Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2024-08-27
Words:
11,344
Chapters:
1/1
Comments:
2
Kudos:
12
Bookmarks:
1
Hits:
165

thuỷ tinh ký (mercury's record)

Summary:

Lần đầu tiên gặp Hanjin, Kim Dohoon nghĩ cậu sẽ không ra mắt cùng mình.

Work Text:

0.

 

Kim Dohoon múc một thìa canh bánh gạo, thìa chưa kịp rời nồi, mẹ Kim ngồi bên cạnh đã nhắc.

 

“Con thổi cho nguội đi đã.”

 

Kim Dohoon chun mũi, nghiêng đầu nhìn mẹ Kim, tỏ vẻ kháng cự. “Con đâu phải Kim Ddoee hai tuổi nữa, giờ con biết nấu cả canh bánh gạo rồi đó.”

 

Mẹ Kim vẫn chuyên tâm với nửa quả dưa hấu trên bàn, chẳng buồn ngẩng đầu nhìn nồi canh bánh gạo con trai mình vừa vật lộn gần một tiếng đồng hồ mới nấu xong.

 

Kim Dohoon thấy mẹ không thèm quan tâm thành tựu lao động vất vả của mình, nhưng khao khát được công nhận vẫn chưa bị dập tắt. Anh múc một thìa canh bánh gạo khác, đong sao cho đủ cả bánh gạo, thịt bò và trứng; thổi một lúc cho canh nguội đi rồi sáp lại cạnh mẹ Kim.

 

“Mẹ thật sự không muốn nếm thử tay nghề của con hả?”

 

Mẹ Kim thả miếng dưa hấu trên tay vào bát thủy tinh, cuối cùng cũng chịu liếc món canh bánh gạo trên tay Kim Dohoon, lưỡng lự vài giây mới quyết định ăn thử. 

 

Mẹ Kim ngẫm nghĩ, cố gắng đưa ra lời nhận xét ít gây tổn thương nhất có thể.

 

“Ừm, tổ tiên chắc sẽ rất vui vì con cháu có lòng hiếu kính.”

 

Kim Dohoon nghe vậy liền biết nồi canh bánh gạo này xứng đáng đổ đi, nhưng vẫn bị chút lòng tự trọng cố chấp cuối cùng níu kéo, anh múc một thìa lên ăn thử. Sau ba giây, Kim Dohoon gật gù, năm mới mà cúng tổ tiên mấy món thế này, chắc là các cụ trên giời sẽ chửi con cháu bất hiếu.

 

Nhưng con cháu chịu khó ăn tạm thì vẫn được, dù sao thì cũng không nên lãng phí đồ ăn, lúc còn sống lãng phí đồ ăn, sau này lên gặp tổ tiên cũng sẽ bị các cụ chửi. Kim Dohoon chụp một tấm ảnh nồi canh bánh gạo của mình rồi ôm nồi canh ra phòng khách, chuẩn bị một mình ăn hết. Lúc Kim Dohoon ăn đến thìa thứ ba, màn hình điện thoại sáng lên thông báo có tin nhắn mới. Dohoon mở kakaotalk, phía bên kia gửi cho anh hình chụp một bàn ăn thịnh soạn, có món anh từng ăn rồi, có món mới lần đầu thấy.

 

“Cơm tất niên nhà em!”

 

Kim Dohoon ngay lập tức nhắn lại. “Nhìn ngon ghê!”

 

Vài phút sau phía bên kia mới hiển thị đã đọc, sau đó lập tức hiển thị người dùng đang nhập tin nhắn.

 

“Mẹ em nấu đó.”

 

Kim Dohoon không cần nghĩ đã biết phải khen. “Dì khéo tay quá đi!”

 

Sau đó mở thư viện ảnh, chọn tấm ảnh nồi canh bánh gạo mình vừa chụp, bấm gửi một cách dứt khoát. “Anh vừa nấu xong.”

 

Kim Dohoon bỏ hẳn thìa canh xuống, hai tay ôm điện thoại, nhìn chằm chằm màn hình. Chờ gần một phút, phía bên kia mới nhắn lại. “Giỏi quá!”

 

Hai giây sau, cậu bổ sung thêm một câu. “Nhìn ngon quá, em cũng muốn ăn.”

 

Vừa nhìn thấy tin trả lời, khóe miệng Kim Dohoon liền kéo lên, ngón trỏ lướt trên màn hình điện thoại như nhảy popping. “Tuần sau về ký túc, anh nấu cho em ăn.”

 

Tiếng bát thủy tinh va chạm với mặt bàn kéo Kim Dohoon từ viễn cảnh trở thành vua canh bánh gạo về. Mẹ Kim đặt bát dưa hấu đã cắt thành miếng vuông vức và nhặt hết hạt cạnh nồi canh của anh rồi ngồi xuống sô pha, cầm điều khiển lên chuyển kênh trên tivi.

 

“Hanjin bảo canh bánh gạo con nấu nhìn ngon lắm.” Kim Dohoon lại sáp lại gần mẹ, giơ điện thoại lên cho mẹ xem để chứng minh lời mình nói là sự thật.

 

Mẹ Kim liếc màn hình điện thoại cho có lệ, gật gù bảo. “Hanjin cũng chỉ bảo là nhìn có vẻ ngon thôi.”

 

Không kịp đợi Kim Dohoon xem xét kỹ lời “tán thành” của mình chân thành đến mức nào, mẹ Kim đã chuyển chủ đề.

 

“Hanjin về nhà từ bao giờ thế? Sao con không báo để mẹ gửi ít quà Tết cho thằng bé cầm về.”

 

Kim Dohoon ngả đầu lên vai mẹ, lắc đầu dù biết mẹ Kim có thể nhầm cái lắc đầu này thành con trai nhỏ dụi đầu làm nũng mẹ. Vốn dĩ lịch trình của Hanjin đều kín mấy ngày Tết, nhưng có một chương trình phải hủy bỏ vì thời tiết đột ngột thay đổi nên cậu mới trống ra hai ngày để bay về nhà. Việc về nhà ăn cơm tất niên không nằm trong kế hoạch, vậy nên Dohoon cũng chỉ báo với mẹ Kim kế hoạch ban đầu rằng Hanjin bận chạy lịch trình thôi.

 

Ngoại trừ Hanjin bận về Trung chạy lịch trình xuyên năm mới, những người còn lại trong nhóm đều được hưởng kỳ nghỉ Tết ba ngày trọn vẹn của người Hàn. Nhưng nhóm vừa kết thúc tour diễn, album mới cũng phải đợi sau khi Hanjin quay lại Hàn mới bắt đầu chuẩn bị được, công ty cho phép kỳ nghỉ Tết này kéo dài tận một tuần, coi như thời gian nghỉ ngơi sau khi chạy tour dài mấy tháng. 

 

Ngày thứ hai của kỳ nghỉ, Kim Dohoon vẫn thức dậy lúc hai giờ chiều như những lần được nghỉ trước đây, nhưng anh không nằm trong phòng xem phim điện ảnh đợi đến giờ cơm như mọi khi nữa. Vì lời (tự) hứa sẽ nấu canh bánh gạo cho Hanjin của Kim Dohoon, cả tổ tiên và ba mẹ Kim đều phải ăn canh bánh gạo suốt dịp Tết. Ít ra tổ tiên chỉ phải ăn một bữa đầu năm, ba mẹ Kim thì ăn hàng ngày, đến ngày thứ năm thì nhất quyết không đụng đũa vào bát canh con trai nhỏ nấu nữa.

 

1.

 

Lần đầu tiên gặp Hanjin, Kim Dohoon nghĩ cậu không phải là người sẽ ra mắt trong cùng một nhóm với mình. 

 

Nói một cách khéo léo là vậy, còn nói thẳng ra thì, Kim Dohoon nghĩ cậu thực tập sinh mới này sẽ không được ra mắt. 

 

Sau khi nghe tin có thực tập sinh mới chuyển vào ký túc xá, Kim Dohoon kết thúc buổi tập liền kéo Lee Kyungmin chạy về ký túc xá. Vừa đến cửa phòng ngủ đã thấy một bóng lưng lạ lẫm đang cặm cụi sắp xếp đồ đạc trên tầng trên của giường tầng. 

 

Người mới dường như nghe thấy bước chân của hai người, lúc cậu quay đầu lại, căn phòng nhỏ liền chìm vào im lặng.

 

Lee Kyungmin là người phá vỡ sự im lặng gượng gạo của lần gặp mặt đầu tiên, nhóc con vừa chớm mười sáu tuổi nhanh nhảu cất lời chào. Cậu thực tập sinh mới lúc này mới nhoẻn miệng cười, cũng đáp lại một câu xin chào. 

 

Lee Kyungmin cố gắng thể hiện bản thân là một cậu bé thân thiện, thuyết minh một tràng dài về những người trong ký túc, sau đó ân cần hỏi có cần giúp thu xếp đồ đạc không. Cậu thực tập sinh mới tới nghe vậy nhưng chỉ im lặng, một lúc sau mới mỉm cười lắc đầu. Lee Kyungmin nhận ra mình vừa bị từ chối, nặn ra một nụ cười gượng gạo rồi kéo Kim Dohoon ra ngoài.

 

Nhóc con mười sáu tuổi mới chỉ cao đến vai Kim Dohoon, khua chân múa tay để tăng mức độ nghiêm túc trong lời khen của mình. “Em thấy anh này đẹp trai thật đó, nhưng hình như hơi khó gần, làm sao giờ làm sao giờ?”

 

Kim Dohoon gật gù đồng ý, khuyến nghị hôm nay Kyungmin uống thêm một cốc sữa nữa trước khi đi ngủ, đã không đẹp trai bằng lại còn thấp hơn, thua người ta tận hai điểm to đùng rồi còn gì. 

