đó nhìn ngược lại về phía cậu trai với vẻ khó hiểu.

Như một phản xạ tự nhiên của một đứa hẵng còn là sinh viên, lưng Phainon lập tức thẳng tắp, đôi mắt xanh mở to đầy vẻ vô tội chớp liên hồi. Chột dạ được hai giây, cậu trai lại thấy không đúng vì hình như bản thân đâu có làm gì sai đâu mà phải sợ. Thế là trong lúc Anaxa rảo bước tới, biểu cảm của Phainon thay đổi hết lượt này tới lượt khác, cuối cùng vẫn trưng ra cái mặt hớn hở thường ngày mà lon ton chạy đến.

“Thầy ơi, thầy đi đâu thế?” Vừa nói thân hình cao to vừa nhích tới sát người lớn hơn hết mức có thể.

“Tôi chuẩn bị đi về.” Như thể đã quá quen với sự hiện diện của sinh vật to lớn bên cạnh, Anaxa trả lời bình thản.

“Hên quá em cũng hết tiết hôm nay rồi, mà giờ hẵng còn sớm lắm.” Đôi mắt xanh long lanh của Phainon sáng rỡ sự chờ mong nhắm thẳng vào anh. “Hay mình đi hiệu sách đi thầy.”

Thế nhưng đáp lại háo hức của cậu trai chỉ có lời từ chối thẳng thừng. “Không được, nay tôi phải về sớm. Lũ trẻ còn đang chờ tôi ở nhà.”

Chỉ một câu thôi và Phainon bị lôi về các thực tại đáng buồn cậu tính tạm lờ đi như không thấy. Không phải cậu không biết tình nghiêm trọng của vấn đề, chỉ là dù mắt thấy tai nghe thì cậu vẫn chưa thể tin ngay được vào sự thật động trời ấy. Nhất là trước đây Phainon cũng đã thăm dò mãi, mà đâu có hay tin Anaxa đã có mối quan hệ thân mật hay đã kết hôn. Thậm chí đánh liều đi hỏi các giáo viên khác, còn nghe họ đùa anh sắp kết hôn với phòng thí nghiệm hoặc thú đại địa.

Người có đời tư tình cảm trong sạch thế, lý nào lại đột nhiên lập gia đình được.

Nhưng giờ không muốn tin cũng phải tin, tình ngay lý gian chính miệng người trong cuộc đã thừa nhận, Phainon có muốn chối cũng chẳng xong.

Trong lúc cậu trai vẫn chưa hết cơn bàng hoàng, người đối diện lại chẳng hay biết gì về sóng cuộn biển gầm trong lòng Phainon, thản nhiên ngỏ lời mời.

“Nếu em muốn thì có thể về cùng với tôi?”

Nếu là lúc trước, hẳn cậu chàng đã nhảy cẫng lên vì vui sướng, được người mình thích mời về nhà ai mà không vui. Cơ mà giờ miệng Phainon lập tức trề xuống dù đã cố khống chế biểu cảm của bản thân.

“Không được đâu thầy ơi…” Cậu chàng lí nhí. “Em không làm phiền thầy nữa. Thầy về nhà cẩn thận.”

Anaxa chẳng hiểu sao người giây trước còn rạng rỡ như hướng dương nở rộ, giây sau đã ủ rũ héo hon như cún bự mắc mưa, tới cái cọng tóc ngố cũng xẹp cả xuống. Nhưng anh đang vội về nhà thật, nên cũng chỉ kịp dặn dò mấy câu rồi đi luôn. Nào đâu có biết cơ sự đều từ bản thân mà ra.

Còn phần Phainon thì vẫn tiếp tục cố hết sức chối bỏ cái sự thật mới vừa phơi bày trước mắt. Bộ não lúc đi học chỉ hoạt động vài ba phần nay dùng hết công suất để chỉ ra những điểm vô lý. Thiếu nước lập đấu trường biện luận trong đầu bản thân luôn. Một bên thì bảo Phainon phải từ bỏ thôi, chân tướng rành rành ra thế rồi. Bên kia vẫn ngoan cố, chối bỏ cảnh tượng vừa thấy.

Phainon cứ thế thơ thẩn lết người về kí túc xá, u sầu một cục chẳng muốn làm gì. Từ lúc trời còn sáng sủa tới lúc chuẩn bị đi ngủ, đôi mắt của cậu vẫn cứ mở trừng trừng giữa những luồng suy nghĩ không ngừng cãi vã trong tâm trí.

Giữa đêm khuya là lúc con người ta dễ nghĩ quẩn nhất. Phainon của Aedes Elysiae sau khi xoay tám vòng giường vẫn chẳng chợp mắt nổi, đành bật dậy khóc tu tu vì tủi hờn ngay lúc nửa đêm vắng lặng. Vừa gạt nước mắt cậu chàng vừa ấm ức trút bầu tâm sự một mình.

“Thầy Anaxa ơi… sao thầy không chờ em…”

 

Stage 2.

