Work Text:
“Cùng nâng ly nào ngài Kamisato, hãy ăn mừng cho chiến dịch thành công của chúng ta.” Vị đối tác của Ayato lên tiếng, hắn giơ cao ly rượu sake trên tay.
“Đúng đúng, tất cả là nhờ công lao của Hiệp hội Yashiro! Cụng ly!” Một vị khác thêm vào, mặt đã ngà ngà say.
Ayato cũng hòa nhịp chung với những vị khách mình mời tới phủ, vui vẻ nâng ly uống cùng mọi người. Bàn tiệc do Thoma chuẩn bị đầy ắp thức ăn ngon từ cua phủ bơ óng ánh sốt vàng cho tới từng đĩa sashimi được thái kỹ lưỡng bày biện trông hấp dẫn vô cùng. Những vò rượu sake dường như là không xuể với cả tá khách được mời đến, bởi họ hiếm khi có cơ hội được ngài gia chủ chiêu đãi một bữa thịnh soạn như này, chưa kể còn do chính tay quản gia nổi tiếng nhất Inazuma đứng bếp.
Một ly rồi hai ly, Ayato đã nốc đến ly thứ sáu lúc nào không hay. Nhìn vị gia chủ xõa mình thoải mái như vậy, Thoma không khỏi lo lắng. Cậu biết tửu lượng của gã tốt, tốt hơn cậu cả trăm lần, nhưng cậu không muốn khi tỉnh dậy vào buổi sáng Ayato sẽ bị đau đầu. Thoma không giỏi uống rượu, mặc dù cậu là đứa con thành Mondstadt, đất nước của rượu, thơ ca và hoa gió, cậu đã cố tập, song chỉ với vài ngụm, mặt cậu dễ dàng trở thành trái cà chua đỏ rực trồng trong vườn.
Thấy Ayato có ý định để những quan khách mời mình thêm ly nữa, Thoma bấu nhẹ vào tay áo gã. Ayato quay đầu nhìn cậu, khuôn mặt dần lộ vẻ lo lắng.
“Chuyện gì vậy Thoma?” Gã nói nhỏ nhẹ với cậu, giọng lắng xuống để những vị khách kia không nghe thấy cuộc nói chuyện riêng tư giữa hai người.
“Ngài chả phải uống hơi nhiều sao?” Thoma thỏ thẻ lại vào tai gã.
“Haha, em lo cho ta à? Không sao đâu, nhiêu đây đã nhằm nhò gì.” Ayato cười, gã thấy vui khi cậu quản gia tóc vàng lại quan tâm đến mình như thế.
Thoma lắc đầu trước câu trả lời của gã, cậu không vừa lòng. Ly rượu nhỏ trong tay Ayato bất ngờ bị Thoma giật lấy trước khi vị đối tác ngồi đối diện rót thứ nước màu gạo ấy vào. Cả Ayato và hắn đều bất ngờ trước hành động của cậu, Thoma chỉ nhoẻn miệng cười hòa nhã.
“Gia chủ của tôi vẫn còn công việc ngày mai, hãy để tôi thay ngài ấy tiếp rượu cùng mọi người.” cậu khéo léo đáp, chìa ly rượu ra tỏ ý mời người kia rót vào.
Thấy tâm trạng từ nãy giờ không đụng đến một giọt cồn nào của chàng quản gia nay đã tự nhiên chuyển sang đón nhận thứ rượu hảo hạng này, tên đối tác hồ hởi rót đến tràn ly, rượu cứ thế chảy dọc ngón tay của Thoma rơi xuống mặt bàn. Thoma không để mọi người chờ lâu, nâng ly lên miệng nhấp một ngụm hết sạch. Vị đắng nhanh chóng lấp đầy cuống họng Thoma, khiến cậu nhăn mặt vì rát, nhưng sau khi nuốt hết, dư âm ngọt ngào tồn đọng ngay cuống lưỡi. Cậu vô thức liếm mép, quệt sạch hương rượu vẫn còn vương trên miệng. Các quan khách thấy vậy liền cười khanh khách, hết người này đến người kia thi nhau rót thêm rượu vào ly của cậu.