 

Lee Kyungmin nghe đến vấn đề chiều cao, không buồn ý kiến về vấn đề ai đẹp trai hơn, ôm đầu thề hôm nay sẽ đi ngủ sớm, chạy đi tắm rửa rồi chuẩn bị hâm hai cốc sữa canxi. 

 

Kim Dohoon nhìn thằng em mất hút sau cửa phòng treo quần áo, quay đầu về phía phòng ngủ. 

 

Đúng là cười lên đẹp thật. Kim Dohoon chậc lưỡi, thật ra lúc không cười cũng đẹp. Nhưng có vẻ khó gần quá, từ lúc phát hiện ra có người đứng ở cửa phòng đến lúc hai anh em bọn họ kéo nhau ra ngoài, cậu thực tập sinh mới này chỉ nói đúng một câu “xin chào”, đến cả một câu khách sáo “rất vui vì lần đầu gặp mặt” cũng không thèm nói luôn.

 

Kim Dohoon không ngủ lại ký túc. Lịch trình hàng ngày của anh là buổi sáng đi học, buổi chiều tới công ty luyện tập đến tối. Vì nhà gần trường hơn, nên tối nào sau khi luyện tập xong, Kim Dohoon cũng ngồi tàu điện ngầm về nhà, chỉ ngày cuối tuần mới ngủ lại ký túc vì hôm sau không cần đi học.

 

Lúc bắt chuyến tàu cuối cùng về nhà, chân tay Kim Dohoon mới bắt đầu trả về đại não cảm giác mệt mỏi rã rời. Chuyến tàu cuối cùng rất vắng người, Kim Dohoon không cần đứng như mọi khi. Anh tựa đầu vào cửa kính phía sau, thở dài, đột nhiên không hiểu sao mình lại phải chạy từ công ty về ký túc để xem thực tập sinh mới, dù sao thì đến buổi tập chiều mai cũng sẽ gặp thôi mà.

 

Nhưng thực tế không như những gì Kim Dohoon nghĩ, buổi tập chiều hôm sau vẫn chỉ có những gương mặt quen thuộc từ trước, chẳng có thực tập sinh mới nào cả. 

 

Sau khi buổi tập kết thúc, Kyungmin nhất quyết kéo Kim Dohoon vào cửa hàng tiện lợi để ăn một bát mỳ trước khi về, thằng nhóc vừa ăn vừa kể chuyện linh tinh, kể một hồi thì nhắc đến việc thực tập sinh mới phải học tiếng Hàn cả ngày nên không luyện tập cùng nhóm thực tập sinh cũ được.

 

Kim Dohoon húp nốt nước mỳ trong bát giấy, thầm nghĩ, hóa ra là tiếng Hàn kém đến mức không biết nói “rất vui vì lần đầu gặp mặt” như thế nào à? Giờ vẫn chỉ biết nói mỗi “xin chào”, không biết phải học đến bao giờ mới giao tiếp được, nhưng nếu là thiên tài ngôn ngữ thì có lẽ vẫn còn hi vọng. Có lẽ thực tập sinh mới nói là mới, nhưng đã có kỹ năng hát nhảy cơ bản rồi nên công ty mới sắp xếp lịch học tiếng cả ngày.

 

Lần thứ hai gặp lại, suy nghĩ của Kim Dohoon hoàn toàn được chứng minh là sai lầm. 

 

Bữa sáng hôm nay mẹ Kim nhồi vào miệng con trai nhỏ nhiều hơn mọi ngày, cả buổi sáng chỉ ngồi một chỗ khiến bữa sáng vượt định lượng không kịp tiêu hóa, đến trưa mà Kim Dohoon vẫn còn no. Lee Kyungmin có bài kiểm tra buổi chiều nên không đi từ trường đến công ty cùng anh, không có bạn ăn cơm cùng, Kim Dohoon bỗng nhiên cũng lười ăn,ghé cửa hàng tiện lợi cạnh công ty chọn đại một hộp sữa và hai chiếc bánh mỳ. Lúc anh mở cửa phòng tập, đồng hồ thể thao trên cổ tay mới hiển thị hai giờ mười bốn phút.

 

Trong phòng tập có người. 

 

Còn có cả nhạc.

 

Kim Dohoon đứng ở cửa, nhìn thực tập sinh mới nhảy hết một bài, là bài tập khởi động cơ bản mà anh tập năm năm trước lúc mới vào công ty. 

 

Kim Dohoon hồi tưởng lại dáng vẻ vung tay vung chân không dính tí nhạc nào của người trước mặt, đưa ra một phép so sánh: nhìn như con loăng quăng! Sau đó thực tập sinh lâu đời nhất  trong số những thực tập sinh hiện tại của Pledis lại mất nửa phút để tiếp nhận sự thật, hóa ra thực tập sinh mới không những không biết tiếng Hàn, kỹ năng cơ bản cũng chưa hình thành luôn. 

 

Kim Dohoon lại càng cảm thấy suy nghĩ của mình là điều chắc chắn, cậu thực tập sinh mới này sẽ không ra mắt cùng mình đâu.

 

Nhưng Kim Dohoon luôn hướng đến tiêu chí toàn vẹn cả tài và đức mà công ty đưa ra, không thể nói thẳng ra là tôi thấy cậu nhảy như con loăng quăng được (mặc dù có nói thì người ta cũng chưa chắc đã hiểu). Kim Dohoon chỉ đành cố gắng khống chế biểu cảm trên gương mặt mình, môi mím lại như phản ứng của một người hướng nội khi gặp người lạ - ừ thì Kim Dohoon là người hướng nội thật.

 

Kim Dohoon bước vào phòng tập, lịch sự cúi đầu rồi nói xin chào. 

 

Người vừa kết thúc một bài tập khởi động cơ bản chớp mắt liên tục mấy lần, không biết đã tập bao lâu mà đứng giữa phòng điều hòa mười mấy độ nhưng mồ hôi vẫn thấm ướt tóc mái. 

 

Cậu thực tập sinh mới cũng cúi đầu rồi nói một câu “xin chào”, ngữ khí và tông giọng giống hệt như lần gặp đầu tiên ở ký túc xá.

 

Hai tuần học tiếng Hàn có vẻ không giúp khả năng giao tiếp bằng ngoại ngữ này của cậu tiến bộ bao nhiêu. Kim Dohoon nhìn người nọ vội vàng nhặt cặp sách và áo khoác rồi chạy ra khỏi phòng tập, tự hỏi công ty tìm giáo viên dạy tiếng ở đâu mà hai tuần rồi vẫn chưa dạy đến câu “tôi đi trước đây”.

 

  1.  

 

Lần thứ ba Kim Dohoon gặp cậu thực tập sinh người nước ngoài này là buổi chiều cuối cùng của năm.

 

Kỳ nghỉ của công ty bắt đầu cùng lúc với kỳ nghỉ của trường học, trong số những thực tập sinh hiện tại, chỉ có Kim Dohoon là sống ở Seoul, những người còn lại đã về quê từ một hai ngày trước. Mỗi lần được nghỉ, Kim Dohoon đều ngủ đến hai giờ chiều. Thực ra giờ giấc sinh hoạt của Kim Dohoon luôn rất tiêu chuẩn điều độ, buổi sáng dậy lúc bảy giờ, buổi tối đi ngủ lúc mười hai giờ, đều đặn như thế bảy ngày một tuần. Nhưng ngủ nướng dường như là đặc quyền riêng của thiếu niên ở tuổi này, Kim Dohoon chỉ có thể thỉnh thoảng hưởng đặc quyền này vào những dịp nghỉ lễ ngắn ngủi. 

 

Ngày ba mươi Tết, Kim Dohoon thức dậy lúc hai giờ chiều, xung phong phụ mẹ chuẩn bị cơm tất niên nhưng bị đuổi ra phòng khách ngồi xem ti vi. Chương trình đón năm mới trên ti vi không có gì đặc sắc, Kim Dohoon ngồi một lúc rồi về phòng chuẩn bị quần áo ngày mai mặc đi gặp ông bà.

 

Rúc đầu vào tủ quần áo một lúc, Kim Dohoon như bị một thế lực vô hình đánh vào đầu nhắc nhở. Hình như mình để quên đồng hồ anh trai tặng ở ký túc mất rồi. 

 

Kim Dohoon mất mười phút lục tung căn phòng vừa mới dọn dẹp lại hôm qua lên để xác minh sự thật rằng món quà sinh nhật anh trai gửi về cho mình đã bị để quên ở ký túc xá rồi. 

 

Kim Dohoon kìm nén xúc động muốn đập đầu vào tường, bật màn hình điện thoại xem giờ. 

 

Mới hơn năm giờ, vẫn còn kịp. Kim Dohoon vớ áo khoác treo trên giá, thò đầu vào cửa bếp thông báo với mẹ một câu mình ra ngoài có việc rồi phi như bay ra khỏi cửa. 

 

Anh trai Kim Dohoon đang học đại học ở nước ngoài, tuần trước vừa gửi quà sinh nhật về cho em trai vì vướng lịch thi cuối kỳ không về nước đón năm mới cùng gia đình được. Sáng hôm qua, anh trai Kim lại báo trường đổi lịch thi nên giờ đang trên đường ra sân bay. Anh trai bay gần nửa bán cầu, ngồi mười mấy tiếng máy bay để về ăn Tết cùng gia đình, về đến nơi mà thấy em trai không thèm dùng quà sinh nhật mình tặng, Kim Dohoon chắc chắn sẽ là đứa em tồi!