Mới sáng sớm, diễn đàn kí túc nam sinh của trường đã ồn ào nhốn nháo vì tin đồn đêm qua xuất hiện ma khóc nhè. Theo lời nhân chứng đầu tiên kể trong lúc dậy đi vệ sinh vào nửa đêm, đã nghe thấy tiếng khóc đột ngột vang lên như xa như gần. Lúc thì thút thít nhỏ nhẹ, lúc thì tức tưởi gào rú, lúc lại rì rầm miên man. Tiếng khóc thay đổi từng quãng thất thường vang vọng khắp hành lang kí túc, khiến nhân chứng chỉ dám mở cửa ra ngó một cái rồi vội vã cài khóa chui ngay vào chăn. Một nhân chứng khác cũng mạnh dạn chỉ ra, rằng ngay lúc bản thân lấy hết can đảm muốn tìm tòi chân tướng, thì tiếng khóc bất chợt im bặt không thấy tăm hơi. Nhiều người ngủ say như chết thì kêu là chẳng thấy gì, và cho rằng một bộ phận đang bịa chuyện. Những con cú đêm thâm niên thì phản bác và nói dù ít nhiều cũng có nghe thấy tiếng khóc thật.

Nhưng mấy cái chuyện đó thì liên quan gì đến Phainon cơ chứ. Phainon chỉ là cậu chàng đáng thương, thất tình vẫn phải vác cặp mắt sưng húp và bộ óc thiếu ngủ đi học ngay tiết đầu ngày mà thôi.

Mới vừa lết tới chỗ ngồi quen thuộc trên dãy đầu lớp, ba mái đầu chờ sẵn lập tức quay qua nhìn cậu như nhìn thấy vật thể lạ.

“Ôi trời ơi, Phai-chan.” Hyacine thảng thốt. “Trông cậu tệ quá.”

Castorice ngồi bên gật đầu lia lịa tỏ rõ đồng tình, gửi kèm ánh mắt lo lắng về phía cậu. Còn một gã trai khác ngay kế thì chép miệng hỏi.

“Tối qua bây đánh nhau với con ma của ký túc xá à?”

“Ma quỷ gì ở đây.” Phainon ỉu xìu chả sức đâu đôi co. “Tôi thiếu ngủ tí thôi.”

“Nhìn không giống ‘ tí thôi’ lắm.”

Nhận xét xong Mydei mở diễn đàn rồi dí thẳng điện thoại vô mặt thằng bạn. Phainon cố chống mí mắt lên đọc hết một lượt, rồi mím chặt môi đập đầu xuống bàn. Hyacine cùng Castorice thấy tò mò cũng ngó vào xem thử rồi đồng loạt im lặng. ba cặp mắt lại đổ dồn lên mái đầu trắng.

“Ê!” Cậu trai tóc vàng giật nảy như vừa phát hiện ra lục địa mới. “Đừng có nói là…”

“Im đi Mydei.” Giọng rền rĩ của Phainon vọng ra qua khuỷu tay.

“Cậu sao thế Phai-chan.” Là người lớn tuổi nhất cả hội, Hyacine luôn thấy có trách nhiệm quan tâm chăm sóc tới mấy đứa nhỏ hơn.

“Cậu thất tình đấy à?” Người nãy giờ chưa mở lời Castorice, bỗng chốc chốt hạ.

Chị lớn tóc hồng nghẹn họng, Mydei ngồi cạnh miệng cứ khép mở, muốn nói gì đấy rồi lại không dám. Chơi với nhau bấy lâu, dĩ nhiên cả bọn biết Phainon đang ôm một mối tương tư to đùng, mà đối tượng chẳng phải ai xa lạ, chính là cố vấn học tập khóa họ. Việc thi thoảng cậu chàng khùng khùng điên điên vì thầy Anaxa lỡ khen ngợi học sinh khác, hay có cử chỉ hơi thân thiết với đồng nghiệp thì là chuyện xảy ra hơn cơm bữa rồi. Cơ mà, nghiêm trọng tới mức khóc cả đêm để biến mắt thành hai con ốc nhồi thì lần đầu tiên thấy. Nhưng vắt hết óc, Hyacine vẫn chẳng nhớ ra được gần đây có chuyện gì nghiêm trọng đến mức làm Phainon phải đau khổ tới mức này.

“Trông bây tệ lắm luôn á.” Lần lữa mãi, Mydei mới phun ra được một câu.

“Kệ đi.” Ngẩng đầu lên, Phainon chuyển sang trạng thái bất cần đời. “Dù sao cũng chả phải tiết của thầy Anaxa, trông tôi có như thằng ất ơ thì cũng có làm…”

Chữ “sao” mắc kẹt lại trong họng bởi bóng hình quen thuộc xuất hiện ở cửa lớp. Cậu ngỡ chỉ là ảo giác thôi, hoặc anh vô tình đi ngang qua, nhưng không, Anaxa bước thẳng vào và đi lên bục giảng. Người thương của Phainon hôm nay trông cũng đẹp tuyệt trần, trong bộ gile may đo vừa vặn kết hợp với áo sơ mi trắng khiến cậu chàng ngẩn ngơ.

