Actions

Work Header

Rating:
Archive Warning:
Category:
Fandom:
Relationship:
Characters:
Additional Tags:
Language:
Tiếng Việt
Stats:
Published:
2022-08-04
Words:
6,214
Chapters:
1/1
Comments:
1
Kudos:
22
Bookmarks:
3
Hits:
278

đom đóm

Summary:

Ayato ngỡ rằng Thoma sẽ sớm quên đi tình cảm thơ bé này thôi.

Hắn quên rằng, có những thứ ở Inazuma sẽ mãi vĩnh hằng.

Notes:

  • A translation of firefly by Anonymous

Hello, this is my first work in AO3 so I'm not really familiar with the whole things.

Many thanks to my friend who betaed and helped me a lot with the translation.

Moreover, I'm deeply grateful to the original author who let me translate their work.

Hope you enjoy it!

(See the end of the work for more notes.)

Work Text:

Mười sáu tuổi, vào một chiều xuân thoảng qua, Ayato tìm được một lá thư cầu hôn được đặt cạnh bữa trưa của hắn, một bát cơm trắng và cá tuyết om.

Chữ viết tay của Thoma bao giờ cũng thật khó đọc, bởi lẽ em đã lỡ hầu hết những lớp kanji mà lũ trẻ Inazuma phải học qua trên trường. Em có thể nói tiếng Nhật một cách dễ dàng, nhưng có vẻ chữ viết thì lại không mấy khả quan, và lời nhắn mà Ayato nhận ngày hôm đó còn tệ hơn thường nhật.

Ayato đọc qua một lượt, nhướn lông mày đầy kinh ngạc, rồi đọc lại lần nữa.

Ngài Ayato,

Em đã đặt hẹn Tiệm May Ogura để thử đồ lúc ba giờ chiều nay. Ngài sắp cao đến độ em không thể chỉnh độ dài quần áo bằng tay nữa rồi. Em sẽ gặp ngài ở đó. Làm ơn hãy đính ước với em hôm nay nhé!

Ayato nhìn lá thư hồi lâu rồi đưa cho Ayaka xem. Cùng ăn trưa với hắn, nhưng rõ ràng là bữa ăn của em ấy không có lời cầu hôn nào.

"Ồ!" Em thốt lên, với vẻ thản nhiên kỳ lạ. "Anh đừng lo. Thoma cũng nói như vậy với em mấy hôm trước. Em nghĩ tụi nhỏ bảo anh ấy đó là một cụm từ có nghĩa là hãy cùng cố gắng thôi."

Ayato nhìn lá thư của Thoma, lòng bồn chồn. Hắn đang mường tượng ra hình ảnh Thoma vui vẻ chạy ra phố, gửi cả tá lời cầu hôn trong một ngày. Tuy không có buổi học nào cho đến tối muộn, tình huống này đã khiến hắn đủ đau đầu rồi.

Còn hai tiếng nữa mới đến buổi hẹn. Ăn trưa xong, Ayato rời về phòng, hắn lấy ra xấp giấy viết thư, và viết lời đáp lại.

Gửi Thoma,

Cảm ơn em vì bữa trưa ngon miệng và lời cầu hôn. Ta sẽ xem xét đề nghị của em khi ta lớn hơn. Nhưng lá thư của em có vẻ không lãng mạn cho lắm, lần sau hãy thỉnh cầu trực tiếp nhé.

Ayato ký tên một cách bay bổng. Hắn nhoẻn miệng cười thầm, gấp lá thư vào một phong bì mới toanh, và đóng con ấn của riêng hắn lên trên để đảm bảo.

Ngóng chờ phản ứng của Thoma, hắn đến Tiệm May Ogura sớm mười lăm phút trước giờ hẹn. Thoma đã ở đó sẵn, tay chất đầy những tấm vải lụa thêu tuyệt đẹp với sắc thiên thanh của Phủ Kamisato, em đang bận bàn luận với chủ tiệm, lông mày cau lại vẻ tập trung.

Trong chốc lát, Ayato ngừng bước để ngắm nhìn em. Dù Thoma còn nhỏ, nhưng em đã là một trong những thành viên đáng tin cậy nhất của gia nhân Phủ Kamisato. Thật yên tâm khi có Thoma ở bên giúp đỡ.

Ayato đợi tới khi Ogura Mio ra sau tiệm để lấy thêm hoạ tiết may, rồi hắn đặt lá thư vào tay Thoma. Em đọc qua, nét mặt đầy vẻ bối rối.

"Như này là sao ạ?"

"Em đã xem lại ý nghĩa của cụm từ nhỏ mà em đã dùng chưa?" Ayato hỏi, cố giấu đi nụ cười khoé môi. "Bởi ta chắc chắn là em đã gửi ta một lời cầu hôn cạnh bữa trưa đó."

Cánh mũi Thoma nhăn theo cái cau mày của em.

Rồi mọi chuyện vỡ lẽ.

"Không ạ." Thoma nói, chất giọng yếu ớt. "Thiếu chủ, em không biết điều đó! Người ta bảo em nói vậy là để khích lệ thôi. Đáng ra là vậy..."

Thoma úp hai tay che mặt. Trước khi em kịp vùi hai má trong lòng bàn tay, lần đầu Ayato thấy khuôn mặt Thoma ửng đỏ đến vậy.

"...Thoma?"