 

Buổi tối ngày cuối cùng của năm, tàu điện ngầm không đông đúc như giờ tan tầm mọi ngày, Kim Dohoon mất nửa tiếng để xuống ga tàu gần ký túc nhất. Lúc ra khỏi ga, trời đã tối hẳn, mưa tuyết li ti cũng bắt đầu lất phất đậu lên tóc.

 

Lúc ra khỏi nhà vội quá nên không đội mũ len, Kim Dohoon nhíu mày, thời tiết đúng là không chiều lòng người.

 

Nhưng có những chuyện còn không chiều lòng người hơn.

 

Kim Dohoon đứng ở cửa ký túc, không biết nên bước vào hay ra ngoài đóng cửa lại.

 

Kim Dohoon quên mất, ở ký túc vẫn còn một thực sinh người nước ngoài. Có lẽ vừa mới sang Hàn không lâu, nên dịp Tết cậu không về nước nữa.

 

Phòng khách ở ký túc xá không có bàn, nhà bếp thì quá chật, không đủ chỗ để kê bàn ăn. Thực ra cũng không cần có bàn ăn, kết thúc một ngày đi học rồi tập luyện mệt mỏi, chẳng ai còn sức mà nấu ăn nữa, mọi người đều ăn ở ngoài rồi mới về, ký túc xá vốn dĩ chỉ là chỗ ngủ. Nhưng trong góc phòng khách vẫn có một cái bàn gập nhỏ, mỗi lần Lee Kyungmin đói bụng dậy nấu mì lúc nửa đêm, nhóc sẽ dựng bàn ngồi ăn giữa phòng khách.

 

Cái bàn nhỏ lúc này cũng được dựng lên giữa phòng khách rộng chưa đầy mười mét vuông, trên mặt bàn đặt vài hộp giấy to nhỏ khác nhau, hộp nào cũng bốc khói nghi ngút. Cậu thực tập sinh người nước ngoài ngồi cạnh bàn, một tay cầm đũa - trên đũa vẫn đang kẹp miếng thịt ngấm nước sốt cay đỏ, một tay liên tục dụi mắt.

 

Có vẻ cậu quá tập trung vào đồ ăn trên bàn, Kim Dohoon đứng ở cửa một lúc mà vẫn không bị phát hiện. 

 

Kim Dohoon đấu tranh tư tưởng một lúc, cảm thấy hai người không thân đến mức phải quan tâm đối phương đón năm mới thế nào, quyết định chào một tiếng xã giao như hai lần trước rồi nhanh chóng về phòng mình lấy đồ. Nhưng anh chưa kịp mở miệng, đối phương đã khiến Dohoon như bị đóng đinh, tiếp tục đứng yên tại chỗ.

 

Cậu thực tập sinh người nước ngoài dụi mắt một hồi, cuối cùng bỏ miếng thịt vào miệng. Ba giây sau, cậu òa khóc.

 

Tiếng khóc to dần rồi vang khắp phòng khách, khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến nhăn nhúm lại. Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh đèn đường rọi vào qua cửa sổ, nhưng Kim Dohoon vẫn nhìn thấy rất rõ, nước mắt người nọ rơi xuống, từng giọt từng giọt, lã chã như chuỗi ngọc bị cắt đứt dây. 

 

Không biết qua bao lâu, tiếng khóc bình thường chuyển thành tiếng khóc nấc. Lúc này Kim Dohoon mới hồn về với xác, vội vàng quay đầu chạy ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại.

 

Mặt đường đã phủ một lớp tuyết mỏng, Kim Dohoon nhìn bóng mình đổ dài dưới đèn đường màu vàng cam, lần đầu tiên trong suốt mười tám năm cuộc đời cảm thấy cuộc sống này thật khó khăn trắc trở.

 

Một mình nơi đất khách quê người, tiếng Hàn chỉ đủ xin chào tạm biệt, bữa tối cuối năm còn phải gọi đồ ăn ngoài về ăn một mình, đổi lại là mình, Kim Dohoon không biết bản thân có khóc không, nhưng chắc chắn sẽ rất buồn. Thế nhưng Kim Dohoon không những không an ủi được một câu, lại còn quay người đóng cửa mạnh như thế.

 

A! Kim Dohoon tự gõ đầu mình, lúc này mới nhớ ra lý do mình chạy từ nhà đến ký túc. Đồng hồ anh trai tặng vẫn còn nằm trên tủ đầu giường trong phòng ngủ ký túc kìa!

 

Kim Dohoon không biết nên quay lại ký túc hay cứ thế không công một chuyến đi về, lưỡng lự đi lòng vòng quanh cột đèn ở dưới chân ký túc một lúc, cuối cùng vẫn không thắng nổi con người hướng nội thiếu hụt kỹ năng giao tiếp với nhân loại bên trong mình, đạp tuyết đi bộ ra ga tàu điện ngầm.

 

Suốt mấy ngày sau đó, Kim Dohoon sống trong sự dằn vặt giữa việc là một đứa em trai tồi ở nhà và là một con người tồi ngoài xã hội.

 

Đến ngày thứ ba, đồ tồi tự phong Kim Dohoon cắn rứt lương tâm đến nỗi không thể ngủ nướng được nữa. Kim Dohoon lấy lý do là ở nhà buồn chân buồn tay, muốn đến công ty luyện tập, đòi mẹ Kim làm một bàn cơm chín món rồi đóng hộp xách ra khỏi nhà.

 

Kim Dohoon lại mất ba mươi phút đứng ở cột đèn dưới chân ký túc xá, triệt để nhận ra mình thiếu hụt kỹ năng giao tiếp đến mức nào, nói chuyện với Lee Kyungmin quen rồi, giờ cần giao tiếp với người chưa thân phải mất nửa tiếng để tập thoại trước.

 

Nhưng dù Kim Dohoon chuẩn bị lời thoại kỹ càng đến mức nào, tình huống phát sinh thực tế vẫn vượt ngoài tưởng tượng. 

 

Kim Dohoon vừa mở cửa đã cứng đơ tại chỗ. 

 

Sao con người này lại đang khóc nữa vậy?

 

Khác với lần trước, dù vẫn là ban ngày nhưng trong phòng vẫn bật đèn sáng trưng, Kim Dohoon vừa mở cửa thì người trong phòng khách đã ngẩng đầu lên, hai mắt ầng ậng nước, chóp mũi đỏ ửng. Trong đầu Kim Dohoon chợt lóe lên một suy nghĩ, sao lại có người nhiều nước mắt nhường này, như thể cả người làm bằng nước vậy.

 

Nếu có mặt ở ký túc xá lúc này, Lee Kyungmin vừa học xong môn Sinh học lớp mười sẽ cười nhạo vốn thường thức của Kim Dohoon, giảng lại rằng bảy mươi phần trăm con người là nước. Nhưng tiếc là giờ Lee Kyungmin đã về Gimpo mất rồi.

 

Lần này phản ứng của Kim Dohoon đã tiến bộ hơn lần trước rất nhiều, anh đóng cửa, bước vào phòng khách, đặt túi đồ ăn lên bàn, sau đó rút một tờ khăn giấy đưa cho trung tâm của sự thương tâm, một loạt động tác trôi chảy gọn gàng như thể Kim Dohoon là người bình tĩnh nhất trên thế gian này.

 

“Lau nước mắt đi!”

 

Kim Dohoon vẫn còn nhớ người trước mặt mới học tiếng Hàn được ba tuần, chọn cách nói ngắn gọn đơn giản nhất có thể.

 

Cậu thực tập sinh người ngoại quốc ngước đầu, nước mắt rưng rưng chực tràn ra khỏi viền mắt phiếm đỏ, ngây người nhìn Kim Dohoon đến mức khiến lòng anh bắt đầu ngứa ngáy.

 

Kim Dohoon nghĩ, nếu giây tiếp theo cậu lại rơi nước mắt, giọt nước mắt ấy chắc chắn sẽ rơi xuống trái tim đồ tồi là mình đây.

 

3.

 

Sau khi tới Hàn Quốc, người đầu tiên ăn cơm cùng Hanjin là Choi Youngjae. 

 

Ấn tượng đầu tiên của cậu về mọi người đều không giống nhau. 

 

Tỉ như, Choi Youngjae thực sự rất tốt bụng, giống như anh trai hàng xóm, cố gắng dùng phần mềm dịch thuật để giao tiếp với cậu. Mặc dù rào cản ngôn ngữ khiến cả bữa ăn trôi qua trong im lặng, nhưng Hanjin không hề cảm thấy gượng gạo chút nào.

 

Tỉ như, Han Jihoon thực sự là người sinh ra để đứng trên sân khấu. Lúc ấy cậu vẫn còn đang vật lộn với  những động tác cơ bản của người bắt đầu từ số không, nếu so với cậu thì Han Jihoon - theo ngôn ngữ mạng cậu hay thấy trong phần bình luận ở những buổi phát sóng trực tiếp hai mươi người xem của mình - đã đứng trên đỉnh nhân sinh. 

 

Tỉ như, Lee Kyungmin thực sự nói rất nhiều. Không giống như Choi Youngjae, Lee Kyungmin có vẻ còn quá nhỏ để suy nghĩ đến việc Hanjin có hiểu những gì mình nói hay không. Nhóc con đó vừa vào cửa đã liến thoắng giao tiếp một chiều, sau đó kéo người bên cạnh ra ngoài, bỏ lại một mình cậu ngơ ngác tại chỗ. 

 

Tỉ như, Kim Dohoon…

 

Ngày Hanjin gặp Kim Dohoon lần đầu tiên, Seoul đổ một trận tuyết lớn. 

 

Quãng đường từ sân bay về công ty vốn chỉ mất khoảng một tiếng đồng hồ, nhưng hôm đó, Hanjin phải ngồi trong xe hơn hai tiếng đồng hồ. 