Mà Mydei vừa mới bảo sao ấy nhỉ? Trong một khoảnh khắc, Phainon bỗng chốc nhớ lại bộ dạng kinh khủng hiện tại của chính mình. Mắt sưng vù, tóc chưa chải, quần áo đang mặc cũng là đồ vớ đại một bộ chẳng cả là lượt. Nhìn Anaxa xong tự nhìn lại bản thân, Phainon chỉ muốn kiếm cái khe nứt để mà chui xuống cho đỡ xấu hổ. Ở trên kia, giảng viên trẻ tuổi cất lời giải thích lý do bản thân có mặt.

“Hôm nay tôi sẽ đứng lớp thay một buổi.” Vị giảng viên đứng phía trên đảo mắt quá một lượt, khiến bầu không khí vốn đã im ắng càng trở nên tĩnh lặng. “Câu hỏi điểm danh tôi sẽ ghi trên góc bảng, viết tối thiểu hai trăm từ, cuối giờ nộp.”

“Phainon,” Anaxa nhìn thẳng vào kẻ đang muốn bốc hơi ra khỏi lớp học mà điểm mặt chỉ tên. “Lát thu bài tập của mọi người mang lên phòng giáo viên cho tôi.”

“Vâng, thưa thầy.” Thẳng sống lưng, cậu trai lập tức trả lời. Chắc là do thiếu ngủ, nên hình như Phainon thấy anh nhìn mình hơi lâu một chút, rồi mới bắt đầu bài giảng.

Môn này bình thường do một giáo sư lớn tuổi trong khoa đứng lớp, điểm chuyên cần chấm cũng dễ, giữa kì thì làm nhật ký quan sát nên hầu như lúc học đứa nào cũng chểnh mảng. Nay đổi người dạy, cứ năm phút lại bị gọi lên nói lại trọng điểm kiến thức cũ, làm không khí lớp học bỗng chốc căng hơn dây đàn. Phainon không khỏi thầm may mắn vì để lấy điểm trong mắt Anaxa, môn nào cậu cũng chịu khó học hành cẩn thận, nên hai ba lần đứng lên đều đáp đúng, còn nhận về ánh mắt cổ vũ từ anh nữa.

Buồn thay cậu chàng cứ định hí hửng là cái câu chuyện nghe được hôm qua lại văng vẳng vang lên, dội cho Phainon một gáo nước lạnh toát từ đầu tới chân, chẳng sao mà vui nổi nữa. Giữ cái dáng vẻ ủ ê cho tới cuối giờ, cậu trai mới lết cái xác cao lớn đi thu bài tập. Hyacine cũng ở lại giúp một tay, hai người khác có môn vào tiết học kế nên đã rời đi trước. Sau khi đếm lại để chắc không xót bài nào, dưới cái nhìn chúc phúc và cảm thương của người chị tóc hồng, Phainon cố nở nụ cười méo xệch. Hít một hơi thật sâu, cậu ôm theo chồng bài tập tính đi về toà nhà của khoa. Nhưng mới vừa ra đến cửa, thân hình to lớn chợt đứng sững như trời trồng.

“Em làm gì mà lâu thế?” Anaxa tựa người vào tường ở ngay bên, ngó đồng hồ với vẻ không kiên nhẫn.

“Thầy… thầy chờ em ạ.” Cậu trai tóc trắng lắp bắp.

“Không chờ thì tôi còn ở đây làm gì?” Liếc nhìn đống giấy Phainon đang ôm, anh có vẻ vừa lòng dịu giọng xuống. “Thu xong rồi thì đi thôi.”

Anh xoay người đi trước, ngọn tóc bạc hà khẽ sượt qua không khí đập nhẹ vào cẳng tay cậu trai. Còn Phainon, bộ não cậu chàng chính thức đình công, trung khu xử lí dữ liệu chết máy, chỉ để lại phản xạ vận động với đôi chân tông tốc đi theo sau Anaxa. Thầy giáo mở cửa phòng kêu đi vào thì đi vào, kêu đặt bài tập lên bàn thì đặt ngay đúng chỗ anh chỉ. Bị người lớn hơn kéo ra ghế dài kêu nằm cũng ngoan ngoãn nằm ra luôn.

Tới lúc ngửa mặt lên nhìn Anaxa thì mới sực tỉnh, thấy có gì đó không đúng lắm thì phải. Nhưng chưa chờ cậu chàng cựa quậy đòi đứng dậy, anh đã ôm chăn gối tới. Phainon biết để làm thí nghiệm nhiều hôm Anaxa toàn ngủ lại trên trường, có khi ở tới cả tuần mới về nên để đồ dùng cá nhân nhiều trong văn phòng cũng chẳng có gì lạ. Nhưng… nhưng bây giờ anh đang nhét cái gối của mình ra sau đầu cậu, chiếc chăn vẫn còn vương mùi bạc hà quen thuộc thì được cẩn thận phủ lên người.

Mất mấy giây để Phainon tiêu hóa được tình hình hiện tại, sau đó tiếp tục chết máy trong cái sự thật là bản thân đang nằm trong (văn) phòng của Anaxa, đang dùng chăn và gối của anh.

“Tôi nhớ là giữa chiều em mới có tiết tiếp.” Con ngươi màu xanh hồng dòm xuống gã trai. “Nằm đó mà nghỉ ngơi đi.”