Nhưng Thoma vẫn chưa hết hoảng hồn. "Và lời nhắn này, em không...! Sao anh lại nói khi ta lớn hơn-- rồi còn trực tiếp nữa! Anh không nên đùa cợt với mấy thứ như này đâu!" Thoma gắt lên.

Thoma lén nhìn qua kẽ ngón tay, và khi mắt em chạm mắt hắn, Ayato chợt nhận ra. Hắn chỉ đang đùa thôi, nhưng phản ứng của Thoma, gò má ửng hồng và câu trả lời đầy lúng túng của em...

Nhận ra điều này, Ayato nhìn quản gia của hắn, vươn tay ra để nắm lấy cổ tay em. Cha mẹ hắn thường nói hắn thiếu tế nhị, rằng hắn nên dần học cách cư xử khéo léo để xứng với chức vụ của hắn trong Phủ Kamisato.

Nhưng đây là Thoma.

Hắn định mở miệng nói, thì đột nhiên, hàng người nộm gọn ghẽ bên ngoài cửa hàng bỗng đổ nhào xuống như những quân cờ domino. Ayato chỉ tới đây với một cận vệ, nhưng khi hắn quay đầu, trưởng cận vệ Phủ Kamisato chạy vội vào trong, mặt trắng bệch như tờ giấy.

"Ngài Ayato, ta cần rời khỏi đây ngay tức khắc. Phụ thân của ngài..."

Chiều hôm đó, cả thế giới của Ayato chao đảo, và lời cầu hôn nhầm lẫn đã trôi dần trong ký ức hắn, bị quên lãng.

 

.

 

 

Năm đầu tiên Ayato giữ trọng trách làm trưởng gia tộc Kamisato và Hiệp hội Yashiro, sau hàng ngàn những bài huấn luyện chớp nhoáng và giai đoạn chuyển giao quyền lực, những tờ lịch cứ nối tiếp nhau không ngừng.

Mọi vấn đề trong Hiệp Hội đều cần tới sự trợ giúp của hắn, và lịch trình còn vô lý đến mức yêu cầu hắn phải có mặt ở nhiều nơi trong cùng một thời điểm. Sau khi cha mẹ hắn qua đời, chỗ đứng bấp bênh của gia tộc càng trở nên đáng lo ngại ngày qua ngày, và Ayato chỉ có thể gắng gượng vượt qua những cơn sóng gió.

Chắc hẳn hắn phải có những phút giây nghỉ ngơi, nhưng hắn không có chút kí ức nào về chuyện đó. Một chiều nọ, Ayato ngắm nhìn bãi cỏ xanh mướt trong vườn nhà, lắng nghe tiếng hót của những chú chim, và khi hắn ngước lên, hắn thấy tuyết mới rơi làm trĩu nặng những cành khô.

Bằng cách nào đó, trước khi hắn kịp nhận ra, Ayato đã sống sót qua một năm trời.

Hắn không phải là người để ý tới thời gian.

Mà là một người khác.

Cánh cửa phòng hắn trượt mở lúc nửa đêm, vào chính xác mốc thời gian đánh dấu một năm, khi Ayato đang lượt qua tờ giấy cuối cùng cho buổi họp hôm sau. Nếu có người hỏi, Ayato sẽ không nói được ngày cụ thể hôm ấy.

Nhưng Thoma bước vào phòng hắn, làm bừng sáng cả không gian tối tăm với ánh sáng mờ nhạt. Em đang cầm một chiếc bánh không thể nhỏ hơn với một cây nến duy nhất, đặt nó trước mặt Ayato, với một nụ cười nhẹ nhàng lung linh trong ánh nến.

“Ngài ước đi ạ” Em nói.

Ayato nhắm mắt, và thổi cây nến.

 

.

 

Năm sau đó đã khá khẩm hơn.

Tuy vẫn tệ, nhưng Ayato đã có thể bơi thay vì chìm nghỉm. Hắn đã định hướng được giữa dòng chính trị tăm tối tạo nên Tam Hiệp Hội, và ít nhất, hắn có thể về nhà vào những ngày cuối tuần, dù vẫn bề bộn với công văn.

Những ngày ở nhà khó có thể gọi là thoải mái, với những báo cáo chất đống còn cao hơn cả núi Yougou, nhưng Ayato muốn đọc chúng ở gian phòng riêng của hắn hơn bất kì phòng làm việc trang trọng hay thư viện nào hắn có quyền vào.

Một buổi sáng bình minh, hắn bước ra sảnh nhà sau một đêm dài, và phát hiện Thoma đang quét lá khỏi bậc thềm, với vẻ mặt tươi tỉnh và nghỉ ngơi đủ đầy. Trong khi đó, Ayato vẫn chưa được ngủ, mí mặt hắn dần nặng nề.

Hắn ngồi ở rìa thềm, ngắm Thoma quét sàn hồi lâu, cả hai đều yên lặng.

“Thoma”, Ayato thử gọi. Đôi khi hắn cảm thấy không thể mở miệng được với quản gia Phủ Kamisato, khi hai người không làm việc.

Hắn bắt được một chiếc lá lang thang, bị gió thổi bay từ đống lá được quét gọn. Thoma luôn làm việc chăm chỉ - ngay cả khi Ayato không ở quanh để dõi theo mọi ngày, hắn biết em vẫn luôn như vậy.

“Ta sẽ làm bữa sáng,” Ayato chợt đề nghị.

“Ngài không cần phải làm vậy,” Thoma nói. “Thiếu gia, đi ngủ đi.”