Ayato nhìn cậu quản gia nhà mình uống hết ngụm này đến ngụm khác, có chút choáng ngợp với khả năng tiêu thụ thức uống có cồn đầy tiến bộ của cậu. Gã gắp lấy một miếng sashimi được thái đều bỏ vào miệng, thưởng thức hương vị tươi ngon của cá và dáng vẻ đang tiều tiều ngà say của Thoma. Kèo này kiểu gì cậu cũng gục xuống mặt bàn sớm thôi.
Lúc này cả bàn đã bắt đầu nói huyên thuyên, chẳng mấy ai tập trung vào chuyện ăn uống nữa, Ayato tiếc nuối nhìn những đĩa thức ăn thơm ngon chỉ vơi đi vài miếng. Tất cả những gì Thoma chuẩn bị ngon như vậy, nhưng mọi người dường như chỉ để ý đến những vò rượu và tung hô về thành tích của bản thân khi cồn đã ngấm người. Ai nấy mặt cũng ửng hồng, có người còn gục ra đất, tay vẫn ôm chai sake. Đánh mắt sang phía Thoma, gã thấy cậu vẫn đang loay hoay tiếp rượu một vị khách trông vẫn còn tỉnh táo chán.
Thoma đã nốc nhiều hơn số ly Ayato uống, vậy nên bây giờ cả người cậu đều đỏ ửng và nóng ran, mắt bắt đầu mờ dần bởi hơi nước, miệng thì lép nhép không rõ chữ. Tên khách bên cạnh cậu liên tục chuốc thêm rượu vào chiếc ly trên tay mỗi lần nó cạn. Thoma không muốn tỏ ra vô lễ với khách quý của gia chủ, cậu chấp nhận hết lời mời này tới lời mời khác từ hắn. Trong cơn mơ màng bởi chất cồn, hình bóng của người phía trước dần dần nhòe đi, Thoma chẳng thấy rõ nữa, cậu lảo đảo người, ngã cả thân vào người hắn. Khi nhìn lên, Thoma loáng thoáng thấy mặt Ayato, cậu liền dụi mặt vào hõm cổ người kia, toàn thân giờ đã trèo hẳn vào lòng hắn ngồi. Một tay vòng qua cổ ôm chặt, ngực ép sát vào cơ thể đang làm điểm tựa cho mình, hông vô thức đẩy về phía bàn tay vẫn đang ghì chặt trên đầu gối.
Ayato mở lớn mắt nhìn cảnh tượng phía trước, Thoma của gã, người yêu của gã, vì say bí tỉ mà trèo hẳn lên đùi người khác, hài lòng ưỡn mình trên đấy như cậu vẫn thường làm mỗi lần cả hai ân ái trong phòng làm việc, thoát khỏi tai mắt của giai nhân trong nhà. Một tia giận giữ vụt qua người Ayato, gã cau mày khi bất chợt nghe thấy lời của những vị quan khách đang hướng ánh nhìn về phía Thoma và vị đối tác kia. Họ trêu đùa cợt nhả với dáng vẻ say rượu của chàng quản gia, họ khen ngợi cậu đúng là một người hầu rượu tốt.
Như được khích lệ bởi những lời châm chọc dành cho chàng trai tóc vàng, tên khách được Thoma ngồi lên đùi hứng khởi đưa tay lên vuốt dọc chiếc đùi trắng nõn vì tư thế mà vạt áo bị tốc lên. Ayato cay mắt, trước khi tay hắn định vân vê vào bên trong cùng tiếng nỉ non của Thoma nghẹn lại nơi hõm cổ, gã kéo mạnh cậu về phía mình khiến chàng quản gia cũng vì thế thốt lên một tiếng la nhỏ đầy bất ngờ, cậu ngã đập lưng vào bờ ngực gã.
Tên khách lúc này mới bừng tỉnh, hoảng sợ nhận ra mình đã động đến người của gia chủ Kamisato, hắn hoảng hốt nói lời xin lỗi. Nhưng những lời ấy chỉ như tiếng muỗi vo ve bên tai Ayato vào đêm hè gã không sao đuổi được, mặc kệ lời xin lỗi vô nghĩa của người đàn ông kia, gã vòng tay qua eo Thoma, nâng cậu lên đặt vào lòng mình. Thoma dường như cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, cậu liền nhanh chóng rúc mình sâu hơn vào gã, hưởng thụ cảm giác dễ chịu khi được ôm lấy. Ayato vuốt mái tóc đã bết lại trên trán do sức nóng từ rượu gây ra.