Nói xong Anaxa lại thoắt cái biến mất, không cho cậu sinh viên cơ hội phân trần hay phản kháng. Phainon nằm ngay đơ trên ghế sofa mềm mại, mắt nhắm tịt, hai tay đan lại trên bụng, trong lòng không ngừng thút thít. Cậu đã định cất hết tình cảm đi rồi, mà sao thầy lại tốt thế, lại dịu dàng thế. Cứ như vậy thì Phainon sẽ nảy sinh ra ý nghĩ muốn nhổ hoa cướp chậu mất.

Mất cả đêm hôm qua, cậu chàng mới quyết tâm sẽ thôi không mơ mộng về Anaxa nữa mà. Nhưng tình cảm đâu phải muốn đổ là đổ, muốn hốt là hốt, giờ có muốn thu hồi thì cũng phải từng chút một. Mà Phainon đâu thể tự nhiên tránh mặt Anaxa được, bất kể là dưới thân phận nào. Hơn nữa thực ra Anaxa đâu có làm gì sai, anh vốn kín tiếng trong chuyện đời tư, mọi thông tin bên ngoài đều chỉ là đồn đoán cả. Là Phainon một bên không dám hỏi thẳng, một bên lại tin mấy lời xì xào đó nên mới hiểu lầm.

Có giận thì cùng phải tự giận bản thân, rồi trách tới… Kephale sao không để cậu được sinh ra sớm hơn. Trách cả Mnestia vì đã cho họ gặp nhau quá muộn.

Trong lúc Phainon nằm than thân trách phận, trách trời trách đất trách cả các titan một cách giận dữ chẳng lý do, thì bỗng có tiếng cửa phòng bật mở. Kèm với đó là tiếng bước chân quen thuộc vọng vào tai rồi tiến lại ngày một gần, thế rồi đôi mắt Phainon chợt được bao phủ trong cảm giác mát rượi. Cảm giác nhức mỏi khô khốc suốt cả buổi sáng dần được xoa dịu, cơn buồn ngủ trốn đâu suốt từ hôm qua cũng ùa ra đánh úp tâm trí cậu. Giữ chừng mơ tỉnh, Phainon cảm nhận những ngón tay mảnh khảnh lành lạnh khẽ vuốt qua vầng trán rồi gò má mình, buông một tiếng thở dài trong lòng.

Hình như, cậu không thể hết thích Anaxa được đâu.

 

Stage 3.

Chuông báo đánh thức Phainon ngay trước giờ vào lớp hai mươi phút.

Ngoi ra khỏi chăn, mái đầu bạc bù xù ngẩn ngơ giây lát rồi mới chợt nhớ ra chỗ bản thân đang ở. Mà tiếng chuông, cũng là từ chiếc đồng hồ xa lạ trên bàn của Anaxa, hẳn là anh đã để sẵn cho cậu trai. Lật chăn ngồi hẳn dậy, Phainon vươn vai một cái rồi đi tới tắt báo thức giải cứu màng nhĩ của bản thân. Anaxa không có mặt trong văn phòng, anh chỉ để lại cho cậu một mẩu giấy, nhắc cậu nhớ đóng cửa cẩn thận lúc rời đi kèm với chút đồ ăn lót dạ ngay cạnh.

Tủm tỉm cười một mình, Phainon cẩn thận kẹp tờ giấy nhắn vào trong sách, cầm lấy đồ ăn rồi chốt cửa cẩn thận đúng như lời dặn. Môn buổi chiều diễn ra bình thường không có bất ngờ nào, Phainon cũng tạm quên bớt phiền não trong lòng. Thế nhưng vừa tan lớp, Hyacine từ đâu bỗng xuất hiện, kéo cậu chàng lại với biểu cảm nài nỉ chỉ xuất hiện khi cần nhờ cậy.

“Phai-chan ơi, hiện giờ cậu không bận gì đúng không?”

Cậu trai nhướng mày nhìn qua với ánh mắt dò xét dù vẫn thật thà. “Vâng, em rảnh. Sao thế ạ?”

“Thế cậu trực thư viện khoa hộ chị một buổi tối nay nhé!” Cô nàng tóc hồng chắp hai tay lại với vẻ cầu khẩn thảm thiết. “Ica ở nhà tự ý mở tủ lạnh kiếm đồ ăn, nên giờ chị phải về nhà đưa nó đi khám gấp.”

Quả nhiên việc có thể khiến Hyacine hớt hải tới mức tìm cậu mà nhờ thì chín phần là do Ica, con mèo trắng giống anh lông ngắn, cô nuôi đã được mấy năm. Hyacine từng bế Ica tới trường vài lần nên Phainon cũng có dịp gặp, nhìn qua thì khá ngoan ngoãn dễ thương. Cơ mà mèo ấy mà, “ngoan” với tụi nó chỉ là một khái niệm tương đối.

“Được thôi, em cũng không vướng gì. Có gì cần lưu ý không ạ?”

Gương mặt Hyacine hiện rõ vẻ nhẹ nhõm. “Nếu không phiền thì giờ tụi mình cùng đi, để chị chỉ chỗ để chìa với cách ghi chép danh mục sách mượn luôn nhé?”