Hắn hậm hực, đứng khuỵu gối. “Em sợ ta sẽ cho thứ gì kì lạ vào đồ ăn à? Hiện giờ ta không có gì lạ đâu.”

“Em chắc là ngài vẫn sẽ tìm được thôi.”

Cười thầm, Ayato nói với vẻ thích thú, “Chuyện đó xưa rồi. Với lại, dù thế nào, em vẫn sẽ ăn hết mà.”

Thoma nhăn mặt, và Ayato đợi chờ một câu phản bác. Nhưng thay vì vậy, Thoma nói thỏ thẻ, “Giờ em cũng sẽ làm vậy.”

Nỗi niềm chất chứa trong tông giọng em ấy khiến Ayato ngừng lại. Hắn hướng ánh nhìn hiếu kì về phía Thoma, ngắm nhìn nét ửng hồng tựa thuở xa xưa nhuốm màu gò má em. Giờ Ayato đã biết nên trông đợi điều gì, hắn không hề bị mù.

“Đến tận bây giờ sao?” Hắn bối rối nghĩ. Cả hai hiếm khi được gặp nhau, và vào những hiếm khi ấy, Ayato như một người không hồn, chỉ còn cái xác của người mà Thoma đã từng đem lòng yêu mến.

Ayato xoa xoa đôi mắt mỏi mệt.

“Thôi nào,” Ayato nói. Hắn không phải kiểu người câu dẫn bạn bè, không bao giờ, nhưng họ dành cho nhau thật ít thời gian. “Ta hứa sẽ không bỏ độc em đâu. Hãy ăn sáng cùng ta trước khi ta ngủ đi.”

 

.

 

Sau cùng, công văn và việc chính trị đã trở thành một bản năng của Ayato. Nhưng đương nhiên, mọi thứ sẽ không bao giờ đơn giản như vậy với hắn, và khi hắn cuối cùng cũng có thể cân đối lịch trình làm việc, cũng cùng năm ấy, hắn phải gánh vác những gì còn sót lại của tổ chức Shuumatsuban, và lực lượng bí mật này lại là một gánh nặng đè nặng trên vai Ayato.

Sinh nhật Ayaka trôi qua, và Ayato luôn xoay xở đến được mỗi năm, dù hắn không bao giờ làm vậy với sinh nhật của mình. Khi đến tuổi, em ấy bỗng biến chuyển thành một con người mạnh mẽ khi bàn bạc những vấn đề mà đến cả chính hắn hiếm khi dám kiểm soát. Với ý chí sắt đá, em ấy đã tự mình phụ trách những dự án hắn đã cố ôm đồm.

Vì vậy, Ayato mới dần dành nhiều thời gian trên những cánh đồng bạt ngàn, rời xa căn phòng họp đầy bức bối và những thành viên Hiệp hội hai mặt. Hắn đã rời đi suốt nhiều tháng liên tục, khám phá ra những mặt tối của khung cảnh tuyệt mĩ của Inazuma, những câu chuyện đầy dụ dỗ từ những ngôi làng hẻo lánh và chắp nối, tìm ra những điều tồi tệ trong sự ngự trị của Raiden Shogun.

Tránh xa khỏi tâm những cơn sấm sét và bão bùng, những chiều bình yên, không lo nghĩ ở phủ Phủ Kamisato đã trở thành những giây phút ngơi nghỉ đáng quý trong đời Ayato.

Một ngày cuối tuần nọ, khi đang hồi phục từ cơn sấm lôi bám dai dẳng tới tận xương tủy, Ayato để cửa phòng hơi hé mở trong lúc giải quyết tập giấy công việc trong ngày. Phía xa gian nhà chính và ngoài sân vườn, hắn có thể nghe thoảng qua tiếng nói vui cười của Ayaka và Thoma, tuy không nghe rõ được từng từ.

Hắn để giọng nói của cả hai hòa vào không gian, và giở tập tài liệu đầu tiên trên bàn.

Chiều hôm đó, Ayato đắm mình giữa những trang giấy, chỉ đứng dậy để bơm mực và tìm kiếm một tờ báo cáo bị lạc. Ở một mình, hắn mải miết đọc viết, và quên đi không gian xung quanh, cho tới khi có tiếng gõ nhẹ trên thanh cửa giấy.

“Em có thể vào,” Ayato gọi ra, rời khỏi chiếc bàn của hắn.

Ngay lúc đó, Thoma kéo cánh cửa, lẻn vào và nằm lả ra ở phía đối diện của bàn Ayato với một hơi thở hắt ra đầy mệt mỏi.

Thấy vậy, Ayato dịch một tập tài liệu ra cạnh và vỗ vỗ chỗ trống cạnh đầu Thoma. Em lẩm bẩm gì đó, lết dần tới, rồi đặt người thoải mái trên bề mặt mới trống.

“Ayaka làm em kiệt sức à?” Ayato cười hỏi.

“Xin ngài đó. Chúng em luyện tập hàng tiếng rồi,” Thoma càu nhàu với chất giọng trầm thấp. “Em cần nằm nghỉ. Rồi chút phút nữa quay lại đấu tập với cô chủ ấy tiếp.”

Em ngẩng đầu, nhìn chằm chằm mớ giấy tờ bề bộn trên mặt bàn trước khi nằm sụp xuống. “Đáng ra em nên phục vụ ngài. Em sẽ chỉ cần ngồi thật yên lặng và ngắm ngài viết gì đó.”