 

Mặt đường phủ một lớp tuyết rất dày, tất cả xe cộ trên đường đều chỉ có thể nối đuôi nhau di chuyển với tốc độ tối thiểu. Hanjin ngồi ở ghế sau, nhìn đèn đường ngày càng mờ mịt vì tuyết đọng trên cửa kính xe, bỗng nhiên có một loại lỗi giác, dường như cậu đã rời nhà rất rất lâu rồi.

 

Hành lý của Hanjin đặt trong cốp xe, mới ngày hôm qua thôi, mẹ vẫn còn đang giúp cậu kiểm tra lại một lượt hành lý, nhét thêm hai chiếc áo len vào vali đựng quần áo dù cậu bảo sẽ quá cân mất. Mới sáng sớm hôm nay thôi, Hanjin vẫn đang ngồi trong nhà bếp, ăn bữa sáng do mẹ nấu, thỉnh thoảng tiện tay bón một thìa cháo cho em út ngồi bên cạnh. 

 

Sau đó, Hanjin kéo vali ra khỏi nhà, đến sân bay, ở trên bầu trời gần ba tiếng đồng hồ, lúc đặt chân xuống mặt đất, cậu không còn ở nhà nữa rồi. 

 

Mọi việc diễn ra liên tiếp không có một kẽ hở, nhanh đến nỗi Hanjin ngỡ mình đã bước vào một thế giới khác, cũng chậm đến nỗi khiến mệt mỏi ngấm vào cơ thể cậu.

 

Ký túc xá chỉ còn lại giường tầng trên, Hanjin ôm đồ đạc của mình, leo lên trên bắt đầu sắp xếp. 

 

Có lẽ do phải di chuyển cả ngày, cả người cậu đã thấm mệt, đại não không thể linh hoạt như ngày thường, tình trạng này còn tệ hơn khi Hanjin không được giao tiếp bằng tiếng mẹ đẻ.

 

Nghe thấy tiếng bước chân, Hanjin quay người lại theo phản xạ. Lúc Kyungmin cất tiếng chào, Hanjin vẫn đang ở trong trạng thái tải xuống dữ liệu, hệ thống không thể lập tức đưa ra phản hồi. Cho đến khi Hanjin nhìn sang người đứng bên cạnh Lee Kyungmin, cậu vô thức bật cười.

 

Rất lâu rất lâu về sau, Hanjin vẫn còn nhớ dáng vẻ Kim Dohoon đứng ở cửa phòng ngủ, không biết đã đi bộ quãng đường bao xa mà mái tóc đen bị tuyết phủ quá nửa, chóp mũi và vành tai bị mùa đông Seoul hun đến ửng đỏ, áo phao dài qua đầu gối kéo khóa lên nấc cao nhất, chỉ cần hơi cúi đầu một chút là cổ áo sẽ che hết sống mũi. Kim Dohoon đứng đó, hơi ngước đầu lên nhìn cậu, hai tay buông dọc theo mép áo, trông ngốc nghếch một cách lạ kỳ. Sự lạ kỳ này chọc trúng điểm cười của cậu, Hanjin nghĩ, dòm giống cây xúc xích ghê!

 

Hanjin vận dụng hết vốn liếng ngoại ngữ, cũng đáp lại một câu xin chào. Sau đó cậu lại quay về trạng thái tải xuống dữ liệu với tốc độ siêu chậm khiến hệ thống không thể đưa ra phản hồi. Không nhận được phản hồi, cậu nhóc hoạt bát nói nhiều và cây xúc xích kéo nhau ra ngoài, không thử giao tiếp với cậu nữa.

 

Lần thứ ba gặp Kim Dohoon, Hanjin đã biết dù đây không phải là người lớn tuổi nhất trong số các thực tập sinh nhưng lại là người vào công ty sớm nhất, cũng là người thường xuyên đứng đầu trong các kỳ kiểm tra. Hanjin chưa giỏi tiếng Hàn, nhưng phim Hàn thì cậu từng xem qua. Với vốn hiểu biết giới hạn về văn hóa Hàn Quốc của mình, Hanjin biết rõ không thể động đến tiền bối, càng không thể để tiền bối biết mình cảm thấy tiền bối nhìn như cây xúc xích. 

 

Lúc cậu hoàn thành tổ hợp động tác cơ bản dài mười lăm phút, quay đầu lại đã thấy Kim Dohoon đứng ở cửa, đang nhìn mình chằm chằm. Tiền bối không nhét cả người vào áo phao vừa to vừa dài quá đầu gối nữa, dường như tiền bối vừa mới tan học xong, đồng phục học sinh vừa vặn hơn nhiều so với áo phao to xụ, sơ mi màu trắng, áo khoác màu xanh đen, cà vạt kẻ màu đỏ, trên ngực trái còn có phù hiệu của trường - tất nhiên là Hanjin lúc đó không biết huy hiệu ấy là của trường nào.

 

Có lẽ là có tật giật mình, cộng thêm một phần sợ tiền bối hiểu nhầm rằng mình độc chiếm phòng tập, Hanjin vội vàng vơ đồ rồi chạy, cuống đến nỗi câu “tôi đi trước đây” vừa học sáng nay cũng không nhớ ra để ứng dụng vào thực tế.

 

Lần thứ tư Hanjin gặp Kim Dohoon là buổi tối cuối cùng của năm.

 

Ba mẹ không phản đối việc Hanjin đến Hàn Quốc theo đuổi giấc mộng thần tượng của mình, ba mẹ chỉ phản đối cậu chuyển đến Hàn Quốc ngay đầu tháng Một. Còn chưa đầy một tháng nữa là đến Tết âm lịch, cả nhà đều muốn Hanjin ở lại đón năm mới rồi đi, nhưng công ty nói kế hoạch rất gấp gáp, giục cậu đến càng sớm càng tốt để bắt đầu luyện tập.

 

Thiếu niên Hanjin mười bảy tuổi nghĩ, cũng chỉ là năm mới thôi mà, đón năm mới ở nước ngoài cũng không sao. Thế là với nhiệt huyết sục sôi và niềm tin vào tương lai, Hanjin như chú chim non dũng cảm một mình bay ra khỏi tổ trước cơn giông bão.

 

Đến khi chỉ có thể nhìn thấy những gương mặt quen thuộc hàng ngày qua màn hình điện thoại, những món ăn xếp đầy bàn mà cậu ăn không hết những tối tất niên trước đây cũng biến thành hình ảnh không mùi không vị, Hanjin lại nhận ra, đúng là đón năm mới ở đây khác ở nhà. 

 

Chính xác là, đón năm mới một mình khác với đón năm mới cùng người thân.

 

Trên mạng hay nói, cách xử lý nỗi buồn hiệu quả nhất là ăn ngon và đi ngủ. Hanjin mở ứng dụng giao hàng mà cô giáo dạy tiếng giúp cậu cài ra, dùng vốn tiếng Hàn ít ỏi của mình chật vật gần một tiếng mới tìm được một nhà hàng chuyên bán món Trung vẫn còn mở cửa. Cậu đặt rất nhiều món, nhiều đến nỗi có thể xếp kín một bàn, một mình cậu chắc chắn không ăn hết nổi.

 

Hanjin đặt món xong, ngồi trên ghế sô pha ôm điện thoại chờ. Cậu nhìn chăm chăm trạng thái giao hàng trên ứng dụng, sợ nhà hàng nhắn tin xác nhận mà mình không kịp trả lời sẽ bị hủy đơn. Đến khi màn hình hiển thị đang trên đường giao hàng tới, Hanjin choàng áo khoác, đeo dép ra ngoài cửa đứng đợi. Hanjin sợ người giao hàng gọi điện báo đồ ăn đến nơi rồi, nhưng cậu nghe không hiểu, làm lỡ việc của người khác.

 

Tuyết đã ngừng từ tuần trước nhưng không hiểu sao chiều nay lại bắt đầu rơi trở lại. Hanjin co người lại, ngồi xổm trước cửa, một tay nhét vào túi áo, một tay cầm điện thoại. Lúc đồ ăn được giao tới, bàn tay cầm điện thoại của cậu đã bị đông cứng, sau khi vào nhà một lúc mới dần có độ ấm lại.

 

Ký túc xá không có bàn ăn lớn như ở nhà, chỉ có một cái bàn gập nhỏ đủ cho hai ba người cùng ngồi ăn mỳ. Hanjin dựng bàn lên, đồ ăn bày không hết, chỉ đành để dưới chân bàn. Cơm tất niên ở nhà không có lẩu xào cay, nhưng Hanjin thích lẩu xào cay, từ khi đến Hàn Quốc cũng chưa ăn lần nào, nên cậu tự thêm món này vào thực đơn tất niên một người của mình. 

 

Vừa mở nắp hộp giấy bạc ra, mùi gia vị đặc trưng liền kéo theo cảm giác thân thuộc, ùa vào cảm quan của cậu. 

 

Có lẽ do cách nuôi dạy, Hanjin là người thành thật với cảm xúc của mình. Đối với cậu, nước mắt không phải là một thứ đáng để xấu hổ. Buồn có thể khóc, vui có thể khóc, cảm động có thể khóc, cảm thấy thân thuộc cũng có thể khóc. Đến Hàn Quốc chưa đầy một tháng, cậu vẫn chưa quen với đồ ăn ở đây, vừa thấy món ăn mà trước đây từng ăn năm bữa một tuần, Hanjin liền không kìm được rơm rớm nước mắt.

 

Cậu dùng mu bàn tay lau nước mắt, nghĩ bụng không thể để nước mắt làm mờ tầm nhìn được, phải hi sinh đứng trong cái lạnh bao lâu cậu mới có được cuộc hội ngộ này chứ!

 

Nhưng cuộc sống mà, không nên hi vọng quá nhiều. 