“Thoma, ban nãy em nhầm người rồi.” Gã nói, không hề để tâm đến những cái nhìn ngày một nhiều.
Thoma ư ử, cậu ngước mặt lên nhìn gã, mắt có chút mờ bởi dòng nước đọng lại nơi hàng mi, nhưng vẫn đủ để cậu nhận ra đây mới là chủ nhân của mình. Tuy bị hơi men lấp đầy trí óc, Thoma gắng sức nhướn người, hai tay cậu ôm lấy mặt Ayato và đặt lên trên đó những nụ hôn nhỏ, liếm láp ngại ngùng trên bờ môi của gã.
“Xin lỗi…say…k-không nhìn rõ…” Cậu thủ thỉ sau mỗi cái hôn, trên má, trên mũi, khóe miệng.
“Không nhìn rõ, tức là em được tự ý ngồi lên người khác à?” gã hỏi cảnh cáo. Thoma ậm ừ lắc đầu phản đối.
Và Ayato bắt lấy cằm cậu, nghiêng đầu cậu trai tóc vàng sang một bên, gã tham lam ép môi mình lên môi cậu, mạnh bạo tách chúng ra bằng chiếc lưỡi đã ngay lập tức đẩy sâu vào trong. Thoma thuận theo ý gia chủ, liền vòng hai tay ôm chặt vai gã, mở rộng miệng để Ayato tuỳ ý ngấu nghiến mút mát khuôn miệng mình. Lưỡi gã cuốn lấy chiếc lưỡi đang rụt rè của Thoma, ướt át mút lấy nó, kéo theo những tiếng rên ngắt đoạn từ cuống họng của người trong lòng. Giờ đây, mọi ánh mắt trong căn phòng đều tập trung vào cảnh tượng vị đứng đầu Hiệp hội Yashiro hôn đến say người cậu chàng quản gia. Họ không kìm được cơn nóng đang nổi lên ở đũng quần mà nuốt khan.
Ayato đưa tay lên vuốt tấm lưng của Thoma, khiến cậu oằn mình vào nụ hôn, nhấm nháp mãi không buông, nước miếng bắt đầu chạy xuống khoé miệng và tiếng rên to dần. Tay kia của Ayato di chuyển từ cằm cậu xuống chiếc đùi chắc thịt, mân mê lớp da mềm mại săn chắc bên dưới. Gã vẫn mút lấy môi cậu, khiến đôi môi mang sắc hồng ấy giờ đã đỏ lên như được tô son. Bàn tay bên dưới không ngừng mơn trớn tấm đùi ngọt nước, chưa đủ, gã luồn thẳng tay vào phần đùi trong, nửa che lấp bởi vạt áo. Như một luồng điện xẹt qua người, Thoma giật nảy mình, những ngón tay vừa nãy còn đan vào nhau trên vai gã giờ đã bấu chặt lên cổ áo, kéo từng lớp vải một cách mạnh bạo.
“Thiếu gia….muốn…em muốn ngài…” Thoma tách mình khỏi nụ hôn, hơi thở gấp gáp phả vào mặt gã.
Giờ đây, khuôn mặt của cậu thể hiện sự đê mê tột độ. Đôi mắt xanh như ngọc lục bảo ngân ngấn nước, lấp lánh dưới ánh đèn, trìu mến nhìn Ayato. Hai má hây hây đỏ, lan tới tận mang tai và xuống cả chiếc cổ trắng nõn không tì vết ngoài chiếc dây chuyền trang trí cho nó. Đôi môi của cậu, ôi, Thoma đúng là tội đồ của gã, một trái táo thơm lành ngọt nước mà gã sẵn sàng chấp nhận bị đày khỏi cõi thần tiên chỉ để nếm nó một lần nữa. Màu đỏ rất hợp với cậu, sắc đỏ tôn lên làn da và màu tóc của cậu, Ayato đã không thể kìm nổi bản thân vì Thoma ngồi trong lòng gã như thế. Quyến rũ và đầy mời gọi, như thể cậu tự dâng mình xin gã hãy chiếm lấy cậu đi.