Một lời bông đùa, dẫu rằng suy nghĩ ấy thật thú vị. Ayato biết Thoma trân trọng vị trí cạnh Ayaka và sẽ không bao giờ từ bỏ chức vụ ấy dù bất kì chuyện gì xảy ra. Ayato rời tay khỏi tập tài liệu hắn đang nghiên cứu và xoa rối mái tóc của Thoma.

“Em muốn ở bao lâu cũng được. Ayaka vẫn biết phải tìm em ở đâu nếu em ấy muốn luyện tập thêm thôi.” Hắn bảo Thoma.

“Đủ rồi mà,” Thoma lẩm bẩm rồi khép mắt lại.

Em chìm vào trong giấc ngủ chỉ trong vài phút, má đè lên một lá thư gửi Kujou Takayuki. Giây phút trôi qua trong tĩnh lặng, và khi Ayaka không tới tìm kiếm, Ayato quay lại làm việc. Chỉ là lần này, với mái tóc vàng bông xù cạnh lọ mực thừa của hắn.

Ba mươi phút trôi qua, hắn bị làm phiền một lần nữa: nhưng Ayaka và Thoma không làm phiền hắn, không hẳn là vậy.

Ayaka kéo cánh cửa đủ để trườn vào và đóng lại thật khẽ. Em ấy đã thay bộ y phục trang trọng thành một bộ quần áo thoải mái hơn, rồi luồn mình vào giữa Thoma và Ayato, cuộn tròn cạnh đùi Thoma để ngủ như hồi còn nhỏ.

Ayato tự hỏi hắn đã lỡ mất bao nhiêu khoảnh khắc như thế này, khi hắn không ở đây. Cái thanh bình của buổi chiều cùng hơi ấm gia đình khiến hắn bồi hồi luyến tiếc.

Hắn chớp mắt, dẹp đi những suy nghĩ dư thừa, và với tới tập tài liệu tiếp theo trong chồng giấy.

À.

Ayaka đã ngủ trên nó rồi.

Ayato lắc đầu, nhìn cả hai trìu mến.

Lấy cớ bở dở công việc như vậy thì thật là tệ. Hắn nên đánh thức hai đứa dậy, đưa chúng về phòng riêng nếu cả hai đều quá mệt đến mức có thể thiếp đi với dáng ngủ xấu đến vậy.

Nhưng thay vì làm thế, hắn tắt đèn đọc sách và nằm cạnh chúng, hai con người quan trọng nhất cuộc đời hắn.

 

.

 

Khi đang điều tra đầu mối mới từ hành vi mờ ám gần đây của Hiệp hội Tenryou, cùng lúc theo dõi lời đồn về quân kháng chiến vùng lên ở phía tây gần đảo Watatsumi, Ayato không thể trở về phủ Kamisato trong một khoảng thời gian dài. Đội quân của hắn ăn uống, hít thở, ngủ rồi lại trinh sát, vào những đêm dài trong cánh rừng sâu, lắng nghe những lời đồn vọng giữa những dãy núi trong cái tĩnh mịch của màn đêm.

Đêm trước khi Shuumatsuban tới đảo Seirai, Ayato đã ra lệnh tuyệt đối đơn vị của hắn phải nghỉ ngơi đủ đầy và dành thời gian bên người thân trước khi đối mặt với hàng tuần khắc khổ sắp tới. Làm việc như vậy thật không dễ dàng gì, và Ayato thực sự cảm kích mọi thành viên của đội.

Đăm chiêu, hắn về phòng làm việc sau khi mọi người đã rời đi, đầu không ngừng quẩn quanh, tự động nghĩ tới những tình huống tệ nhất cho nhiệm vụ sắp tới. Hắn có thể nghĩ thêm một vài kế hoạch dự phòng. Sự an toàn cần phải được ưu tiên, để có thể đối mặt thêm với những tình huống ngoài dự kiến.

Nhưng rồi phó chỉ huy của hắn đứng ở cửa, khoanh tay trước ngực.

“Về nhà đi,” Em ấy nói, tông giọng như không chấp nhận lời tranh cãi nào.

Hắn không nhận thức được đã bao lâu từ khi hắn rời nhà, cho tới khi dạo bước trên con đường dẫn tới Phủ Kamisato đêm muộn ấy, để rồi giật mình thức tỉnh trước hàng cây non dọc quanh trước cửa nhà. Hắn nhớ Thoma đã trồng chúng một tuần trước khi hắn rời đi, những nhánh cây Yumemiru không cao hơn mấy ngọn cỏ là bao.

Chúng còn lâu mới lớn hẳn, nhưng nhìn dáng chúng đứng thẳng mới khiến Ayato nhận ra hắn đã rời nhà lâu đến dường nào.

Hắn vào nhà trong yên lặng, không hề để tâm tới việc thay đồ mà ngã thẳng vào tấm futon. Trong cơn mỏi mệt, hắn không nhận ra giường ngủ đã được dọn sạch, chăn gối sạch sẽ thấm hương hoa và trà.

Hắn không hề nghĩ tới việc liệu có ai đó biết rằng hắn sẽ quay về, hoặc có lẽ, ai đó đã giữ phòng hắn thật sạch sẽ suốt cả quãng thời gian hắn vắng nhà, kiên nhẫn đợi chờ hắn quay về.