 

Hanjin vừa ăn miếng đầu tiên đã cảm thấy trời đất như sụp đổ.

 

Đây là nồi lẩu xào cay tệ nhất cậu từng ăn trong mười bảy năm cuộc đời.

 

Trong tích tắc, cảm xúc dồn nén trong lồng ngực ào ạt xô lên như sóng thần, xô đổ hàng rào bảo vệ nơi tuyến lệ, cậu cứ thế òa khóc.

 

Hanjin vừa khóc vừa nghĩ, nếu giờ cậu vẫn ở nhà, dù không có lẩu xào cay thì vẫn có một bàn ăn mẹ nấu. Mẹ cậu không phải người nấu ăn ngon nhất, nhưng là người nấu hợp khẩu vị của cậu nhất, hoặc có lẽ vì cậu đã ăn cơm mẹ nấu suốt mười bảy năm rồi. Gần một tháng nay, sáng nào cậu cũng phải tự nghe tiếng báo thức để dậy. Có hôm dậy muộn mười lăm phút, cậu sợ thầy dạy nhảy phải đợi mình, vội vàng bỏ cả bữa sáng để chạy đến công ty. Mấy ngày liền sau đó, Hanjin đều giật mình tỉnh dậy lúc trời tờ mờ sáng, nhìn đồng hồ trên điện thoại vẫn chưa đến sáu giờ mới nhắm mắt ngủ tiếp, một lúc sau lại giật mình tự tỉnh, dường như trong cả giấc ngủ mà đầu óc vẫn còn thấp thỏm.

 

Cậu càng nghĩ càng tủi thân. Nhưng làm sao được chứ, tất cả là do bản thân mình chọn mà. 

 

Từ nhỏ đến lớn, ba mẹ luôn ủng hộ lựa chọn của cậu. 

 

Lúc Hanjin chín tuổi, cậu bắt đầu học vĩ cầm. Sau một tuần, cậu nói không muốn học nữa, dây đàn cứng quá, cậu không bấm được. Mẹ xoa đầu cậu, cười nói, không học vĩ cầm thì có thể học những thứ khác.

 

Lúc Hanjin mười bốn tuổi, cậu nói sau này muốn học đại học ở nước ngoài. Ba cậu hỏi con trai muốn học ở đâu, Hanjin suy nghĩ mất mấy ngày rồi nhận ra mình cũng không rõ, chỉ đành bảo chỗ nào gần một chút, tốt nhất là có chuyến bay thẳng. Một năm sau, ba giúp cậu báo danh vào hệ Quốc tế của một trường cấp ba ngay trong thành phố, lớp liên kết Trung - Hàn.

 

Lúc Hanjin sắp tròn mười bảy tuổi, cậu nói muốn trở thành thần tượng. Điểm đến vẫn giống như kế hoạch ban đầu, chỉ là cách thức khác một chút, thời gian cũng sớm hơn một chút. Ba mẹ không ngăn cản ước mơ của cậu, chỉ bảo, nếu lại muốn thay đổi lựa chọn một lần nữa thì cứ nói với ba mẹ.

 

Nếu bây giờ cậu muốn quay về, chắc chắn ba mẹ sẽ không phản đối, thậm chí còn bay sang tận nơi đón cậu về. Nhưng mà, lần đầu tiên cậu đi xa đến thế này, nếu bây giờ quay về, có khi nào ba mẹ sẽ thất vọng không?

 

Suy nghĩ về việc ba mẹ sẽ thất vọng dường như còn có sức sát thương lớn hơn việc phải đón năm mới một mình, Hanjin chuyển sang khóc nấc. 

 

Cậu lại chuyển sang giai đoạn tiếp theo, bắt đầu suy nghĩ nên tiếp tục học những thứ khó nhất mà cậu từng thấy trên đời hay quay về rồi làm ba mẹ thất vọng. Nhưng còn chưa kịp đưa ra lựa chọn, một tác động ngoại lai đã ngăn cản cậu.

 

Tiếng cánh cửa đập vào ổ khóa vang khắp căn nhà, Hanjin ngẩng đầu, tuyến lệ như bị dọa sợ co rúm lại, cả tiếng khóc nấc cũng ngừng cùng lúc.

 

Mất vài giây để hệ thống đưa ra phản ứng đầu tiên, Hanjin giật mình vùng dậy. 

 

Cậu chạy về phía cửa, khẽ hé cửa thò đầu ra ngoài, chỉ thấy một bóng lưng đang vội vàng chạy xuống từ bậc thang ký túc xá. Cái áo phao to xụ nhìn như cây xúc xích, tuyết trắng li ti đậu trên tóc đen. Dù người kia không thường xuyên ngủ ở ký túc, dù có ngủ lại thì giờ giấc sinh hoạt cũng khác nhau,  lúc cậu ra đến công ty thì những người khác vẫn chưa dậy, lúc cậu đi ngủ thì chưa chắc mọi người đã về, nhưng Hanjin vẫn nhận ra cái áo phao may thẳng đuột như xúc xích kia.

 

Hanjin rụt người vào trong, khẽ khàng đóng cửa lại. 

 

Cậu không cảm thấy xấu hổ vì bị người khác nhìn thấy mình khóc. Nhưng nếu người ta muốn vờ như không biết, Hanjin cũng sẽ vờ như không phát hiện ra.

 

Nhưng có rất nhiều việc không chiều lòng người. Ba ngày sau, cậu lại bị cùng một người bắt gặp đang ngồi chảy nước mắt giữa phòng khách.

 

Sau bữa cơm tất niên một mình không mấy hợp ý, Hanjin quyết tâm phục thù. Phương thức phục thù của cậu rất đơn giản, Hanjin lần lượt đặt món của những nhà hàng Trung mà cậu tìm được, đặt đến bao giờ tìm được một chỗ nấu thực sự ngon thì thôi. 

 

Hanjin nghĩ mình chỉ không có thiên phú toán học thôi, nhưng giờ cậu nghĩ mình còn không có thiên phú ngôn ngữ nữa. Cậu học lớp liên kết Trung - Hàn hệ Quốc tế, vậy mà khi đến Hàn Quốc vẫn phải bắt đầu học tiếng từ đầu, giờ lại còn mắt mũi tèm lem không phân biệt được các cấp độ cay.

 

Hanjin ăn được cay, chỉ một chút cay thôi, còn cay biến thái thì không khác nào khổ hình cả. Chỉ một miếng đầu tiên, vị cay đã tràn khắp khoang miệng, xộc vào khoang mũi, như ngọn lửa rừng rực đốt cháy cổ họng. Trước mắt nhòe đi, chẳng mấy chốc mà nước mắt đã tràn ra ngoài.

 

Hanjin không khóc, cậu chỉ chảy nước mắt thôi.

 

Nhưng có người không nghĩ vậy.

 

Tiền bối đưa khăn giấy cho cậu, nói một câu mà Hanjin có thể hiểu hoàn toàn.

 

“Lau nước mắt đi!”

 

Cuối tháng một, Seoul vẫn còn lạnh dưới âm độ, nhưng tuyết đã ngừng rơi từ sáng, bầu trời bên ngoài cũng xanh hơn rất nhiều. 

 

Nhưng ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ khiến lòng người sinh ra cảm giác tiếc nuối, không ai để ý đến bầu trời bên ngoài trong xanh hay đẹp đẽ đến nhường nào. Cũng như lúc ấy không ai biết, chỉ với một tờ khăn giấy, Kim Dohoon cứ thế xông vào cuộc sống của cậu.

 

4.

 

Thực ra việc giao tiếp với người lạ không phức tạp như Kim Dohoon tưởng.

 

Hoặc là, Kim Dohoon may mắn.

 

Một tuần sau “sự cố nồi lẩu xào cay biến thái” - sinh nhật Kim Dohoon, Hanjin mua cho anh một chiếc bánh kem nhỏ. 

 

Kim Dohoon vừa mở cửa phòng tập đã thấy một cục bông ngồi khoanh chân trước tủ để đồ. Hanjin nhét cả người trong áo phao, tóc mái đã khô hết, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên. Trong tích tắc, giống như tia nắng đầu tiên hằn lên bầu trời Seoul tháng một sau trận tuyết dài, Hanjin nhoẻn miệng cười, đứng dậy chạy đến trước mặt anh, hai tay nâng chiếc hộp nhỏ nhắn lên trước mặt như dâng trân bảo.

 

Không hề có kỳ tích nào khiến tiếng Hàn của Hanjin tiến bộ vượt bậc chỉ trong một tuần, cậu vắt óc nặn ra những cụm từ không đủ để ghép thành một câu, chỉ có câu cuối cùng đặc biệt trôi chảy.

 

Cậu nói. “Chúc mừng sinh nhật!”

 

Nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, Kim Dohoon vẫn nghe hiểu toàn bộ những gì cậu muốn nói.

 

Hanjin muốn nói. Hôm qua xem kết quả đánh giá hàng tháng trên bảng tin phòng tập mới biết hôm nay là sinh nhật Kim Dohoon.

 

Hanjin muốn nói. Cậu không kịp chuẩn bị quà, cũng không biết đường, chỉ đành chọn một miếng bánh đẹp nhất ở cửa hàng tiện lợi, mua xong rồi mới nhớ ra không biết Kim Dohoon có thích vị này không.

 

Hanjin muốn nói. Qùa sinh nhật thật sự cậu sẽ bù vào sau. Giờ cậu phải đi học tiếng Hàn đây.

 

Không biết năng lực nghe hiểu này hình thành từ bao giờ, có lẽ là khi Kim Dohoon thấy cậu vừa lau nước mắt vừa lắp bắp vài từ đơn trình độ sơ cấp, người nghe còn cuống hơn người nói, vậy là não bộ bắt ép anh phải nghe hiểu.