Ayato liếc mắt sang những quan khách trong căn phòng giờ đã im bặt, gã cười khẩy trước những con mắt đầy dục vọng và háu đói đang dán chặt vào người yêu của gã. Thật tội nghiệp, hiếm có ai có thể cưỡng lại vẻ đẹp và sức hút của Thoma, nhất là khi thế này, ngoan ngoãn và dễ phục tùng, sẵn sàng dâng mình để thỏa mãn người khác. Ayato thấy tội cho những người kia, chắc hẳn họ đang thèm thuồng Thoma của gã lắm, nhưng đụng vào cậu đâu có dễ, đồ của gã sao có thể tùy tiện đụng là đụng được. Quay lại nhìn Thoma, cậu vẫn vẻ nũng nịu ấy, đưa đẩy hông mình cạ vào chân gã, hi vọng chủ nhân cho phép mình thêm tí xúc cảm tuyệt vời đến mê người như vừa nãy.
“Muốn ta sao cún con của ta? Em không nhận ra vẫn còn rất nhiều người ở đây à?” Gã ghé vào tai cậu nói, Thoma run người. “Hay em muốn ta đè em ra ngay tại đây, trên chiếc bàn này?” Âm lượng chỉ có tăng lên chứ không hề giảm. “Em muốn mọi người nhìn em khi ta đâm sâu vào người em? Cho họ thấy em là con điếm của riêng ta?”
Hơi thở nóng hổi từ Ayato phảng lên vành tai đỏ ửng của cậu. Thoma hết gật lại lắc đầu, trí óc cậu quay cuồng, không rõ bản thân muốn Ayato cứ thế lột sạch quần áo trên người, phang cậu thật mạnh đến mức không thể đi được cho đến tuần sau, nửa còn lại, cậu ngại ngùng, chỉ muốn Ayato là người duy nhất thấy cậu trong tình trạng bị cơn hứng tình lấp đầy tâm trí như này. Không quyết định được, Thoma kéo gã vào một nụ hôn khác, cậu liếm môi gã như mèo liếm mỡ, e dè không dám làm tới. Thấy cậu tỏ vẻ đáng yêu như thế, Ayato cắn lấy môi dưới của cậu rồi từ từ đẩy lưỡi mình vào khoang miệng ấm nóng kia một lần nữa. Vị ngọt từ rượu đọng đầy trên đầu lưỡi, nhưng cũng không ngọt ngào bằng Thoma.
Tiếng thở gấp gáp vang lên khắp phòng, từ Thoma và cả những vị khách. Cảnh tượng phía trước khiến ai nấy đều đỏ mặt, mắt không sao rời khỏi được tấm thân thon thả của người tóc vàng và cả cái cách Ayato làm cậu mềm nhũn ra chỉ với vài câu nói. Ayato cảm thấy mình trêu chọc những người đến dự tiệc chưa đủ, gã liền bóp lấy mông cậu.
“Ngh….ahhh-♡!” Thoma bất ngờ rên to, chồm cả người về phía trước ép chặt vào gã hơn.
Bờ mông căng tròn được Ayato một tay nắm trọn lấy mà xoa bóp, hình thù của nó lộ rõ qua lớp vải áo Kimono, đầy dâm dục phơi ra trước hàng chục đôi mắt như lũ sói đói kia. Tiếng thở gấp và cả tiếng huýt sáo vang lên. Gã tiếp tục nắn, kéo theo đó là những tiếng ư ử bị nuốt lấy bởi nụ hôn cuồng nhiệt giữa hai người. Tay gã mân mê nấn ná cánh mông mềm mại ấy, rồi Ayato đưa tay mình sang kẽ mông của cậu, tinh nghịch trượt một ngón dọc theo nó, lớp vải áo vì thế cũng theo đà mà nhấn xuống, tạo nên hình vẽ đầy gợi dục lột trần ra cặp mông căng đều như trái đào.
Quan khách dán cặp mắt của họ chăm chăm vào Thoma không rời, có thể thấy rõ cơn thèm thuồng qua hành động cố kìm nén bản thân của họ. Ayato muốn khuấy động đám đông thêm chút nữa, nhưng gã chán cảnh những tên ấy chả có quyền gì mà lại rửng rưng có được một suất chiêm ngưỡng cơ thể tuyệt mỹ của người tình gã dễ dàng đến thế. Gã đánh đôi mắt màu tím sắc lẻm về phía những gương mặt đầy chờ mong cơ hội được ngài gia chủ đặc cách, kinh tởm, Ayato lạnh lùng lên tiếng.