Ayato không hề nghĩ gì về chuyện ấy; rồi hắn nhắm mắt, và chìm vào giấc ngủ sâu.

 

.

 

Vào buổi sớm, Ayaka ngạc nhiên khi thấy hắn đến mức em lỡ làm đổ bát súp để đứng dậy ôm hắn. Em xin lỗi những gia nhân dọn dẹp chỗ đồ ăn bị đổ ấy, và Ayato thấy bất ngờ khi Thoma không xuất hiện cùng với họ.

Hắn theo dõi từng bước chân đi qua cửa, nhưng vẫn không thấy Thoma đâu. Bữa ăn sáng ngon miệng của hắn như mất đi một hương vị thân quen.

Khi ăn xong, Ayato hỏi về vị trí của Thoma, nhưng Ayaka chỉ có thể lắc đầu.

“Anh ấy để lại cho em một tờ giấy ghi rằng có việc rất quan trọng cần làm hôm nay,” Ayaka nói, cau mày. “Em không rõ, dạo gần đây anh ấy luôn tới đảo Ritou. Có vẻ việc kinh doanh với Thương Hội Vạn Quốc và Hiệp hội Kanjou không được ổn định cho lắm.”

Hắn không rõ Ayaka đã thấy điều gì qua biểu cảm mặt hắn, để em phải vội nói thêm, “Em chắc rằng anh ấy sẽ ở nhà nếu anh ấy biết anh về mà. Anh ấy nhớ anh nhiều lắm đó.”

Ayato với tay để kéo dải nơ trên tóc em ra. Lường trước được, em ấy hất tay của hắn bằng phần rìa của chiếc quạt.

“Em có thể cử ai đó tìm anh ấy,” Em đề nghị, nhưng Ayato lắc đầu.

“Không cần đâu, nếu có việc quan trọng không phải về. Anh cũng không có việc gì cần làm với Thoma cho lắm.”

Với Ayaka ở bên, Ayato đến thăm thành phố Inazuma, bằng lòng lắng nghe Ayaka kể về tình hình trong thành. Hắn đi qua những gian hàng quen thuộc nhưng với những khuôn mặt xa lạ, và hắn không tài nào nào nhận ra những đứa trẻ chơi đùa trên phố.

Rồi Ayaka phải rời đi họp, và Ayato chỉ còn cô đơn một mình giữa thành phố mà hắn lớn lên, cảm giác như một người ngoài xa lạ. Con đường đã từng thân quen không còn giống như xưa, và cho dù Ayato thuộc lòng mọi loại cây và đá trên đảo Yashiori, hắn không thể nhận diện được những người háo hức gọi tên hắn khi đi qua.

Hắn vào trong Phòng trà Komore, choáng ngợp.

Ngoài Taroumaru, đứa nhỏ mà Ayato không thể cưỡng nổi mà phải xoa đầu khi đi qua quầy, và một người đàn ông trong gian riêng nhìn chằm chằm vào tấm thảm tatami mà không nhận ra Ayato, thì phòng trà Komore vắng vẻ không bóng người.

Ayato không định vào đây để tìm Thoma, nhưng nếu quản gia của hắn cũng không có ở đây, Ayato thấy tò mò. Thoma phải rời đi sớm như vậy, hẳn là em ấy có nhiều việc phải làm, nhưng Ayato không thấy bất kỳ dấu vết nào của Thoma trong thành.

Hắn suy nghĩ hồi lâu, lịch sự từ chối những người nhờ vả hắn trên đường, rồi rời thành phố và đi về phía Lãnh Địa Bạch Hồ. Trước khi hắn kịp nhận ra mình đang đi đâu, hắn đã đi nửa đường đến Ritou, với sự bồn chồn choáng ngợp tâm trí, khiến hắn không thể định hướng không gian.

Ritou khá xa nên đến chiều muộn Ayato mới tới được vùng nước nông giữa Làng Konda và thành phố cảng. Những người lính canh giật mình khi thấy hắn, vội vã đón chào hắn tới thành phố, và Ayato ra hiệu bỏ qua.

“Các cậu có quen Thoma, quản gia của Hiệp Hội Yashiro? Cậu ấy có đi qua đây hôm nay không?” Ayato hỏi.

Chỉ khi ấy, Ayato mới nhận ra có thể Thoma đã sớm rời đảo Ritou. Hắn mong rằng hắn không lỡ em ấy trên đường. Lần cuối cả hai cùng nhau đến đảo Ritou là từ nhiều năm trước, nhưng nếu được, hắn muốn được cùng em rảo bước về nhà.

Nhưng cả hai người lính đều nhận ra ngay tên của Thoma, chắc chắn rằng Thoma vẫn chưa tới thành phố trong ngày. Hẳn là có những lối vào khác, nhưng khi Ayato hỏi quanh, không ai ở Ritou đã thấy Thoma, ngay cả khi ngợi ca người thổ địa tài ba và bất ngờ khi Ayato mặc quần áo ngày thường, dù hắn đã trấn an rằng hắn không đến vì công việc.

Ayato tự vò mái tóc, trông ra biển, tự hỏi Thoma đang ở chốn nào trên thế gian này.

Sáng sớm hôm sau, Ayato sẽ phải thực thi một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất trong sự nghiệp hắn, và không được thấy Thoma… khiến hắn cảm thấy bất an vì một vài lý do.