Nhìn thời gian thấy cũng chẳng còn cách lúc giao ca thư viện mấy, Hyacine lại đang vội nên cậu đành đồng ý. Theo người chị lên thư viện nghe hướng dẫn một lát, với sự sáng dạ của Phainon thì chả mấy là hiểu hết. Vốn dĩ việc cũng chẳng có gì khó khăn, chủ yếu là ngồi trông thư viện khá nhàm chán, nên dù là cách kiếm điểm rèn luyện tốt cũng chẳng có mấy ai chọn làm.

“Đội ơn ngàn lần nha, Phainon.” Dám chắc cậu trai có thể thay thế bản thân trong một buổi tối mà không có vấn đề gì, Hyacine cảm ơn rối rít lần nữa trước lúc hớt hải biến mất. “Chị sẽ trả ơn cậu sớm!”

Hời hợt vẫy tay chào theo, chờ tiếng bước chân biến mất hẳn, Phainon nhìn vào màn hình máy tính trước mặt, nhàm chán thử mày mò. Thi thoảng cậu cũng lên thư viện khoa mượn sách, nhưng đa phần là lấy trực tiếp từ chỗ Anaxa. Bởi vì hễ có gì không hiểu, là Phainon có cớ để chạy đi tìm anh nhờ giảng bài, và Anaxa với tinh thần trách nhiệm cao sẽ giúp cậu chàng mượn luôn những tài liệu tham khảo cần dùng. Bởi hạn mượn sách của giáo viên là vô thời hạn, trong khi sinh viên muốn mượn thì cứ một tuần phải đi gia hạn lại một lần. Mà mỗi lần thế là Phainon lại có thêm cơ hội được chạy đi kiếm anh trả sách, đôi ba lần rồi thành thói quen lúc nào chẳng hay.

Nhưng giờ đang tiện thể ngồi ngay trong thư viện, lại nhớ tới chuyện hôm qua, cùng quyết tâm dần giữ khoảng cách đúng mực với Anaxa, Phainon tranh thủ ngồi xem hết một lượt các sách có trong kho. Một bên kiểm tra một bên chú thích lại những cuốn cần mượn cho từng môn, tập trung tới mức chẳng cả để ý thời gian trôi. Mãi khi tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên ngay bên tai, cậu chàng mới giật mình sực tỉnh vội ngẩng đầu.

Anaxa không mang chiếc bịt mắt hay thấy, mà chỉ đeo một chiếc kính tròn nhỏ bên mắt trái. Phainon có nghe kể anh từng gặp tai nạn trong lúc làm thí nghiệm, khiến mắt trái mất phần lớn thị lực và nhạy cảm với ánh sáng nên anh mới thường che hẳn đi. Thấy người trong phòng cuối cùng cũng chú ý tới mình, Anaxa bước tới đồng thời đặt đống túi đang cầm lên bàn.

 “Hyacine nói em chưa ăn tối, nên nhờ tôi mua thêm phần cho em.”

Trong đầu Phainon bỗng văng vẳng lại câu nói của người chị trước lúc rời đi, hóa ra “trả ơn” mà Hyacine nói là thế này hả? Nếu thế thì… xin hãy nhờ vả nhiều nữa nhé, chị Hyacine ơi!

“Ơ, nhưng nay thầy không phải về sớm ạ?”

Vội vàng đứng lên giúp Anaxa bỏ đồ ăn ra khỏi túi, cậu không khỏi thắc mắc.

“Tôi có thí nghiệm chưa làm xong nên ở lại thêm.”

Nói rồi dưới cái nhìn ngơ ngác của người nhỏ hơn, anh kéo thêm một chiếc ghế tới ngồi xuống ngay cạnh chỗ cậu. “Sao thế, em không muốn ăn à?”

Giờ Phainon mới để ý có tới tận hai đôi đũa, đồ ăn cũng là hai phần. Không nhắc tới thì quên, nhưng giờ đồ ăn ngay trước mặt với mùi hương thơm nồng tỏa ra khắp nơi, bụng cậu chàng bỗng chốc sôi lên hai tiếng rõ to để biểu tình. Đỏ bừng mặt, Phainon cũng vội ngồi ngay ngắn.

Đây là lần đầu cậu được dùng bữa với Anaxa, mà mới ăn được có tí với cậu là còn chưa đủ nhét kẽ răng thì anh đã có ý định buông đũa.

“Sao thế ạ?” Phainon sốt sắng hỏi thăm.

“Tôi no rồi, em ăn nốt đi.”

Mắt cậu chàng mở to với vẻ không thể tin nổi, bộ dạ dày của anh là dạ dày mèo hay gì mà mới có mấy miếng đã no được. Chả trách mấy lần đi làm trợ lý phòng thí nghiệm xong, lúc nói chuyện Hyacine cứ than thở việc lo cho sức khỏe của Anaxa. Chỉ thấy cái bộ dáng mảnh mai của anh thôi là đủ Phainon thấy muốn lo theo rồi, nhưng cậu đâu ngờ là nghiêm trọng tới mức này. Nhanh nhảu gắp thêm món nãy giờ anh động đũa nhiều nhất vào bát người bên cạnh, cậu giở giọng nài nỉ.