 

Vốn dĩ Kim Dohoon không nghĩ mình có thể an ủi người trước mặt. Kim Dohoon nghĩ, rào cản ngôn ngữ cao hơn khả năng cực hạn của mình, đưa cho cậu một tờ khăn giấy để lau nước mắt là hành động thiết thực nhất anh có thể làm.

 

Nhưng Hanjin lại chủ động mở lời.

 

“Cay.” Cậu chỉ vào hộp thức ăn tuyền một màu đỏ trên bàn. 

 

Kim Dohoon mất vài giây để tiếp nhận thông tin. Dường như chỉ cần vượt qua chướng ngại đầu tiên, tất cả những bước tiếp theo đều là đạp lên đường phẳng.

 

Kim Dohoon nghe hiểu. Hanjin đặt nhầm độ cay, cay đến mức cậu vừa ăn một miếng, nước mắt đã trào ra không kiểm soát.

 

Kim Dohoon nghe hiểu. Mấy ngày nay cậu đã thử rất nhiều quán ăn, nhưng không chỗ nào nấu ngon như mẹ cậu nấu hết.

 

Kim Dohoon nghe hiểu. Hôm trước anh cũng bắt gặp cậu đang ngồi vừa ăn vừa khóc, tại vì hôm đó cậu ăn phải món lẩu xào cay tệ nhất từ trước đến giờ.

 

Vị ngữ và chủ ngữ thỉnh thoảng bị ghép với nhầm với tiểu từ.

 

Nhưng may mắn là, Kim Dohoon vẫn có thể hiểu được.

 

Bàn ăn toàn món Trung của Hanjin được thay thế bằng bàn ăn toàn món Hàn Kim Dohoon mang từ nhà tới. Kim Dohoon đưa một đôi đũa mới cho cậu, giới thiệu đơn giản. “Mẹ anh nấu.”

 

Kim Dohoon lại lần lượt giới thiệu từng món cho cậu. Thấy Hanjin gật đầu, dù không biết cậu có nghe hiểu không, Kim Dohoon cũng không hỏi lại, chỉ gắp cho cậu mỗi khi nói xong. Sau khi thử một món mới, cậu lại dùng tính từ duy nhất để miêu tả đồ ăn mà mình nhớ được lúc này để đáp lại.

 

Kim Dohoon nhìn cậu cúi đầu chăm chú ăn cơm, cũng cúi đầu uống một ngụm canh. Anh cũng thấy mẹ mình nấu rất ngon.

 

Không biết bắt đầu từ lúc nào, Kim Dohoon nhận được thiện cảm và sự ỷ lại không hề che giấu từ phía cậu.

 

Hanjin có ba thứ phải học trong một ngày. Buổi sáng học nhảy, buổi chiều học tiếng Hàn, buổi tối luyện thanh. Vì chênh lệch trình độ, cậu không thể luyện tập cùng lúc với những người khác. Khi buổi học nhảy của cậu kết thúc, Kim Dohoon mới kết thúc tiết học buổi sáng, ăn cơm trưa rồi ngồi tàu điện ngầm đến công ty. 

 

Trước đây anh và Kyungmin thường la cà ở cửa hàng tiện lợi cạnh công ty nửa tiếng rồi mới lên tầng mười ba, nhưng gần đây Kim Dohoon dường như mất hứng thú với đồ ăn vặt ở cửa hàng tiện lợi.

 

Hanjin không còn nhảy nguyên một bài tập cơ bản suốt mấy tiếng đồng hồ nữa, cậu bắt đầu tập nhảy theo vài bài hát có vũ đạo đơn giản. Thầy giáo không khen cậu có thiên phú, nhưng luôn khen cậu chăm chỉ và làm rất tốt so với khoảng thời gian luyện tập.

 

Kim Dohoon đến phòng tập sớm, ngồi ở một góc phòng tập bắt đầu tự giãn cơ, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn cậu luyện tập ở góc phòng bên kia.

 

Hanjin cận rất nặng, nhưng phải nhảy nên cậu chỉ đeo kính áp tròng. Có khi tốc độ đổ mồ hôi lớn hơn tốc độ làm lạnh của điều hòa, mồ hôi chảy vào mắt khiến kính áp tròng cộm đến khó chịu, Hanjin chỉ đành tháo kính ra, đứng gần gương thêm một chút.

 

Những lúc ấy, Hanjin thường không nhìn thấy Kim Dohoon đang nhìn. Nhạc dừng, bài tập kết thúc, Hanjin quay người lại, chỉ thấy một bóng hình lờ mờ phía đối diện. Không biết bằng cách nào, cậu vẫn nhận ra đó là Kim Dohoon. Giây tiếp theo, Hanjin liền mỉm cười chạy về phía anh.

 

Dù mới vào công ty một tháng, Hanjin cũng phải trải qua bài kiểm tra định kỳ như tất cả những thực tập sinh còn lại. Không có gì bất ngờ, Kim Dohoon vẫn giữ vững vị trí đầu tiên, Hanjin thì một mình chiếm một tờ giấy. Số lượng thực tập sinh cũ vừa đủ trong một mặt giấy, vì tháng vừa rồi có thêm một người mới, vị trí cuối bảng vinh dự bị đẩy sang trang tiếp theo.

 

Hanjin bắt đầu từ con số không, đừng nói đến hát bằng tiếng Hàn, đến việc hát thôi cũng là vấn đề. Điểm bài kiểm tra nhảy của cậu còn miễn cưỡng chấp nhận được, nhưng điểm thanh nhạc thì không nỡ nhìn.

 

Đối diện với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa tin tưởng của Hanjin, Kim Dohoon không còn cách nào khác ngoài ở lại phòng tập thêm ba mươi phút mỗi tối, sửa phát âm từng câu cho cậu.

 

Kim Dohoon không dám tự phụ có thể dạy Hanjin hát, dù điểm thanh nhạc không bao xếp thứ nhất cũng thứ hai nhưng mỗi lần hát xong cổ họng đều đau. Anh sợ Hanjin hát theo cách của mình cũng sẽ đau cổ họng, chỉ dám hứa sẽ giúp cậu học thuộc hết lời.

 

Mỗi tuần một bài kiểm tra nhỏ, mỗi tháng một bài kiểm tra lớn, không biết từ lúc nào, mỗi lần đến lượt Hanjin lên kiểm tra, Kim Dohoon ngồi ở dưới bồn chồn nhìn cậu, mấp máy môi hát theo như giáo viên mầm non nhắc bài mỗi lần học sinh biểu diễn văn nghệ. 

 

Hai tháng, ba tháng trôi qua, Hanjin cuối cùng cũng có thể dùng chung một phòng tập với những người khác. Kim Dohoon không còn chỉ là người sửa phát âm cho Hanjin nữa, anh bắt đầu sửa cả động tác nhảy cho cậu.

 

Kỳ nghỉ hè bắt đầu, ánh đèn phòng tập dường như có thể sáng thâu đêm. Có vài lúc ngồi nghỉ sau hai tiếng tập nhảy liên tục, Kim Dohoon thấy Hanjin ngồi bên cạnh, lưng áo cũng ướt đẫm vì mồ hôi, tóc mái đen nhánh dính bết vào gương mặt gần như trong suốt vì kiệt sức. Hốt nhiên trong đầu Kim Dohoon dâng lên suy nghĩ, sao mình phải giúp cậu những việc này? Nói một cách chính xác thì, hai người là đối thủ cạnh tranh mà.

 

Kim Dohoon biết mình sẽ được chọn vào đội hình ra mắt. Tất nhiên kết luận này phải dùng một quá trình dài đằng đặc để đổi lại. Thời gian thực tập lâu nhất, năng lực toàn diện luôn luôn xếp ở vị trí đầu tiên, lớn lên dưới sự giám sát của công ty, chẳng có lùm xùm nào để bị đào ra sau khi ra mắt cả, với tất cả những ưu điểm này, mọi người đều ngầm mặc định chắc chắn một suất trong đội hình ra mắt là của Kim Dohoon.

 

Nhưng thời gian ra mắt cứ bị trì hoãn rồi kéo dài, trong phòng tập xuất hiện người mới, rồi lại có người cũ rời đi. Hanjin xuất hiện, cũng giống như bao thực tập sinh khác, như hòn đá ném vào hồ nước, nhất thời phá vỡ sự tĩnh lặng dài đằng đẵng như cuộc sống thực tập sinh của Kim Dohoon. Lần đầu tiên nhìn thấy cậu, Kim Dohoon nghĩ, đây cũng chỉ là một gợn sóng giống như bao lần trước thôi. 

 

Nhưng Hanjin hết lần này đến lần khác ngẩng đầu, đôi mắt đen lấp lánh phản chiếu ánh sáng như bọt sóng sẽ không bao giờ tan, cánh môi nhợt nhạt nhưng khóe miệng luôn kéo lên một độ cong xinh đẹp. 

 

Cậu nói. “Dohoon hyung, anh dạy lại em động tác vừa nãy được không? Lúc thầy nói em không nghe kịp.”

 

Kim Dohoon bật cười, thầm nghĩ dù là mình nói thì chưa chắc cậu đã nghe kịp. Anh đứng dậy, kéo Hanjin lên, bắt đầu sửa lại động tác cho cậu.

 

Kim Dohoon không nghĩ Hanjin sẽ ra mắt cùng với mình, cũng không biết những người sẽ ra mắt cùng mình là ai. Nhưng nếu có thể, Kim Dohoon mong sinh nhật năm tới có thể nhận được món quà mà cậu hứa sẽ chuẩn bị.

 

6.

 

Lần thứ hai Hanjin gặp Kim Dohoon là ngày thứ tư sau khi cậu đến Hàn Quốc.