Đáng ra hôm ấy không phải là chuyến hành trình tìm kiếm Thoma, nhưng Ayato lại không thể ngừng cảm thấy thất bại khi hắn phải quay về Lãnh Địa Kamisato một mình.

Mặt trời đã lặn từ lâu trước khi Ayato trở về dinh thự. Ayaka đang đọc sách trong phòng khách, đôi mắt mở to khi hắn đi vào, nhưng em ấy chỉ nói một lời chào nhỏ nhẹ.

“Anh sẽ ra chỗ em ít phút nữa,” Ayato nói. Hắn nghĩ rằng hắn đã lựa chọn sai lầm hôm ấy. Hắn đáng lẽ có thể dành nhiều thời gian với em gái hắn, thay vì lang thang khắp bến bờ đảo Narukami một cách vô định.

Ayato lắc đầu, mở cánh cửa phòng hắn.

Và đơ người cạnh cửa.

Thoma đang cuộn mình cạnh bàn của Ayato, ôm chân vào ngực, đầu ngón tay lơ đãng mướt những trang giấy tuyệt mật mà Ayato đã quên không cất đi. Em ngồi phắt dậy khi Ayato đi vào, không để ý cần phải che giấu những gì đang làm.

“Hôm nay thiếu gia ra ngoài lâu thật đó. Ngài đi đâu vậy?” Thoma đứng dậy hỏi.

Ayato chớp mắt chậm rãi, bước vào phòng. Nơi hắn không ngờ tới nhất lại chính là gian phòng hắn, và hắn tự hỏi Thoma đã ngồi đây bao lâu rồi. Đủ lâu để đọc đến tờ cuối cùng của xấp báo cáo, nếu những trang giấy mở sẵn trên bàn là minh chứng.

“Ta cũng muốn hỏi em điều tương tự. Ta đã dạo quanh nửa đảo Narukami cả ngày và dường như không có ai thấy em cả,” Ayato nói.

“Ngài tìm em à?” Thoma ngạc nhiên hỏi, một nụ cười nhỏ chớm nở nơi khóe môi.

Thật xấu hổ, Ayato nhận ra hắn tới đảo Ritou không vì lý do cụ thể nào, ngoài hy vọng nhen nhóm sẽ tìm thấy Thoma ở đó. Hắn lắc đầu, không muốn kể về về điều ấy. Chắc hẳn Thoma sớm muộn gì cũng biết khi em ấy về tới Ritou, nhưng hi vọng rằng vào lúc ấy, Ayato sẽ ở xa, thật xa.

Dù vậy, chỉ cần nghĩ tới việc Ayato đã cố tìm kiếm em, Thoma đã thật vui tươi, và Ayato không biết nên đối mặt với tình cảm bộc bạch ấy như nào.

Thoma kéo Ayato ngồi, và hắn thấy một chiếc hộp đồ ăn được gói trong vải lụa truyền thống.

“Sáng nay em xuống bãi biển để bắt ít cua. Ngài vẫn thích ăn gạch cua xào, đúng không? Em muốn làm một ít cho ngài hôm nay đó.”

Hả?

“Nhưng Ayaka bảo em có việc rất quan trọng cần…à.”

Ayato nhìn vào đôi mắt xanh lục của Thoma, thấy trong ấy một lòng tận tâm hết mình mà Ayato giờ đã liên tưởng đến sắc ngọc bích này.

Thật vô lý. Dành cả ngày dạo quanh Thành Inazuma và Đảo Ritou, Ayato biết Thoma nổi tiếng thế nào với người dân địa phương. Hầu như ai cũng đều yêu mến Thoma cả, và Ayato chắc mẩm rằng em đã được không ít người cầu hôn.

Thoma không cần phải che chở cho ngọn lửa của một quá khứ đã tàn. Em không hành động theo cảm xúc, đối xử Ayato với lòng tốt và sự tôn trọng hết mực, không bao giờ khiến mối quan hệ giữa cả hai trở nên ngượng ngùng.

Vậy ý nghĩa của xúc cảm ấy là gì? Em ấy xứng với điều tốt hơn, trái tim Ayato quặn thắt đau đớn. Thoma đã gửi gắm lòng thành cho Gia tộc Kamisato nhiều năm trước, và em mãi luôn trung thành với họ.

Ayato không, hắn không thể-

“Em không cần quà đáp lễ đâu,” Thoma nói nhẹ, như thể em ấy đang không giằng xé trái tim của Ayato. “Ăn cùng em, ngủ thật kĩ, và quay về an toàn. Đó là những gì em khẩn cầu.”

Và rồi hắn chợt hiểu tất cả mọi chuyện, Thoma đã trông ngóng ở Phủ Kamisato để làm món ăn ưa thích của Ayato. Trong khi đó hắn đã băng qua nửa hòn đảo tìm kiếm Thoma, mong muốn được dành thời gian cùng em, mà không hề nghĩ tới việc tìm em trong gian phòng của hắn.

Ayato thở một hơi thật chậm.

“Được rồi,” hắn nói. Vừa nực cười, vừa bẽn lẽn, vừa cảm kích, hắn thì thầm, “Anh về rồi đây.”

 

.

 

Ayato quay về thành Inazuma cùng ngày cả thành phố rộ tin tức về Nghi Thức Săn Vision thứ 100. Đơn vị của hắn đã vào bờ sáng hôm ấy, Ayato đã dẫn từng thành viên trong đội về, khuyên nhủ họ nên lẩn trốn, trước khi hắn quay về.