“Còn nhìn gì nữa? Tiệc tàn rồi.” Giọng điệu lạnh hơn cả tiết trời buốt rét ngày giông bão vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của căn phòng và cả giấc say nồng của khách tới chơi.
Mọi người choàng tỉnh, cuống cuồng gập người xin lỗi Ayato rồi nhanh chóng chen nhau ra khỏi chiếc cửa xếp, tất cả đều không muốn làm chủ nhân của Hiệp hội Yashiro bực mình mà mất đi phần được ngài chiếu cố.
“Madarame, tiễn khách hộ ta.” Ayato gọi với ra ngoài cửa, nơi bóng đen mờ của vị người làm đeo kính đã chờ sẵn ở đấy. “Được rồi, quay lại với em nào Thoma.”
Căn phòng phút trước còn đông người ngồi giờ chỉ còn mỗi Ayato và Thoma, không còn ai thấy mình, Thoma tự tin nắm lấy cổ áo Ayato kéo xuống để bắt trọn môi gã, tham lam liếm láp như thể đấy là xâu bánh dango thơm ngọt cậu thường đem theo mình. Gã giữ chặt hông cậu, từ từ ngồi dậy, Thoma theo đó cũng vòng hai chân kẹp chặt eo gã, mông cũng vì thế mà tiếp xúc trực tiếp với hạ bộ đang cương lên dưới lớp áo của Ayato.
Gã đặt cậu lên bàn tiệc sau khi nhanh chóng gạt hết chén đĩa sang hai bên. Thoma nằm nửa người trên đó, phần hông trở xuống vẫn tựa mình yên lành trên đùi gã. Mái tóc vàng buông xõa tung mình trên bàn gỗ khổng tước, như mặt trời tỏa nắng ngay trong đêm. Ayato vội vàng lột đi chiếc obi quấn quanh eo Thoma rồi nhanh chóng cởi banh vạt áo, khuôn ngực trắng nõn cùng cơ bụng thon thả hiện ra trước mắt. Gã thèm thuồng cúi người, hôn dọc từ cổ xuống, Ayato dừng lại ở yết hầu Thoma cắn nhẹ, cảm nhận nó rung lên nhè nhẹ dưới răng mình do thanh âm mị hoặc Thoma phát ra. Những dấu hôn và răng cứ thế trang trí khắp cổ cậu, như thể cậu chính là tờ giấy và gã là tên họa sĩ đang quệt những đường bút đầy chiếm hữu lên đấy. Như này, ngày mai khi cậu xuống phố, cả thành sẽ biết Thoma chỉ thuộc riêng về gã.
“A-Ayato…” Thoma gọi tên gã, hai tay cũng bắt đầu hối thúc gã nhanh chóng cởi đồ.
Không để người yêu đợi lâu, Ayato rũ bỏ lớp áo và cả tấm obi nhanh chóng, rồi liền quay lại công việc trang trí cơ thể bởi những dấu tích chỉ riêng gã mới có quyền được đặt lên cậu. Gã tiếp tục hôn dọc xương quai xanh rồi từ từ tiến xuống dưới, một tay đưa lên nhéo lấy nhũ hoa màu hồng đang cứng lên, Thoma trao cho gã một cú rên đầy khoái cảm. Bên ngực còn lại, gã thổi nhẹ vào đầu ngực, thích thú nhìn nó nâng lên hạ xuống, rồi gã bất chợt ngậm lấy nó mút mạnh như thể nó là một viên kẹo ngọt tụi trẻ con ở Hanamizaka hay chia cho nhau. Thoma bên dưới gã oằn người, ngực ưỡn về trước, phía dưới cậu giờ cũng đã cương lên, nặng trĩu ấn vào bụng Ayato.
“Đại nhân♡… ahh- em….muốn ngài đụ em, làm ơn, hnghhh!♡”
Một cú đảo lưỡi từ Ayato khiến cậu gần như hét lên, một tay đưa lên bịt miệng mình lại. Cơn hưng trào từ tấm ngực đang bị trêu đùa dữ dội và cả phần hạ bộ liên tục cạ vào người vị chủ nhân khiến Thoma không sao suy nghĩ được. Hơi men trong người vẫn còn nhiều, cậu mơ màng hưởng thụ cảm giác lâng lâng được nuông chiều bởi Ayato.