“Thầy ơi, hay thầy ăn thêm chút chút nữa, chứ nhiều thế này mình em ăn không hết nổi đâu.” Thấy Anaxa lưỡng lự, Phainon lập tức bồi thêm. “Bỏ phí đồ ăn không có tốt đâu, thầy ơi. Chỉ thêm có mấy miếng thôi mà, nhá thầy.”

Chắc là nghe cũng xuôi xuôi, anh hơi chần chừ rồi cũng chịu cầm lại đũa lên. Thấy thế, Phainon hớn hở ra mặt vừa ăn vừa chú ý hễ đồ trong bát kế bên sắp hết là lanh lẹ gắp thêm vào. Mà Anaxa ăn cũng chậm, bát của cậu đã vơi được nửa, khéo anh mới nhai xong một miếng. Cứ thế tới lúc trông Anaxa thực sự không muốn động đũa thêm chút nào nữa, cậu chàng mới một mình giải quyết nhanh gọn hết đồ ăn.

Chờ Phainon đi vứt rác rồi quay lại, trong thư viện lần nữa chỉ còn mình cậu. Giờ chưa phải mùa ôn thi nên hiếm khi có sinh viên tới vào buổi tối, cũng vì thế mà Hyacine mới dám nhờ cậu thay ca. Nãy ngồi mãi thì chẳng sao, nhưng sự xuất hiện thoáng chốc của Anaxa làm Phainon chợt thấy một mình hình như hơi vắng lặng. Song, chưa chờ cậu trai kịp ủ rũ thì bóng người quen thuộc với mái tóc bạc hà lại xuất hiện ở cửa, lần này còn cầm theo cả giấy bút. Anh tới chỗ nãy vừa ngồi với cậu ngay quầy thủ thư, nghiêng đầu giải thích.

“Thí nghiệm xong rồi mà còn mấy cái cần tính toán.” Anaxa quơ quơ tài liệu trên tay. “Tôi chờ em rồi lát cùng về.”

Phainon nào có dám ý kiến gì, cậu chàng mừng còn chẳng kịp nữa. Lý trí thì vẫn cứ nhắc nhở về việc nên cẩn thận giữ đúng mực với anh, con tim thì làm phản gào lên kêu mặc kệ mọi thứ đi. Dù sao yêu đơn phương là chuyện của mình cậu, miễn chẳng nói ra thì nào có ai biết. Đang chìm trong cảm xúc rối ren thì bỗng thấy như có ai đang chăm chú vào bản thân. Phainon ngước lên, bắt gặp đôi mắt xanh hồng chăm chú vào bản thân, chứa đầy lo lắng cùng quan tâm.

“Thầy ơi,” Giữa bao nhiêu câu cần hỏi quẩn quanh trong đầu, chẳng hiểu sao cậu lại thốt ra một câu vô cùng ngớ ngẩn. “...thầy nghĩ sao về việc ngoại tình ạ?”

Vừa buột miệng xong Phainon đã hối hận, và nhất là khi thấy gương mặt sa sầm xuống đầy vẻ muốn chửi thề của Anaxa, cậu chàng biết chắc mình sắp tiêu đời chắc rồi.

 

Stage 4.

Cái giá cho việc không giữ mồm kịp lúc là một bài tiểu luận triết học dài năm trang, về giá trị quan của con người và cách gìn giữ phẩm giá. Dù rằng Phainon khóc lóc ỉ ôi xin xỏ đủ kiểu, còn bảo ‘ mình học khoa sinh sao lại phải viết luận triết, mà viết xong em cũng có được cộng điểm môn nào đâu’ , nhưng Anaxa vẫn nhất quyết không lung lanh. Thế là từ thức trắng đêm khóc vì thất tình, thành thức trắng đêm viết tiểu luận nộp cho người thương. Vừa viết vừa tự hỏi sao đời mình khổ thế, đã vuột mất cơ hội vì sinh sau đẻ muộn, giờ còn có nguy cơ biến thành học sinh cá biệt trong mắt Anaxa.

Thôi thì trong cái rủi có cái xui, môn sáng ngày mai lại đúng ngay môn anh làm giảng viên chính. Mặc dù cả buổi Anaxa chẳng nói gì mà vẫn chỉ giảng bài như bình thường, nhưng chuông hết giờ vang lên một cái, thấy anh ra khỏi lớp là Phainon cắp cặp hớt hải đuổi theo.

“Thầy ơi, chờ em với!”

Người phía trước dần thả chậm bước chân, để cậu trai có thể bắt kịp. Bóng dáng cao lớn vừa mới tới bên, Anaxa đã liếc mắt qua với vẻ không vừa lòng.

“Em lại thiếu ngủ nữa đấy à?”

“Tại… tại tối qua thầy bảo lần sau gặp là phải nộp lại bài luận cho thầy mà.” Cậu trai lí nhí phân trần, tay vẫn cầm tập giấy đã hì hụi viết suốt đêm giơ ra làm bằng chứng.