Tới thời điểm này, mọi người đều biết rằng những người thừa kế của Gia tộc Kamisato sở hữu Vision. Cả hai vẫn chưa bị giao nộp đều nhờ cả vào những hình thức chính trị, nên việc tới xem nghi thức là một điều tối kỵ.

Tuy vậy , Ayato vẫn giấu Vision của hắn vào trong áo rồi đi tới bục gỗ, nơi đám đông đang bao quanh để chiêm ngưỡng nghi thức tàn nhẫn này.

Có nhiều người theo dõi hơn Ayato dự đoán lúc đầu – ngày nay, việc tịch thu Vision là một điều thường thấy, kể cả khi Raiden Shogun xuất hiện, nghi thức này cũng sẽ nhanh mà thôi. Không đủ lâu để một đám đông cỡ này tụ tập lại.

Nguồn năng lượng lôi xì xèo trong bầu không khí, Ayato nhìn lên, thấy những đám mây tiêu tan trên bầu trời nhanh chóng tối đen. Vội vàng, hắn vượt qua đám đông, đi về phía trước để xem khung cảnh trước mắt.

Mái tóc vàng được cột bởi dải dây tối màu, một nét áo đỏ, và họng Ayato như nghẹn lại.

Thoma đang quỳ trên bậc, Lôi Thần cách đó chỉ vài bước chân. Bàn tay bị buộc chặt sau lưng, vai căng cứng, em cố tìm cách để cắt sợi dây bằng đầu một ngọn giáo bị rơi trên sàn.

Ayato chỉ kịp nhận ra nhà lữ hành đang nằm trên sàn giữa Thoma và Vị Lôi Thần với cây kiếm đang vung cao lên trời, chuẩn bị chém xuống. Những tia chớp lập lòe, những thiên thể bao quanh vị thần mà Ayato đáng ra phải thờ phụng.

Rồi Thoma gỡ được dây, bàn tay đập xuống tấm ván phủ đầy hoa anh đào, vụt bắn dậy và ném cây giáo thẳng vào mặt Raiden Shogun.

Thế giới của Ayato tĩnh lại.

Gió xào xạc, dòng điện trượt qua da của Ayato, để lại cơn đau nhói ê ẩm, Thoma vấp chân, bắt lấy nhà lữ hành, và trái tim của Ayato như bị cuốn theo khe núi mà cả hai đã vội chạy trốn một cách liều lĩnh điên rồ.

Đám đông dần giải tán trong những tiếng xì xào. Ayato run rấy bước đi, Vision hắn rung bần bật trong tay áo. Hình ảnh Thoma quỳ gối, bị trói tay, bất lực, in sâu vào trong tâm trí hắn. Hắn chết lặng, không hình dung được gì xảy ra quanh hắn, trong giây khắc ngắn ngủi ấy hắn sợ hãi tột độ khi nhận ra-

Hắn đã tới quá muộn.

Vì vậy, Ayato vẫn đứng đó khi Raiden Shogun đi qua hắn trên đường vào Thiên Phủ Các. Hắn đối mặt với ánh mắt thờ ơ của ngài với cái nhìn cứng rắn, và không thoái lui cho đến khi ngài rời đi hẳn.

 

.

 

Taroumaru không ở vị trí mọi lần khi Ayato vào Phòng Trà Komore. Cánh cửa mở ra thật dễ dàng, không có lính canh nào cấm hắn vào, và Ayato vụt chạy vào trong.

Mùi nhang phủ kín gian phòng vắng lặng, hương hoa cecilia và khói lan tỏa. Ayato nhận ra đây là mùi Thoma dùng cho gian phòng của em, trong những dịp đặc biệt, như khi em bồi hồi nhớ nhà. Em hẳn đã mua một mẻ mới khi ở bến tàu đảo Ritou.

Ayato bước qua tấm màn dẫn vào gian buồng sau, chân không phát ra tiếng động như hắn đã luyện tập. Trên sàn nhà của căn phòng giấu kín ấy, Thoma đang nằm bên Taroumaru, vùi đầu trong tấm lông của chú chó Shiba. Chiếc áo khoác che hờ vai như một tấm áo choàng, một cảnh tượng thật đỗi thương tâm.

Ayato đằng hắng, gõ cột nhà gỗ để thông báo sự hiện diện của mình.

Thoma bật dậy, nhanh chóng quay người lại, khiến cho những dải băng quấn quanh đầu gối em bong ra. Taroumaru quở trách nhìn Ayato, bảo vệ Thoma.

“Về lại quầy đi, ta ổn rồi mà,” Thoma nói, giọng càu nhàu. Em vỗ chân của Taroumaru, đẩy nhẹ nó về phía cửa ra.

Khi Taroumaru rời đi, Ayato khuỵu gối và ngồi cạnh Thoma. “Cho ta xem vết thương,” hắn thì thầm.

Thoma không tựa vào Ayato như cách em đã làm với Taroumaru, khiến hắn đau nhói trong lòng.

“Sao ngài nghĩ em bị thương?” Thoma hỏi, như thể giọng em ấy không thể hiện chút đau đớn nào.

“Ta thấy em vấp chân khi nhảy lúc nãy. Rất ấn tượng, nhưng ta biết em có thể làm được hơn thế.”

Thoma cười nhẹ, ngửa đầu theo tiếng cười. “Như khi chúng ta từng trốn ra ngoài để mua đồ ăn vặt nhỉ? Em không ngờ là ngài vẫn nhớ ấy.”