“Đụ? Thoma, dùng những từ ngữ bậy bạ vậy để ra lệnh cho cấp trên, em thật là hư.” Ayato cười, châm chọc cậu mà đưa một tay xuống nắm lấy vật hư đốn giữa chân.
“AH! Ayato! Nữa… chạm vào em nữa đi ạ!♡”
Cún nhỏ của gã đã cầu xin gã nhiệt tình như thế, làm sao Ayato nỡ từ chối cậu được chứ. Gã rướn người lên hôn cậu, nhẹ nhàng hơn những lần trước, trong sáng như những cái hôn chào buổi sáng và tạm biệt nhau khi mí mắt không còn gượng mở nổi. Ayato ngồi thẳng dậy, nhìn quanh xem có dầu bôi trơn không, không, làm gì có ai lại để dầu ở phòng tiệc? Thoma thấy vậy, cậu liền nhét hai ngón tay vào miệng, đảo lưỡi qua lại, quyết định dùng nước miếng của mình để thay thế. Ayato chứng kiến khung cảnh dâm dục trước mặt, chàng quản gia của gã với đôi mắt mở hờ và cánh môi ướt át đang liếm ngón tay mình như thể chúng là que kem ngày hè. Gã không nghĩ mình có thể cương hơn được nữa.
Thoma đưa hai ngón tay đẫm nước miếng xuống dưới, xoa nhẹ nơi cửa mình rồi đút thẳng vào. Hai ngón cùng lúc. Cậu ưỡn người rên, chiếc cổ đầy dấu ân ái khoe trọn đường cong. Ayato cúi người hôn lên vai và ngực, khích lệ Thoma tự chuẩn bị mình sẵn sàng cho gã. Thoma ư ử rên, ngón tay ra vào liên tục, tiếng lép bép của chất dịch nhớp nháp va vào thành thịt tạo nên những âm thanh gợi dục lên tai Ayato. Gã nắm lấy hạ bộ của cậu, một chút tinh dịch đã chảy ra ở phần đầu, ngón tay của gã quệt nhẹ qua đấy, một tiếng rên dài bật khỏi miệng Thoma. Ayato bắt đầu vuốt dọc nó, chậm chầm lúc đầu và tăng tốc dần khiến cậu trai tóc vàng bên dưới không ngừng nức nở do khoái cảm hai nơi ập đến quá bất chợt.
Cảm thấy chiếc lỗ dâm dục bên dưới đã đủ thả lỏng, Thoma nhìn Ayato với đôi mắt ngấn lệ chực chờ rơi.
“Em xong rồi thưa ngài… làm ơn, hãy vô trong em đi ạ.”
Ayato mỉm cười trước sự đáng yêu của người yêu, gã hôn nhẹ sau vành tai cậu, thủ thỉ lời cám ơn. Thoma rùng mình, nhưng cậu vui vì mình đã khiến chủ nhân hài lòng.
“Ngoan lắm bé con, em đúng là luôn biết cách chiều ta. Giờ thì, hai chân lên vai, em làm được chứ?”
Thoma ngoan ngoãn gật đầu, cậu sẵn sàng làm mọi thứ để được nghe Ayato khen. Cậu rất thích khi chủ nhân khen ngợi cậu, cảm giác ấm nóng nhanh chóng lấp đầy cả trái tim và tâm trí cậu. Thoma làm như lời Ayato nói, cậu dùng tay giữ hai chân lên vai mình, phần đùi ép lên đầu ti khiến cậu vô thức phát ra tiếng thở đứt quãng. Với tư thế này, cả phần nhục dục bên dưới và chiếc lỗ ửng hồng phơi bày ra trước mắt Ayato.
“Đúng rồi, giỏi lắm, em thật dẻo dai.” Gã nói, tay nhẹ nhàng vuốt dọc đầu gối cậu.
