Actions

Work Header

Rating:
Archive Warnings:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2025-04-25
Words:
1,010
Chapters:
1/1
Kudos:
2
Bookmarks:
1
Hits:
58

hôn;

Summary:

viết ngắn về Satoru và Suguru. meaningless. ooc. và buồn, theo cảm xúc khi mình viết ra những điều này.

Notes:

OOC. Meaningless.

Work Text:

Đừng bỏ rơi tớ / và hãy hôn tớ thật nhiều trước khi cậu quay gót là điều Suguru muốn Satoru thể hiện, còn lục nhãn đáp lại rõ ràng và mạch lạc, Suguru không được phép rời bỏ tớ. Nắng chiều vàng ruộm nhuộm lên mi trắng, mắt xanh của Satoru trở nên kỳ ảo và đẹp đến mức mọi sự không phục trong lòng gã trai tóc đen cứ thế nguội dần, nguội dần và rồi cả anh lẫn Satoru đều không nhớ tại sao họ lại bàn luận về chuyện ai đó phải ra đi. Điều sau cuối Suguru nhớ về một buổi chiều hạ nắng tràn khỏi hốc mắt và nước mắt có vị của tinh dịch là Satoru nhìn anh, nhếch miệng, ra lệnh anh hãy ngồi xuống đây và anh như thể bị thôi miên mà nghe theo tất cả.

Và rồi họ hôn nhau.

Mắt của Satoru màu xanh. Bầu trời trước mắt anh đẹp hơn tất cả bầu trời họ đã cùng nhìn qua thời niên thiếu, và cái lăng kính luôn trong suốt ấy giờ đang phản chiếu hình ảnh anh, tóc xõa tung và cổ áo hé mở như lời mời gọi. Anh thấy mình bị điên còn Satoru đẹp đến mức xóa tan cái nóng đang thiêu đốt cơ thể mình, đủ để Suguru chấn động và người dưới anh bắt đầu ướt đầm như cái hốc buồn bã ở trên mặt. Mùa hè thảng thốt ngoài phòng học, nắng chiếu xiên lên đôi môi sưng đỏ, và rách, và mỏng, môi mỏng thì bạc tình, Satoru ngân nga khi hắn dứt mình khỏi nụ hôn. Satoru hơi ngả người ra sau, bàn học kêu cọt kẹt dưới chuyển động của tóc trắng và tóc đen bỗng muốn bỏ hết tất cả những điều anh đã nuốt xuống rồi tự tiện xộc lên não, tụ thành những đại-nghĩa chỉ để tiếp tục hôn và được hôn. Satoru không nhắm mắt khi hôn, và ít nhiều Suguru cũng thấy ngại ngùng. Anh thấy mình bị thu phục, chấn chỉnh và cái khao khát muốn được vùng ra khỏi những xiềng xích giữa thế giới bên này và thế giới bên kia như một nguyền hồn tròn trịa bỗng vỡ tan, ánh sáng xanh nhàn nhạt và Gojo Satoru sà từ bên trên xuống, đừng rời bỏ tớ, hắn non nỉ, lục nhãn sáng lóa lên và Suguru nghe thấy mình nói không.

Riko Amanai là không. Mắt của Riko không phải màu xanh, cũng đã hết trong trẻo như mây trời. Vì mắt em không phải màu xanh nên em phải chết. Vì mắt anh không phải màu xanh nên anh cũng sẽ toi đời. Những tràng pháo tay ầm ầm, đắng nghét và xác em rủ xuống, trắng tinh. Satoru hôn anh là tất cả. Anh thấy mình đặc biệt vì được người mạnh nhất yêu. Anh không muốn rời bỏ Satoru, anh không nghĩ mình có thể làm được. Môi của Satoru ngọt như nắng hạ. Satoru đổi thay từ tớ không muốn bị cậu bỏ rơi thành cậu không được phép rời bỏ tớ chỉ trong một thời gian ngắn ngủi. Quá ngắn để Suguru quyết định anh có nên tự sát cùng với thế giới này hay không, nhưng đủ dài để anh nhận ra mình không thể trốn thoát khỏi Satoru được. Lục nhãn thách anh thử trốn chạy, hắn bảo, Suguru có thể thử giết phi thuật sư và trở thành chú nguyền sư được đấy, ổn thôi, nhưng nếu tớ bắt được cậu thì đừng hòng nghĩ tới việc trốn chạy. Tớ sẽ, hắn ngân nga khi nâng kéo áo của Suguru như hiện giờ, dấu răng như son đỏ và đầy máu lung tung từ vai tới hõm cổ, tớ sẽ. Suguru thấy bất lực. Anh chưa dám chạy. Anh chỉ có thể ngồi đây, phơi bày mọi điều và đợi chờ Satoru ban tặng cho anh những máu và nước mắt.

Lõa thể nằm trên sàn, Satoru đang nhìn mình như thế, anh nghĩ, như một thứ đàng điếm mong cầu sự khoái cảm. Chẳng biết bàn ghế đã bị đẩy xô từ lúc nào và anh đã tự trút bỏ thảy áo quần tự bao giờ, hai tay che lấy đôi mắt thâm quầng từ những đêm mất ngủ. Dạo này họ cũng không ngủ với nhau. Satoru quỳ xuống, nắm lấy cổ chân người hắn thương và đặt chúng lên cổ mình. Satoru mỏng manh như sứ vỡ. Nhưng người thật sự vỡ ở đây là ai, do ai, từ ai và có thật sự là thế hay là không, Suguru không biết và Satoru cũng không trả lời. Dương vật của hắn đâm sâu vào người anh không một lời báo trước, có lẽ do người Suguru đã tan thành một vũng nước, hay nước mắt, hay máu đỏ. Suguru rấm rứt khóc. Không phải vì đau, cũng không phải vì Satoru. Môi hắn như có lửa, dần đốt cháy mọi phần da thịt mà đôi môi lả lướt ấy đặt lên, như một chấm son đậm, như một sợi thòng lọng buộc chặt khác. Nắng vẫn chảy tràn trên ngực hắn, trên tóc anh, trên dương vật và tinh dịch trắng mờ cả tâm trí hai người như cái cách mà Satoru trao cho anh xác của Riko. Satoru hôn anh, hôn anh và thủ thỉ rằng hãy yêu tớ và đừng bao giờ nghĩ đến chuyện trốn chạy.

Suguru không nhớ nổi ánh sáng chiều hạ hôm ấy đã vỡ tan như thế nào với máu, nước mắt và tình yêu của người ấy đã chảy ra cùng với lục nhãn, xanh và trắng và trắng và đỏ. Anh nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ rời bỏ Satoru được, như này,

không bao giờ, vì hắn đã cảnh cảo, như thế này và

hãy, kìm xuống sự thật là hắn không muốn anh tường tận mình, rồi

hôn tớ thật nhiều để tớ có thể biến tan.