Em nhấc bàn tay lên khi Ayato yêu cầu, cho Ayato xem xét vết dây thừng thô in hằn cổ tay, đến cả bọc giáp tay cũng không ngăn được. Vết cắt từ một lưỡi kiếm sắc nhọn càng trầm trọng hơn, và cổ tay trái thì bị băng bó thật chặt, những vệt máu lốm đốm qua mảnh gạc, trong khi cánh tay còn lại vừa được bôi thuốc chữa trị.

“Em đã băng lại những vết tệ nhất rồi, nhưng ngài có thể giúp em ở những chỗ em không với được.” Nghiến răng, Thoma rũ chiếc áo khoác ra, những vết bầm tím chằng chịt lan khắp cánh tay lên đến bên trong tấm áo đen. Cổ áo ướt đẫm máu và mồ hôi.

Ayato nhăn mặt. Nếu vết thương trông đã tệ đến mức này, hắn không thể mường tượng được ngày hôm sau sẽ đau đến mức nào. Hắn cầm lấy lọ thuốc mà Thoma đưa cho hắn, cơn giận dữ mãnh liệt như muốn bập bùng lên.

“Lũ Shogunate sẽ phải trả giá.”

Thoma lắc đầu, “Cả ngài và Ayaka nữa. Em chắc rằng em ấy sẽ sẵn sàng khơi mào chiến tranh chống lại Raiden Shogun để che chở em. Nhưng không cần phải làm vậy. Vị thế và sự vững toàn của Hiệp Hội Yashiro quan trọng hơn ngàn lần so với một tên quản gia vô dụng.”

Đang dở tay xoa thuốc lên lưng Thoma, Ayato nghiến răng.

“Kể cả khi không ai thay thế được em trong việc gấp gọn chăn gối,” Thoma nói thêm, Ayato đè vết bầm hắn đang xoa thật mạnh. Thoma hít một hơi thật mạnh, Ayato bỏ tay ra, hít lấy một hơi thật dài.

“Đừng có nghĩ rằng ta lưỡng lự cứu em nghĩa là em không hề quan trọng với gia tộc này, hay với ta,” Ayato kiên quyết nói.

Thoma quay người lại, gạt đi lời cãi cự của Ayato rằng hắn chưa nói xong.

“Em không bao giờ nghĩ vậy đâu. Em hiểu rõ tình cảm cả hai người dành cho em mà,”

Em chắc không? Ayato tự hỏi, mạnh tay xoay người Thoma lại để hoàn thành việc của hắn. Hắn cần một lúc để suy nghĩ, để nói mà không làm tổn thương lẫn nhau. Lời nói đùa của Thoma cho dù có ý tốt, nhưng lại gặm nhấm tâm can của hắn.

“Nếu em biết mình quý giá đến dường nào, vậy tại sao em lại tới đây tự lo cho bản thân một mình? Sao em lúc nào cũng trốn lủi một mình mỗi khi buồn?”

“Nào,” Thoma nói “Có Taroumaru ở cạnh em mà.”

Ayato vặn nắp lọ thuốc lại và để nó ra cạnh. Không đáp lại Thoma, hắn giúp em mặc lại chiếc áo khoác, cẩn thận để không làm những vết thương nặng thêm.

“Em có thể tới chỗ chúng ta,” Hắn nói, như thể đang van nài, dù hắn không muốn vậy.

“Ayato, em biết mà,” Thoma thở ra. Từ hướng nhìn của hắn, Ayato có thể thấy hàng lông mi nghiêng phe phẩy nhè nhẹ khi em chớp mắt không ngừng.

Dù trả lời nhanh gọn và chắc chắn, Thoma lại không giải thích gì thêm.

Ayato bỏ qua vấn đề này, tạm thời bỏ qua. Hắn vươn người ra sau, bàn tay ôm lấy bả vai của Thoma. “Không chỉ vậy, em đáng ra không nên tạm trú ở đây. Dù mảnh đất này được bảo hộ bởi Hiệp hội Yashiro, nếu ngài Shogun muốn tìm em, Phòng Trà Komore sẽ là nơi đầu tiên mọi người đều nghĩ tới.”

Thoma quay mặt nhìn Ayato, lựa chọn câu từ thật kỹ.

“Không đâu,” Thoma phản bác. “Giờ anh đã về, nơi đầu tiên mọi người nghĩ tới sẽ là bên cạnh anh.”

Trời ạ.

Ayato hồi tưởng lại về những năm xưa, về hơi ấm kiên định vững chãi của Thoma trong những ngày dài chiến tranh. Những ngọn nến vẫn được thắp lên, để đợi chờ Ayato về, cho dù có trễ muộn đến mức nào.

m thanh hối hả của thế giới bên ngoài phòng trà như rơi vào tĩnh lặng. Giữa lúc chiến tranh đang dâng cao, những kế hoạch chi tiết cẩn thận của hắn cuối cùng cũng đạt thành quả, lần đầu tiên, Ayato nghĩ đến những trận chiến khác trong đời hắn, mà hắn cũng cần phải chiến đấu.

Ayato nghiêng đầu về phía Thoma, với một tiếng vâng không nói thành lời.

“Thật tốt khi anh là một chiến binh mạnh mẽ,” Ayato nói, ôm chặt vai Thoma với lời hứa mãi không buông.

Notes:

AyaThoma mãi riu!