Nhớ tới chuyện tối qua, Anaxa lại cau chặt mày. “Cho chừa tội nói năng linh tinh.” Nhưng rồi chắc thấy Phainon đáng thương quá, thái độ của anh mau chóng dịu xuống. “Lên văn phòng tôi ngủ bù đi, rồi lát giúp tôi nhập điểm luôn.”

Phainon lập tức gật lấy gật để như sợ Anaxa sẽ đổi ý mất. Nhưng tới lúc ngồi trên chiếc ghế quen thuộc, ánh mắt cậu lại không kìm được cứ hướng về phía người đang ngồi sau bàn làm việc. Anaxa chăm chú với nghiên cứu của mình, trong khi cậu chàng cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn anh chẳng biết chán. Khung cảnh yên bình tưởng chừng sẽ kéo dài hết cả buổi ấy, bất chợt bị cắt ngang bởi tiếng chuông báo từ điện thoại của người lớn hơn.

Thế rồi Phainon trơ mắt nhìn gương mặt nghiêm nghị của Anaxa mau chóng trở nên mềm mại, biểu cảm không vui vì bị cắt ngang suy nghĩ cũng bỗng chốc biến thành sự dịu dàng khi thấy nội dung được gửi đến. Với khoang miệng đắng ngắt, cậu buột mồm hỏi thành tiếng.

“Có gì mà thầy vui thế?”

“Bảo mẫu mới gửi ảnh lũ nhóc ở nhà cho tôi, cậu muốn xem không?”

Anaxa trông đầy háo hức muốn chia sẻ, nhưng điều đó chỉ càng làm trái tim cậu trai trùng xuống. Song, cứ lần lữa nơm nớp lo âu cũng chẳng phải cách, hít một hơi thật sâu, cậu quyết định hỏi cho rõ ràng mười mươi.

“Thầy ơi,” Phainon mếu máo, tự nhắc nhở bản thân một nghìn lần là không được buột mồm lỡ dại nữa. “Thầy có gia đình rồi ạ?”

“Cậu nghe tin đồn nhảm ở đâu ra thế?” Lông mày bỗng chốc nhíu chặt cả lại tỏ rõ vẻ khó chịu, Anaxa ngẩng hẳn lên để nhấn mạnh. “Tôi độc thân.”

“Nhưng… nhưng còn lũ nhóc.” Sửng sốt, cậu không khỏi lắp bắp.

“Lũ nhóc và việc tôi có gia đình thì liên quan gì tới nhau?”

“Hả?” Mái đầu trăng ngơ ra.

“Hửm?” Người lớn hơn hỏi lại với vẻ còn khó hiểu hơn. “Thủ tục nhận nuôi đâu bắt phải có gia đình đâu?”

“A!” Tròn mắt, Phainon bất chợt vỡ lẽ. “Là nhận nuôi ạ, thế mà em cứ tưởng…”

Dường như phút chốc đọc hiểu hết đống suy nghĩ của cậu chàng đối diện, Anaxa tức tới nghiến răng. “Tưởng cái gì, tưởng tôi đẻ ra chúng chắc? Em có bị khùng không hả?” Càng nói càng thấy tức, anh mắng liền một tràng khiến mái đầu trắng không ngóc lên nổi. “Não bộ có sức tưởng tượng tốt thế sao em không qua khoa biên kịch mà học, ở khoa sinh học làm gì? Hay là tôi có nên hi vọng, một ngày nào đó em sẽ lai tạo ra một loài chimera mới nhờ trí tưởng tượng của mình không nhỉ?”

Cúi gằm mặt phần vì ngượng, phần vì bị mắng, Phainon lí nha lí nhí liên tục. “Em xin lỗi mà thầy ơi…”

Nhưng nhìn kĩ thì lại thấy cậu chàng đang phải mím chặt môi để ngăn bản thân không nở nụ cười toe toét, kẻo thầy Anaxa lại hiểu lầm rồi giận thêm.

Nếu là con nuôi thì nghĩa là Phainon vẫn còn cơ hội mà, đúng không?

 

Stage 5.

Buổi chiều có cuộc họp trên khoa nên chỉ còn mình Phainon ngoan ngoãn ngồi trong phòng giúp Anaxa nhập điểm lên hệ thống. Quen tay hay việc nên làm cũng nhanh, cậu còn kiểm tra lại hai ba lượt để chắc không còn sai xót nào. Xong hết rồi mà anh vẫn chưa đi họp về, Phainon mới với lấy tập tài liệu khác được để sẵn trên bàn. Phần này Anaxa có bảo là không gấp lắm, nếu cậu có tiện thì nhập liệu lên máy tính giúp anh luôn một thể, không thì cũng chẳng sao. Đằng nào Phainon cũng đang rảnh, lại đang vui vì biết tình cảm của bản thân chưa tới mức vô vọng, lại thêm muốn chờ Anaxa về, thế là mở ra đọc thử.

“Nhật ký quan sát quá trình trưởng thành của thú đại địa.” Cậu chàng lẩm nhẩm rồi lướt xuống dưới. “Đối tượng số ba, Chloe…” Hả? Sao cái tên này nghe quen quá vậy.