Thoma đưa đẩy hông, không thể kìm được cơn phấn khích khi Ayato bắt đầu đặt phần đầu của thứ to lớn ấy ngay trước cửa mình của cậu. Gã đẩy thật chậm, như thể gã có toàn bộ thời gian trên đời và sẽ trêu ghẹo cậu người hầu này cho đến khi Thoma khóc lóc van xin. Tiếng rên từ Thoma to dần, ư ử theo từng nhịp đẩy hông của Ayato, từ từ gã càng đẩy sâu vào hơn. Những tưởng vị chủ nhân sẽ giữ tốc độ từ tốn ấy, mắt Thoma chợt mở lớn, nước mắt chảy xuống lăn trên má khi gã bất ngờ rút ra, chỉ chừa đúng phần đầu vẫn ở ngưỡng cửa rồi mạnh bạo lút cán vào trong Thoma.
“Ahhh-! Khoan đã em-... em vẫn chưa- nghhhh-hahhh- AH!”
Nhịp độ dồn dập khiến Thoma không kịp làm quen, cậu liền chụm hai đầu gối lại với nhau, tay bấu chặt vào phần đùi trong, mặt gục xuống, miệng há hốc cố gắng lấy hơi. Ayato không hề nhẹ nhàng một chút nào, từng cú một thúc đúng vào điểm mẫn cảm bên trong khiến Thoma rên rỉ không thôi. Tay gã ghì chặt vào khung eo nhỏ, Ayato chắc chắn kiểu gì sáng hôm sau trên đấy sẽ chỉ toàn là dấu tay đầy chiếm hữu của gã, gợi nhớ cho Thoma mỗi lần cậu mặc quần rằng đây chính là vết tích của đêm mặn nồng giữa hai người. Gã gầm gừ trong cuống họng, bên trong Thoma không ngừng co bóp, giữ chặt gã lại khiến việc động mình trở nên kích thích hơn.
“Chặt thật đấy bé con. Chúng ta đã… làm nhiều như vậy rồi. Vậy mà em vẫn thật chặt. Đúng là con đỹ hoàn hảo của ta.”
Một nhấp rồi hai nhấp, liên tục và thô bạo, Thoma chỉ có thể phát ra những âm thanh ướt át đầy khoái cảm, đến cả một chữ còn không lên hơi, huống hồ gì là đáp lại lời Ayato nói.
Ayato vẫn điên cuồng nhấp hông vào cậu, âm thanh đầy dục vọng của thịt va đập với nhau vang lên khắp căn phòng khiến cậu trai tóc vàng đỏ ửng cả người vì xấu hổ. Thích thú nhìn người yêu bên dưới run lên vì kích thích quá độ, Ayato lại một lần rút hẳn ra mà không báo trước rồi đâm mạnh vào. Lần này Thoma bật ngửa đầu ra sau, nước miếng chảy từ khóe miệng xuống quai hàm, nước mắt tuôn rơi tự do vì quá đê mê. Thoma dường như thấy cả sao trời trong mắt. Cậu ngại ngùng quay mặt đi, tránh ánh nhìn thích thú Ayato dành cho mình.
“Thoma, nhìn ta.” Ayato ra lệnh, tông giọng trầm cùng hành động dâm dục bên dưới khiến Thoma lập tức nghe theo. “Ngoan.”
Hai tay Thoma rời khỏi đùi, vươn lên đòi ôm lấy gã. Ayato chiều theo ý cún nhỏ, cúi người để cậu vòng tay qua vai. Thoma áp mặt vào hõm cổ gã, cậu cũng nhè nhẹ cắn mút, thật không công bằng nếu cậu là người duy nhất mang dấu hôn. Tư thế mới khiến Ayato gần như có thể đẩy sâu vào người Thoma hơn, gã nghĩ nếu giờ gã xuất bên trong, liệu Thoma có mang thai? Gã nghĩ cậu sẽ rất xinh đẹp với khoang bụng tròn nuôi nấng con của gã. Với dòng suy nghĩ đó, Ayato đẩy hông, tiến vào sâu hơn nữa, chạm vào những điểm mẫn cảm của người con trai kia.
Hạ bộ của Thoma bị ép, cạ vào phần bụng của cậu và gã, theo đó mà cũng liên tục bị mơn trớn khiến chất dịch trắng ngà tiết ra ngày càng nhiều. Cộng thêm việc Ayato thúc mạnh và sâu khiến cơn khoái cảm dần hình thành nơi cuối bụng, ấm nóng và cuộn trào. Thoma cảm thấy bản thân sắp ra, cậu sắp không chịu nổi nữa.
“Em… Đại nhân…em- em sắp ra.” Cậu thông báo, bên dưới đã bắt đầu giật giật.