 

Thứ sáu cuối tuần, buổi học thanh nhạc của cậu kéo dài hơn nửa tiếng, lúc Hanjin ra khỏi phòng học, đúng lúc cửa phòng tập bên cạnh cũng bật mở, một người mặc áo phao đội mũ len vừa bấm điện thoại vừa đi ra ngoài.

 

Hanjin vừa nhìn đã nhận ra đó là Kim Dohoon, cậu có ấn tượng sâu sắc với cái áo phao giống hệt cây xúc xích này. Hình tượng của Kim Dohoon trong mắt cậu lúc này vẫn là tiền bối xuất sắc chăm chỉ trong lời quản lý lẫn thầy cô, những người như thế thường rất khó gần, Hanjin lựa chọn giữ khoảng cách, cậu chậm bước chân, cố tình tụt lại phía sau hơn chục mét.

 

Tiền bối không sống ở ký túc xá, chỉ cần tránh mặt từ đây ra đến cửa công ty là được.

 

Nhưng lúc ra đến cửa công ty, Hanjin phát hiện ra một việc kinh thiên động địa.

 

Cậu quên đường về ký túc xá mất rồi.

 

Hôm đầu tiên, xe công ty đưa cậu về tận cửa ký túc xá. Hai hôm trước cũng có chị quản lý dẫn cậu về, bộ não cá vàng của cậu không hề dung nạp đường về vào đầu.

 

Hanjin cúi đầu nhìn mũi giày, cố nhớ xem là từ cửa công ty ra thì rẽ bên trái hay bên phải.

 

Cậu suy nghĩ rất nhanh, dù sao ký túc cũng không xa công ty lắm, nếu đi sai thì cứ quay lại đường cũ là được. Thiếu niên Hanjin không hề do dự, dựa vào trí nhớ mơ hồ của mình, quay đầu nhấc chân rẽ phải.

 

Tin tưởng vào trí nhớ và trực giác được mười phút, cậu xụ mặt nhận ra mình đi sai đường mất rồi. Hanjin thở dài, quay người đi ngược lại con đường mình đã đi. 

 

Lần này cậu đi chậm hơn, vừa đi vừa quan sát hai bên đường, lần này có vẻ thuận lợi hơn nhiều, cảnh vật mơ hồ trong trí nhớ dần hiện ra rõ hơn, trùng khớp với cảnh vật trên con đường này. 

 

Cho đến khi Hanjin đứng lại ở một ngã tư. 

 

Cậu lại không biết phải rẽ hướng nào.

 

Hanjin ngẩn người nhìn sang phía bên kia đường. Cánh cửa của cửa hàng tiện lợi bên kia đường cứ mở ra rồi đóng lại, rồi một bóng hình quen thuộc bước ra khỏi cánh cửa màu xanh ấy.

 

Lại là cái áo phao hình xúc xích kỳ cục.

 

Đèn đường dành cho người đi bộ chuyển sang màu xanh. Hanjin cũng không biết lúc đó đầu óc mình bị thứ gì điều khiển, cậu sải bước chạy về phía bên kia đường.

 

Hanjin cứ thế đi theo Kim Dohoon, giữ một khoảng cách không xa không gần.

 

Lúc đầu, cậu định dành một chút thời gian sắp xếp ngôn ngữ trong đầu sau đó đuổi theo hỏi tiền bối đường về ký túc. Nhưng đi theo người kia một lúc, Hanjin nhận ra tiền bối cũng đang về ký túc giống mình.

 

Hanjin nghĩ, có lẽ là cậu may mắn.

 

Gần đến ký túc, tốc độ của Kim Dohoon dần chậm lại. Cậu thấy người đằng trước nghe điện thoại, sau đó rẽ sang hướng đối diện ký túc xá. Hanjin nhìn theo, suy nghĩ một chút, quyết định cứ về trước vậy.

 

Cậu vừa vào đến cửa ký túc xá, Lee Kyungmin đã ào tới hỏi cậu có muốn ăn mỳ không.

 

Câu tiếp theo, Lee Kyungmin nói nếu Hanjin hyung muốn ăn cùng thì em sẽ gọi điện bảo Dohoon hyung mua thêm, sẵn tiện ảnh đang ở cửa hàng tiện lợi. 

 

Nhưng Lee Kyungmin nói nhanh quá, Hanjin nghe không hiểu. Cậu lắc đầu coi như từ chối, về phòng chuẩn bị tắm rửa đi ngủ.

 

Lúc Hanjin tắm xong, trong bếp còn đang lạch cạch tiếng xoong nồi, Lee Kyungmin thì đang lụi cụi dựng cái bàn nhỏ lên, bày biện món ăn kèm sẵn trong phòng khách.

 

Hanjin đóng cửa phòng ngủ, bắt mình nhắm, ngày mai cũng là một ngày dài đang chờ cậu.

 

Hanjin cảm thấy khoảng cách mình luôn giữ với tiền bối rất an toàn, cho đến khi người kia bắt gặp cậu ngồi khóc trong phòng khách ký túc. Cậu không cảm thấy việc mình khóc có gì đáng xấu hổ, nhưng phản ứng của người kia, hình như là không thích cái dáng vẻ này của cậu rồi.

 

Hanjin bắt đầu ưu tư về cuộc sống thực tập sinh sau này của mình, nhưng chỉ mất một ngày, nỗi ưu tư này đã bị đồ ăn lấp mất.

 

Tiền bối đưa khăn giấy cho cậu, nói một câu mà cậu hoàn toàn có thể nghe hiểu.

 

Tiền bối ngồi nhìn cậu lau sạch nước mắt, dù không nói gì nhưng cũng không có vẻ ghét bỏ.

 

Vậy nên Hanjin ôm một bụng thăm dò, mở lời giải thích. 

 

“Cay.” Cậu khóc vì đồ ăn cay quá.

 

Tiền bối không hiểu ý cậu ngay lập tức, nhưng sau khi hiểu, anh bật cười.

 

Không hiểu sao Hanjin lại thấy ngại, nhưng cậu vẫn cố nói tiếp.

 

Sau khi giải thích xong cả tình huống mấy hôm trước, Hanjin không biết tiền bối có hiểu ý mình không, nhưng cậu có thể thở phào, hóa ra tiền bối cũng không đến nỗi ghét mình.

 

Tiền bối còn mời mình ăn cơm mẹ tiền bối nấu nữa, dù nhạt hơn khẩu vị thường ngày của cậu một chút, nhưng Hanjin vẫn cảm thấy ngon hơn đồ ăn cậu đặt bên ngoài ba hôm nay rất nhiều.

 

Như một lẽ dĩ nhiên, Hanjin cảm thấy Kim Dohoon là một tiền bối tốt bụng đáng tin tưởng. 

 

Như một loại bản năng, Hanjin bắt đầu thể hiện thiện cảm và sự ỷ lại một cách rõ ràng, không hề giấu diếm.

 

Cậu nhận ra mỗi lần mình kết thúc lớp học nhảy buổi sáng, Kim Dohoon đã ở đó tự lúc nào, đứng lên ngồi xuống giãn cơ nhưng thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía cậu. Hanjin biết chân tay mình không hòa hợp, khua khoắng loạn xạ không vui mắt chút nào. Bị nhìn nhiều rồi, Hanjin cũng bắt đầu thấy ngại, mỗi lần như thế, cậu sẽ quay lại cười với Kim Dohoon như một cách hóa giải sự ngại ngùng này. Ngay cả lúc không đeo kính áp tròng, bóng hình trước mặt chỉ là một khối màu sắc mờ mờ, Hanjin vẫn cười như một thói quen, như phản xạ tự nhiên, như suy nghĩ cố hữu rằng Kim Dohoon đang nhìn mình.

 

Hanjin bắt đầu từ con số không, đừng nói là hát bằng tiếng Hàn, chỉ là hát thôi cũng khiến cậu mất ăn mất ngủ. Cậu không có giọng ca trời cho, phát âm tiếng Hàn còn đánh loạn xạ lẫn lộn vào nhau. Kim Dohoon không thể cho cậu giọng hát, anh giúp cậu sửa từng chữ một cho đúng.

 

Hanjin nhìn tên của mình và tên của anh cùng nằm trên một đường thẳng, nhưng ở hai tờ giấy khác nhau, tự nhủ lần sau tên của mình nhất định sẽ gần anh hơn một chút.

 

Mỗi lần kiểm tra thanh nhạc, Kim Dohoon đều sẽ ngồi ở dưới, giống như biết chắc rằng Hanjin cũng sẽ nhìn mình, anh mấp máy môi hát theo, không phát ra tiếng, nhưng vừa là nhắc bài cho cậu, vừa là nguồn động lực vô hình khiến cậu tự tin hơn rất nhiều.

 

Hanjin vẫn chỉ bập bẹ được vài câu tiếng Hàn, nhưng cậu đủ nhạy bén để cảm nhận được rằng, mọi người đều ngầm đồng ý rằng Kim Dohoon chắc chắn sẽ được ra mắt. 

 

Dù là bài kiểm tra nhỏ hàng tuần hay bài kiểm tra lớn hàng tháng, người đứng đầu vẫn luôn là Kim Dohoon. Bảng điểm luôn được cập nhật hàng tuần trên bảng tin phòng tập, như lời nhắc nhở và áp lực vô hình công ty đè lên vai tất cả. Hanjin không biết đối với những người khác thì thế nào, cậu thì thấy trên vai mình vô cùng nặng. 

 

Cách duy nhất để giảm bớt cảm giác đè nén nặng nề này là chạy nhanh hơn, càng nhanh càng tốt.

 

Hanjin nghĩ, thật may rằng có người tình nguyện kéo cậu cùng chạy về phía trước.