Phainon bỗng nhớ hôm trước có thấy thông cáo bên trạm quản lý thú đại địa, vì là loài vật yêu thích của Anaxa nên cậu cũng hay chú ý tin tức liên quan. Trong đấy hình như có tin một thú đại địa cái sức khỏe không tốt, nên trung tâm tìm tình nguyện viên chăm sóc cho các con non mới nở. Hôm đọc được tin Phainon còn tự nhủ chắc anh sẽ thấy hứng thú, nên cố mà nhớ, nào có ngờ đâu ngoảnh đi ngoảnh lại là quên khuấy đi mất.

Giờ ngẫm lại cuộc nói chuyện của anh với cô Tribios, rồi cả cuộc trò chuyện ban nãy nữa. Phainon bỗng chốc phát hiện vô số điểm mù, mà cái đầu bị ám ảnh bởi việc thất tình của bản thân vô thức bỏ qua. Nhưng ngay giây phút này đây, khi cầm báo cáo dán đầy ảnh chụp trong tay, cậu chàng mới bỗng chốc vỡ lẽ ra rằng.

Hóa ra mấy cái chuyện đau buồn suốt ba hôm nay, chỉ toàn do mình cậu tự biên tự diễn trong đầu mà ra.

Ngẫm lại thôi đã thấy cơn nhục dâng lên tới tận cổ, Phainon ôm mặt chẳng biết nên xấu hổ vì sự ngốc nghếch của bản thân trước, hay nên vui mừng vì duyên phận của mình với thầy vẫn còn đó trước. Thế là cậu chàng tóc trắng cứ ngồi cười cười mếu mếu mãi, tới lúc cửa văn phòng bật mở.

“Thầy ơi,” Mới nhác thấy bóng Anaxa xuất hiện ở cửa là cậu chàng lập tức bật dậy, lao ra ôm chầm lấy anh bất chấp có ai thấy được hay không. “Em mừng quá, thầy ơi!”

Anaxa nhìn đứa lao đến như muốn tấn công mình với cái thân hình to bự, rồi bỗng không ngừng sụt sùi thút thít bên tai, hoang mang chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

 

Stage 0.

Dỗ mãi mới đẩy được cái đứa to xác đang khóc nhè vào lại trong phòng, trước đủ mọi cái nhìn hóng chuyện từ giáo viên tới sinh viên đi ngang qua. Anaxa lôi cậu chàng ngồi xuống ghế bắt đầu hỏi chuyện cho ra nhẽ. Ban đầu Phainon cứ ú ớ không chịu nói, nhưng Anaxa là ai cơ chứ, quen tới gần một năm chả nhẽ anh còn không trị nổi đứa đầu trắng này. Giằng co một hồi cuối cùng cậu cũng chịu hé răng, tông tốc kể một lèo từ việc hiểu lầm vì nghe lỏm cuộc nói chuyện của anh với Tribios, tới nãy thấy được nhật ký quan sát thú đại địa.

Vừa nghe, khóe miệng của Anaxa vừa giật giật, muốn chửi mà không biết nên bắt đầu chửi từ đâu. Xong lúc nhớ tới cái bộ dạng lôi thôi lếch thếch suốt hai ngày qua của Phainon, thì lại thấy cũng tội. Kể hết rồi mà thấy anh cứ im lặng mãi, cậu trai he hé mắt liếc trộm Anaxa rồi vội vàng cúi gằm mặt, hai tay mân mê góc áo đầy vẻ ăn năn.

“Thầy ơi, em biết em sai rồi. Thầy… thầy đừng giận mà…”

Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, Anaxa mới chậm rãi mở lời.

 “Thực ra, tôi có người mình thích rồi.” Mái đầu trắng hốt hoảng ngửa lên hướng về phía anh, đôi mắt xanh nhuốm đầy sự cầu xin, nhưng Anaxa vẫn tiếp tục. “Nhưng giờ thì tôi chưa tỏ tình được. Bởi vì…”

Nhìn trực diện vào cậu trai, người lớn hơn nhấn mạnh từng chữ. “...tôi không hẹn hò với học sinh của mình.”

Địa ngục bỗng chốc hóa thiên đường, con ngươi màu xanh lam của cậu chàng lập tức giãn to hết cỡ vì kinh ngạc. Dường như vẫn chưa dám tin, Phainon còn tự véo vào mu bàn tay mình một cái, rồi mới lại ngẩng đầu. Ở ngay cạnh Anaxa lẳng lặng quan sát một loạt hành động ngờ nghệch của cậu, đôi môi anh vô thức gợn lên.

Thấy thế, Phainon bỗng chốc nhanh trí đòi hỏi.

“Thầy… thầy hôn em một cái thì em mới tin!”

To mồm là thế chứ lúc Anaxa rướn người tới, là cậu chàng kế bên đơ ra như pho tượng. Hơi nhướng mày, đôi môi Anaxa sượt qua khoé môi cậu trai, rồi dừng lại trên gò má. Khẽ phớt một chút và anh lập tức lùi ra, ngắm gương mặt đỏ bừng như trái táo chín của Phainon rồi bật cười trìu mến.

“Tốt nghiệp đi đã, đồ ngốc ạ.”

The End.