Nghe vậy, Ayato nhoẻn miệng, gã dừng lại, chầm chậm đưa đẩy hông, nhẹ nhàng di chuyển trong cậu. Thoma muốn bật khóc, ngay cả khi cậu sắp đạt đến cơn khoái cảm tột độ, Ayato lại không cho phép điều đấy.
“Ayato Ayato Ayato! Làm ơn! Làm ơn đụ em nhanh hơn đi mà! Ahh- xin ngài em xin ngài em xin ngài!” Thoma nhắm chặt mắt van xin, tay cào lấy lưng Ayato để lại từng vệt dài đỏ au.
“Một chút thôi, em chờ được không?” Ayato ghé sát tai cậu hỏi, giọng điệu châm chọc.
Gã biết Thoma sẽ chiều ý mình, bao giờ cũng vậy. Vì cậu là cún ngoan của gã, vì gã biết cậu muốn được gã khen.
“Vâng! Vâng! Như ngài muốn!” Thoma gật đầu lia lịa, hi vọng Ayato sẽ rủ lòng thương.
Vừa dứt lời, Ayato lại một lần nữa thúc từng cú mạnh bạo vào chiếc lỗ đáng thương của Thoma, gã ghì cả hai chân cậu ép chặt lên người, nhấn cả cơ thể to lớn của mình xuống thân thể nhỏ hơn trên mặt bàn. Từng cú một gấp rút chạm đến những nơi sướng nhất trong Thoma, cậu rên rỉ thật to, gần như là hét toáng lên cho cả phủ Kamisato biết mình đang được chủ nhân đụ đến ngu người như thế nào. Không kìm được, Thoma chợt bắn đầy ra bụng, dính cả lên ngực của chính mình và lên người Ayato.
Hoảng hốt vì thất hứa, Thoma liền mở miệng xin lỗi, nhưng cơn khoái cảm từ bên dưới vẫn chưa nguôi, cậu rên đến khàn cổ và đứt quãng từng khúc.
Ayato cũng không kìm được lâu, ngay khi Thoma vừa ra, bên trong cậu thắt chặt gã hơn, như muốn hút hết cơn say nhục dục. Gã bắt đầu thấy lốm đốm sao, Ayato tựa đầu lên trán Thoma, gừ nhẹ lên một tiếng rồi cũng xuất đầy trong người cậu. Thoma run mình khi cậu cảm nhận được thứ dịch ấm nóng ấy lấp đầy, khiến phần bụng dưới của cậu hơi căng lên.
Cả hai im lặng tập trung thở lấy hơi. Thoma tỉnh lại trước Ayato, cậu nhẹ nhàng đưa tay vuốt những lọn tóc xanh qua tai gã. Vài giây sau Ayato ngồi dậy, vẫn còn thở hơi gấp. Gã tự hào nhìn thành quả trước mắt, cả người chàng quản gia thân yêu vẫn còn ửng đỏ, nhất là ở phần mông, nơi liên tục bị tiếp xúc mạnh với đùi gã. Và ở ngay giữa, chiếc lỗ nhỏ khép mở, chất dịch màu trắng từ từ chảy ra. Trên bụng cậu là tinh dịch của chính mình. Ayato cúi xuống hôn cậu như một lời khen, chậm rãi và từ tốn, khác hẳn với trận làm tình cuồng nhiệt vừa rồi.
“Thoma, nếu lần sau còn tự ý uống rượu như vậy, ta sẽ phạt em nặng hơn đấy.”
Thoma nghe vậy liền khúc khích cười, có vẻ cậu vẫn còn hơi men. Ayato thấy tay Thoma luồn xuống bên dưới, gã cũng đưa mắt nhìn theo. Cậu dùng ngón, móc một phần dịch dính trên đùi lên đưa lên miệng, liếm láp ngón tay như cách cậu liếm chúng sau khi bàn tay dính đầy bơ từ món cua tuyệt hảo ấy. Ánh mắt màu xanh tinh nghịch nhìn gã đầy thách thức.
“Sao ngài không phạt em thêm đi?” cậu mút tay lần cuối, một tiếng póc vang lên trên cánh môi bóng hồng.
Như được dựng dậy, Ayato nhoẻn miệng cười. Chậc, kèo này nếu mai cậu không dậy được thì đừng trách gã đấy.