 

Kim Dohoon không ngại ở lại thêm sau buổi tập, giúp cậu sửa từng động tác một. Rõ ràng anh có thể về trước, để cậu tự tập rồi quay video lại, cứ một vòng lặp như thế đến khi nào biết bản thân sai ở đâu mới dừng lại. Nhưng Kim Dohoon vẫn đợi cậu, đợi đến khi cậu mệt lả không thể nhấc nổi tay lên nữa mới thôi. Hanjin nhìn người bên cạnh cũng không khá hơn mình là bao, tự nhủ phải chạy nhanh hơn một chút nữa.

 

Hanjin nhìn bảng kết quả kiểm tra ngày càng ngắn lại, bất giác mỉm cười.

 

Là cậu chạy nhanh hơn người khác, là cậu kiên trì chạy lâu hơn người khác, dù bằng cách nào cũng được, khoảng cách giữa tên của cậu và tên của người kia vẫn đang ngắn dần. 

 

Lần kiểm tra cuối cùng để quyết định đội hình ra mắt, Hanjin đeo mic, quay người nhìn Kim Dohoon. 

 

“Em run quá!”

 

Kim Dohoon không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn cậu. Giống như vô số lần kiểm tra trước đây, Hanjin nghĩ, không biết lần này khoảng cách giữa tên hai người sẽ được rút ngắn bao nhiêu.

 

7.

 

Sau khi công ty thông báo đội hình ra mắt, năm người chuyển vào ký túc xá mới. Một thời gian sau, Han Jihoon cũng chuyển vào cùng.

 

Ký túc xá mới rộng rãi hơn nhiều, nhà bếp đủ lớn để kê một cái bàn ăn lớn đủ cho cả nhóm cùng ngồi ăn, phòng ngủ cũng đổi thành hai người một phòng, Hanjin không còn phải ngủ giường tầng nữa.

 

Thời tiết Seoul đầu tháng sáu như muốn hun chảy cả người, Hanjin khệ nệ xách túi to túi nhỏ vào nhà. Cậu mất một tuần để thuộc đường xá quanh ký túc xá mới, giờ đã có thể tự mình đi siêu thị mua đồ về nấu ăn rồi.

 

Ngày thứ hai sau khi chuyển về ký túc xá mới, Kim Dohoon ngạc nhiên nhìn Hanjin nấu cơm trong bếp. “Em biết nấu ăn hả?”

 

Hanjin không hiểu tại sao anh lại hỏi vậy, chỉ tròn mắt gật đầu.

 

Kim Dohoon háo hức nếm thử tay nghề của cậu, sau hai tuần thì bắt đầu suy nghĩ nên nói thế nào để Hanjin nấu món khác ngoài lẩu xào cay mà không tổn thương niềm tự hào ẩm thực của cậu.

 

Ngày ra mắt của nhóm rất gần với dịp Tết, dù công ty muốn quảng bá cũng phải nghỉ ba ngày, không nhà đài nào làm việc vào ba ngày Tết cả.

 

Cả nhóm có kỳ nghỉ ngắn ngày đầu tiên từ lúc xác định danh sách ra mắt, dù chỉ ba ngày nhưng ai nấy cũng vội về nhà. Chỉ có Hanjin là không kịp.

 

Kim Dohoon nhìn nguyên liệu tươi chất đầy trong tủ lạnh, quay đầu hỏi cậu. “Hay là em về nhà anh đi, chỉ ba ngày Tết thôi.”

 

Kim Dohoon vò rối mái tóc cậu, Tết năm ngoái Hanjin đã phải ở ký túc một mình suốt cả kỳ nghỉ lễ rồi.

 

Hanjin chớp mắt nhìn anh, sau đó lắc đầu.

 

Nhà Kim Dohoon còn có ba mẹ Kim và một anh lớn nữa, cậu từng gặp ba mẹ Kim một lần ở showcase ra mắt rồi, nhưng cũng chỉ là chào hỏi qua thôi. Cậu còn chưa hiểu hết lễ nghi của người Hàn, tiếng Hàn vẫn còn lắp bắp, càng không thân quen với người nhà Kim Dohoon đến mức có thể ở nhà người ta cả dịp Tết.

 

Kim Dohoon khuyên mãi cũng không thuyết phục được cậu, trước khi về nhà còn đứng ở cửa ký túc ấm ức nhìn cậu một lúc mới chịu đi.

 

Năm thứ hai sau khi ra mắt, cả nhóm có một kỳ nghỉ đủ dài để Hanjin có thể về nước. 

Ngày thứ sáu của kỳ nghỉ, Kim Dohoon đã bồn chồn khắp người, chuyển địa điểm xem phim giết thời gian từ nhà mình sang ký túc xá.

 

Hanjin về nước đủ bảy ngày, ngày cuối cùng của kỳ nghỉ mới quay lại Hàn Quốc. Cậu vừa về đến cửa ký túc đã bị Lee Kyungmin chặn đầu, thằng nhỏ vừa giúp cậu kéo hành lý vào nhà vừa hỏi đặc sản quê nhà đâu.

 

Kim Dohoon tranh được một vali từ tay Hanjin, cũng lẽo đẽo theo vào phòng của cậu và Kyungmin. 

 

Hanjin chia quà cho từng người, đợi mọi người tản ra hết mới kéo Kim Dohoon lại, nhét vào tay anh một vật nhỏ bằng hai đầu ngón tay.

 

Kim Dohoon cúi đầu nhìn tờ giấy nhỏ vuông vức trong lòng bàn tay mình. 

 

“Bùa bình anh đấy, anh đừng ốm nữa.” 

 

Tháng trước Kim Dohoon bị cảm, nặng đến nỗi không hát live được, nhưng anh không tin vào các thế lực siêu nhiên.

 

“Em đi chùa với mẹ, chỉ thỉnh được một cái thôi, anh đừng để mọi người biết.”

 

Kim Dohoon nhíu mày. “Một cái? Em không có à?”

 

Hanjin cười khúc khích, mở ốp điện thoại của mình ra. Cậu lại thay ốp điện thoại mới, không phải loại trong suốt như lần trước nữa, bên trong là một lá bùa bình anh giống hệt cái trong tay Kim Dohoon.

 

Kim Dohoon thấy cậu cũng có một cái, lúc này mới thấy hơi vừa lòng. Anh quay về phòng, nhân lúc Jihoon đang chia bám Youngjae trong bếp, cũng bỏ lá bùa vào ốp điện thoại của mình.

 

Năm thứ ba sau khi ra mắt, công ty sắp xếp kỳ nghỉ dài của cả nhóm vào dịp năm mới. Hanjin vẫn về Trung, nhưng là để chạy lịch trình.

 

Sau khi Hanjin quay lại Hàn Quốc, Kim Dohoon nấu cho cậu một nồi canh bánh gạo, chỉ để một mình cậu ăn, những người khác không được léng phéng đến gần.

 

Cũng giống như tiếng Hàn của Hanjin không thể có bước nhảy về chất chỉ trong một tuần, bảy ngày luyện tập nấu canh bánh gạo cũng không khiến khả năng bếp núc của Kim Dohoon tiến bộ bao nhiêu. 

 

Hanjin ăn hết nồi canh bánh gạo, no đến mức không thở nổi. Cậu ngồi trên sô pha, để Kim Dohoon xoa bụng cho mình.

 

“Em thấy anh làm brownie vẫn là ngon nhất.” 

 

Kim Dohoon nghe ra được ý của cậu, biết cậu chê canh bánh gạo mình nấu không ngon, chưa kịp tỏ ra uất ức thì Hanjin đã cắt lời.

 

“Quên mất! Kính của em bị thằng út đạp gãy rồi, chiều nay anh đi cắt một đôi mới với em!”

 

Kim Dohoon nhìn xoáy tóc trên đỉnh đầu cậu, nỗi lòng vẫn nặng trĩu ở nồi canh bánh gạo mình nấu sáng nay.

 

Hanjin thử một gọng kính khác, quay đầu lại hỏi. “Cái này thế nào?”

 

Kim Dohoon vẫn đang thất thần, chưa kịp phản ứng lại đã thấy người trước mặt bật cười, hai mắt cong lên như trăng khuyết.

 

Hanjin tháo gọng kính xuống, cậu kéo tay anh ra khỏi cửa hàng, vừa đi vừa nói. “Hay là để em học nấu món Hàn, lần sau em nấu canh bánh gạo cho anh nhé.”

 

Không thấy anh trả lời, cậu quay đầu lại nhìn anh, ý cười trong mắt vẫn chưa vơi đi. Kim Dohoon bỗng nhiên nhớ đến lần đầu tiên anh gặp cậu, Hanjin ngồi ở tầng trên giường tầng, quay đầu nhìn anh rồi khóe miệng kéo lên thành một nụ cười xinh đẹp, rực rỡ như thể lập tức có thể hong khô hết mưa tuyết đọng trên vai áo anh lúc đó.

 

Anh lắc đầu, mỉm cười hỏi. “Mẹ anh nấu canh bánh gạo ngon lắm, em có muốn về nhà anh ăn canh bánh gạo mẹ anh nấu không?”

 

Trong mắt Hanjin thoáng chút ngạc nhiên, cậu chớp mắt nhìn anh, hàng mi dài khẽ run lên. 

 

Bầu trời Seoul vẫn lất phất hoa tuyết, vài bông tuyết li ti đậu lên mái tóc cậu. Đường phố bắt đầu lên đèn, ánh đèn phủ xuống kéo thân hình cả hai đổ bóng dài trên mặt đất.

 

Dưới ánh đèn vàng cam, Kim Dohoon thấy vành tai Hanjin dần đỏ lên.

 

Anh thấy, cậu gật đầu.